Edit + Beta : Carly
Chương 38 : Buôn bán không vốn
Trong cửa hàng của Tô Cẩm Hòa, đâu đâu cũng
là phụ nữ, xầm xì ồn ào vô cùng.
Người làm của tiệm bị các cô vây quanh
không biết đang viết cái gì, thỉnh thoảng lại kêu rên một câu, “Các tiểu thư,
xin đừng chen chúc, tôi không viết được…”
Ứng Hoằng dò xét, toàn bộ những người phụ nữ
nổi danh ở Phong Thành đều có mặt ở đây.
Các phu nhân đoan trang hiền thục, các tiểu
thư ôn nhu dịu dàng, lúc này đã hoàn toàn biến thành mấy người phụ nữ đanh đá,
mặc những bộ quần áo cao sang xô đẩy chèn ép nhau, miệng không ngừng chửi rủa.
Các cô thậm chí còn không để ý thấy hai người
họ vào tiệm.
Đây là bản tính của con người, dù cho bình
thường có cao quý cỡ nào, chỉ một chuyện nhỏ bé không đáng kể cũng có thể khiến
các cô bộc lộ hết bản chất ra ngoài.
Cổ Kính phả một ngụm khói, quét mắt liếc Ứng
Hoằng một cái, vẻ mặt thật sự rất khó hình dung.
“Đây là đang xảy ra chuyện gì?”
“Lúc Ứng thiếu gia vừa đến, không có chú ý
tới xe đẩy đúng không.”
Ứng Hoằng hôm nay đã đủ hỗn loạn rồi, gã bảo
Cổ Kính không cần thừa nước đục thả câu, nói thẳng ra đi.
Cổ Kính đi tới một góc của cửa hàng, lấy một
thứ trên bàn đưa tới trước mặt Ứng Hoằng.
Ứng Hoằng vừa nhìn liền trợn tròn mắt.
Đó là một chiếc khăn tay, bên trên viết…
Tiệm mới
khai trương, lưu trữ một số tiền nhất định, sẽ có một món quà.
Một
nghìn đồng bạc tặng hai khối xà phòng ngoại quốc, hai nghìn đồng bạc tặng một
thỏi son.
Số lượng
có hạn, tới trước có trước.
Lạc khoản,
Đào Bảo điếm thành Bắc.
Ánh mắt Ứng Hoằng dừng lại ở phần quà tặng
được viết bằng màu đỏ để nhấn mạnh, “Đây là…”
Cổ Kính gật đầu, cho gã câu trả lời chắc chắn.
Những cái này, chính là lô hàng bị mất của
bọn họ.
Ứng Hoằng phất tay, bàn tay cầm chiếc khăn
lụa kia run bần bật.
Giá trị của lô son này cực kỳ lớn, không chỉ
ở Phong Thành, mà toàn bộ những cửa hàng trên cả nước đều không có, Tô Cẩm Hòa này
thế mà lại đem đi tặng không!
Hắn có biết mình đã làm một chuyện ngu xuẩn
cỡ nào không!
“Sáng sớm nay, phía sau các xe đẩy trong
thành đều dán thứ này, người lái xe nói, chỉ cần đưa khách đến tiệm, bọn họ còn
có thể được trả cho một đồng bạc.” Kỳ thật y biết sớm hơn Ứng Hoằng chẳng được
bao lâu, Cổ Kính cũng là nhìn thấy thứ dán trên xe đẩy này mới phái người đi
tra, không tra thì thôi, Tô Cẩm Hòa thật sự đã cho y một kinh hỉ rất lớn, “Cửa
hàng này của cậu ta, nghe nói là áp dụng chế độ hội viên.”
Cố kính nhìn về phía quầy bị một đống người
bu lại, nói, “Một nghìn đồng bạc là cấp 1, hai nghìn là cấp 2, số tiền này sẽ
được gửi vào ngân hàng, sau này có thể đến cửa hàng của cậu ta trực tiếp nhận
hàng, sau khi tiền dùng hết có thể tiếp tục gửi tiền, có thể lên cấp. Mà mỗi lần
gửi tiền hoặc lên cấp bậc, cửa hàng đều sẽ tặng một phần quà, mà quà lần này…”
Chính là lấy từ túi của Cổ Kính y và Ứng Hoằng.
Những người trong tiệm hiện tại chính là những
người đến để đăng ký hội viên, sau khi đăng ký sẽ phát giấy chứng nhận, mỗi
ngày chọn ra vài người, theo thứ tự mà giao tiền nhận hàng.
Những người phụ nữ này điên cuồng không phải
không có đạo lý, chỉ tính một thỏi son kia thôi, đưa ra hai nghìn đồng bạc đã
là không mắc, huống hồ là tặng không.
Tô Cẩm Hòa nói, lần này hắn làm không vì kiếm
tiền, khai trương cửa hàng mới, muốn hét to một cái thôi.
Hắn đương nhiên không cần suy xét đến giá
trị hàng hóa, đây là phần mua bán không vốn, nhưng Cổ Kính biết, cách bán này của
Tô Cẩm Hòa, chịu lỗ rất nhiều.
Vả lại, không nói tới giá trị của bản thân
hàng hóa, y lấy được thứ này từ nơi xa rất xa, sức người sức của tiền tài y bỏ
ra thậm chí còn hơn cả những thứ này, nếu tính toán kỹ lưỡng, phần lỗ này ngay
cả vốn cũng có thể không thu về được.
Sáng sớm nay, Cổ Kính đã tra hỏi kỹ càng.
Tô Cẩm Hòa làm ra chuyện này, có nhiều cái
ngay cả chính y cũng không rõ ràng lắm, đặc biệt là có vài từ cực kỳ xa lạ, đều
là lần đầu y nghe thấy, bất quá, cân nhắc tỉ mỉ lại, y phát hiện đây đúng là một
cách buôn bán mới mẻ độc đáo.
Tận dụng lợi thế, thu vào lợi nhuận.
Nhưng mà, trong phương thức này của Tô Cẩm
Hòa, có một lỗ hổng rất lớn.
Ứng Hoằng không có tâm tình nghe y phân
tích, mặt gã lúc này đã đen như đáy nồi, gã trừng mắt hỏi, “Cậu ta đâu?”
Cổ Kính nhìn xung quanh một lúc, “Hẳn là ở
trong, người của tôi nói, trước đó có nhìn thấy tên người hầu kia của cậu ta đứng
ngoài cửa.”
Người hầu kia, chính là Tô Hộ.
Ứng Hoằng không nói hai lời, đẩy đám người
ra đi vào trong, Cổ Kính theo sát phía sau, khi vào cửa còn theo bản năng ngó về
phía quầy, bên đó vẫn người đông nghìn nghịt, ồn ào vô cùng.
************************