Làm trong tình trạng gật gù, có gì ko ổn thì cmt bên wp để tui sửa nhá ~~~
Edit + Beta : Carly
Chương 36 : Tác dụng của ánh mắt
Ba ngày sau, trong một buổi sáng đầy sương,
một tiếng thét chói tai đánh tan mộng đẹp của mọi người.
Mợ ba chết.
Bị người ta móc mắt, treo trên cửa hiên trước
cổng chính Tô phủ.
Trên cổ mợ ba là một sợi dây thừng lớn cỡ
ngón cái, dây thừng này được buộc liền với cây cột dưới cửa hiên, vì thời gian
bị treo lên đã trôi qua khá lâu, dây thừng đã khảm vào da thịt, để lộ ra một đường
rãnh lõm vào rõ rệt.
Ả mặc một bộ đồ đen, hai tay rũ xuống hai
bên sườn, không có dấu vết đã kháng cực, ngược lại phần đầu lại khác với dấu hiệu
thắt cổ bình thường, không cúi xuống, mà là dựng đứng, trông như mợ ba đang
nhìn về phía trước.
Chẳng qua, bộ phận dùng để nhìn kia, đã bị
người ta móc mất.
Máu chảy xuống từ hai hốc mắt trống rỗng,
dính đầy mặt mợ ba, lúc này đã khô lại, chỉ để lại những dấu vết rợn người,
không còn vẻ thanh cao lãnh diễm trước kia, gương mặt xinh đẹp trở nên vặn vẹo,
trông vô cùng đáng sợ.
“Này này này…” Lão quản gia luống cuống tay
chân, người run lẩy bấy nhìn Tô Cẩm Hòa, không thể nói nên lời.
“Hoảng loạn cái gì.” So với lão, Tô Cẩm Hòa
trái lại bình tĩnh hơn nhiều, đây là lần thứ hai hắn nhìn thấy người chết, cái
chết của mợ ba này đáng sợ hơn nhiều cái trước, nhưng hắn lại không hề thấy sợ
hãi, ngược lại còn có chút vui vẻ. Hắn ngẫm lại, một chốc sau thì hỏi : “Tô quản
gia, mợ ba, có phải trang điểm gì trên mặt không?”
Máu trên mặt nhiều lắm, lại đã khô hết rồi
nên Tô Cẩm Hòa nhìn không rõ lắm, chỉ là hắn thấy, màu sắc trên mặt mợ ba trông
không đúng lắm, không tái xanh, mà lại trắng bệch như bôi lên vậy.
Hơn nữa, trên trán mợ ba dường như có vẽ
cái gì đó.
Góc độ nhìn khiến Tô Cẩm Hòa không thấy rõ
lắm, không phải có phải do dính máu không.
“Đó, đó là…” Lão quản gia sợ tới nỗi không
thể nói rõ ràng, sắc mặt trông còn khó coi hơn cả mặt mợ ba.
Thấy lão như vậy, Tô Cẩm Hòa thật muốn vả một
phát để lão bình tĩnh lại một chút.
Một lúc lâu sau, lão quản gia giọng khô
khan nuốt một ngụm nước miếng rồi nói, “Mợ ba, cái đó…là hóa trang cho người chết.”
Chỉ có người chết mới bị trang điểm như vậy,
để người ra đi có thể đi an tường, nhưng mợ ba lại không phải, gương mặt được
người trang điểm kia của ả, ngược lại trông cực kỳ dọa người.
“Hơn, hơn nữa, đại thiếu gia, cậu nhìn kìa…mợ
ba mặc đồ đen…phía dưới còn đeo đá…”
Lão quản gia vừa nói vậy, Tô Cẩm Hòa mới
phát hiện, hai chân mợ ba bị trói chặt, dùng một dải lụa cũng màu đen buộc hai
hòn đá dưới chân ả.
Tô Cẩm Hòa không hiểu nhìn lão, “Thì làm
sao?”
Lão quản gia rõ ràng rất sốt ruột, lại không
dám nói thẳng, ấp a ấp úng rất nhiều lần mới nhỏ giọng nói, “Đây là, đây là tà
thuật…”
Tô Cẩm Hòa cuối cùng cũng biết được lý do
lão quản gia bị dọa thành như vậy, cái lão sợ, không phải là thi thể của mợ ba,
mà là kiểu ả chết.
Trên trán mợ ba, không phải vừa khéo dính
phải máu, mà là bị người khác cố ý vẽ lên.
Ba tia đỏ dựng đứng, là kim khóa hồn.
Từ đỉnh đầu vuông góc thẳng xuống, phong tỏa
hồn phách.
Những đường thêu chìm không màu trên lớp áo
đen trông rất sang trọng, lớp choàng ngoài cũng là màu đen tương tự, giam giữ hồn
phách, khiến nó rối loạn không biết cách thoát xác.
Người trước khi chết lại bị trang điểm
thành kiểu của người chết, tướng mạo bị che khuất, quỷ soa không nhìn thấy rõ mặt
thì không dẫn hồn được, hồn phách này sẽ chỉ có thể vĩnh viễn bị nhốt trong đó,
không thể thoát khỏi.
Mợ ba không phải thắt cổ, mà là bị người ta
treo lên.
Ả bị treo cổ, thân hình lơ lửng giữa trời,
dưới chân lại có vật giữ lại, ngụ ý là, không thể chạm trời, cũng không thể xuống
đất, trời đất không dung.
Ả bị treo ở cửa hiên, cánh cửa ngăn cách
hai nơi âm dương, ả lại ở giữa, không trước, cũng không sau, âm dương không chứa.
Trời đất âm dương đều không còn là nơi ả
dung thân, thể xác đã chết ở chốn dương gian, nơi âm phủ lại không ghi vào sổ.
Đây là tà thuật truyền lưu ở Phong Thành trước
kia, người ở Phong Thành ai cũng đều biết, nên lão quản gia vừa nhìn liền nhận
ra.
Kiểu chết này, là để khiến người chết không
thể siêu sinh.
Ai lại ra tay tàn nhẫn với mợ ba như vậy,
giết ả xong chưa đủ, còn muốn ả không thể siêu thoát.
“A—”
Lão quản gia vừa nói xong, một tiếng thét
thảm thiết đột nhiên vang lên, Tô Cẩm Hòa nhìn lại hướng phát ra tiếng thét, mợ
hai mặt đầy nước mắt đang ngồi bệt dưới chân hắn.
Nghe thấy mợ ba chết, mợ hai cũng chẳng đau
thương gì, chỉ thấy mình đã bớt đi một đối thủ cạnh tranh, ả ta tới đây, cũng
chỉ tính tới xem náo nhiệt thôi.
Từ xa nhìn lại, chỉ thấy có cơ thể bị treo
lên của mợ ba, mợ hai trời sinh lớn gan, không thấy sợ hãi nên bước tới gần
xem, không nhìn thì thôi, vừa thấy tử trạng đáng sợ của mợ ba, đũng quần ả liền
nóng lên, cả người trực tiếp ngã ngồi dưới đất.
“Sao, sao có thể như vậy…”
Tô Cẩm Hòa liếc mắt nhìn ả một cái, mợ hai
đã sợ đến choáng váng, nào còn tâm tư đi để ý tới hình tượng của mình, nước mắt
nước mũi ba hàng chảy xuống thành ba đường sềnh sệch, lúc đứt lúc liền.
Mợ hai vốn vênh váo tự đắc không ngờ cũng
có ngày hôm nay, cũng phải, mợ ba kia không phải giờ đã bị treo cổ sao…
Trên đời này, chuyện gì cũng có thể xảy ra,
mọi việc không phải lúc nào cũng không bao giờ thay đổi.
Tô Cẩm Hòa thu lại tầm mắt, nói, “Tôi không
biết tà thuật gì cả, trong mắt tôi, cái này gọi là ‘có mắt không tròng’. Nếu mắt
đã vô dụng thì chỉ là đồ trang trí, còn không bằng loại bỏ đi. Mợ hai, mợ nói
xem đúng không, con người a, luôn phải tự mình hiểu mình.”
Mợ hai hoảng sợ ngẩng đầu, Tô Cẩm Hòa lại quay
sang lão quản gia, “Đi báo cho cục Cảnh sát, bảo bọn họ cho người tới điều tra
đi.”
Nói rồi, Tô Cẩm Hòa trở về viện của mình,
lúc ra đây khá vội vàng, hắn chỉ mặc có mỗi một lớp áo, sớm tinh mơ thế này, lạnh
quá.
Sắc trời vẫn còn sớm, hắn trở về còn có thể
ngủ thêm một giấc.
Nếu như hiệu suất làm việc của cảnh sát
không cao quá.
…
Cảnh sát rề rà kéo dài chừng một tiếng mới
phái người tới, sau khi kiểm tra đơn giản thì đưa mợ ba xuống, đưa tới cục Cảnh
sát, nói là muốn khám nghiệm tử thi.
Tô Cẩm Hòa tỏ vẻ Tô gia sẽ dốc toàn lực phối
hợp với cảnh sát, bọn họ muốn kiểm thế nào thì cứ kiểm, kiểm xác, điều tra lấy
chứng cứ, chỉ cần có thể hỗ trợ, bọn hắn đều sẽ ra sức phối hợp.
Nhưng cảnh sát hiển nhiên không nhiệt tình
như Tô Cẩm Hòa.
Vừa thấy tử trạng của mợ ba, bọn họ liền thấy
sợ hãi, tất cả đều là người bản xứ sinh ra lớn lên ở đây, đương nhiên biết rõ
tà thuật này, mợ ba này chết bất đắc kỳ tử không rõ nguyên do, đừng nói động
vào, dù nhìn thôi cũng thấy xúi quẩy.
Hoàn thành thủ tục mặt ngoài, bên cục Cảnh
sát liền phái người tới Tô gia bảo nhận xác mợ ba về.
Người của cục Cảnh sát đi rồi, Tô Cẩm Hòa liền
gọi lão quản gia tới.
“Đại thiếu gia, để tôi…”
“Không cần gấp..” Phất tay ngăn lão quản
gia định đi lại, Tô Cẩm Hòa nói, “Bên cục Cảnh sát đợi một chút rồi qua, ông
qua bên chỗ Ứng gia, tìm Thẩm Hoán Văn đến đây.”
Lão quản gia không hiểu lý do, “Cái này…”
“Cứ đi làm đi.”
“Vâng.” Nhìn không thấu tâm tư của Tô Cẩm
Hòa, lão quản gia chỉ đành gật đầu.
Không bao lâu thì Thẩm Hoán Văn tới.
“Tô đại thiếu gia, cậu có gì phân phó?”
Từ lúc Ứng Hoằng trở về, Thẩm Hoán Văn cũng
xuất hiện trở lại, không biết là do Ứng Hoằng cố ý dặn dò, hay người làm thuộc
hạ như hắn ta giỏi quan sát, biết chủ nhân không trách tội mình, cho nên chuyện
đã qua, hắn cũng xem như chưa từng phát sinh.
Tóm lại, thái độ của Thẩm Hoán Văn đối với
hắn đã trở lại bình thường.
Thế nhưng Tô Cẩm Hòa lại không có nhiều cảm
tình với hắn ta lắm.
Hắn nói, “Chuyện của mợ ba, Ứng Hoằng hẳn
đã biết rồi phải không.”
Thẩm Hoán Văn gật đầu, “Thiếu gia có nghe
nói…”
“Vậy thì tốt.” Tô Cẩm Hòa mở thứ hắn cầm
trong tay ra, vừa nhìn vừa nói, “Bên cục Cảnh sát vừa rồi mới phái người đến,
nói là đã lấy xong chứng cứ, anh đi hỏi Ứng Hoằng xem, phụ nữ của anh ta chết rồi,
không phải nên nhận người về sao, sau đó lại rùm beng một hồi.”
Thẩm Hoán Văn ngây ra, phản ứng này của hắn
ta khiến Tô Cẩm Hòa vô cùng bất mãn, lạnh lùng nói, “Thế nào, có vấn đề gì sao?”
Thẩm Hoán Văn vội lắc đầu, “Không…”
Tô Cẩm Hòa không thèm nghe hắn ta nói nữa,
phất tay đứng dậy rồi hầm hừ rời đi.
Ứng Hoằng đã dặn dò, chuyện của Tô Cẩm Hòa đều
phải báo cho gã, Thẩm Hoán Văn không dám chậm trễ, trở về rồi liền nói lại lời
của Tô Cẩm Hòa.
Ứng Hoằng nghe xong thì hỏi, “Cậu ta nói thế?”
Sau đó liền ra quyết định.
Chuyện này, Ứng Hoằng gã không quản.
Tiền lo đám tang cho mợ ba, gã cũng không
trả.
Gã cho Tô Cẩm Hòa toàn quyền xử lý.
Có được câu trả lời thuyết phục, Tô Cẩm Hòa
liền bảo lão quản gia đi nhận xác.
Thi thể của mợ ba không được đưa về Tô phủ,
mà đưa thẳng tới nghĩa trang ở cửa Tây bắc, chôn qua loa, không có mộ bia cũng
không có đồ cúng, ngay cả giấy tờ tiền bạc cũng không, nói là mộ chứ còn không bằng
một tên dân nghèo.
Cái chết của mợ ba đánh một hồi chuông cảnh
báo cho hai bà vợ lẽ kia, các ả không biết hung thủ là ai, nhưng phản ứng của Tô
Cẩm Hòa khiến các ả không rét mà run, mơ hồ cảm giác được chuyện này nhất định
có liên quan tới hắn, cho nên sau đó, các ả liền ngoan ngoãn yên lặng hơn nhiều.
Đối với Tô Cẩm Hòa, cắt đứt chính là không
dám lỗ mãng nữa. (không hiểu -_- 断是不敢再造次)
Tô Cẩm Hòa không có thời gian đi thăm dò
chuyện hắn té giếng, tạm thời gác các ả sang một bên, bọn họ không gây chuyện,
hắn cũng bớt lo.
Mợ ba xuống mồ không được vài ngày, Tô Hộ
đã trở lại.
Tô Cẩm Hòa vừa nghe thấy tin này, lần đầu
tiên nở nụ cười từ tận đáy lòng.
*********************