Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016

DDKR - chương 35

Edit + Beta : Carly

Chương 35 : Vận mệnh bản thân

Tô Hộ có thể qua lại tự nhiên trong phòng mà không gây ra chút tiếng động nào, Đông Lộ cũng làm được.
Động tác cậu ta tránh né Tô Hộ ban sáng, Tô Cẩm Hòa nhìn là biết, Đông Lộ cũng có chút căn cơ, hơn nữa trình độ so với Tô Hộ chỉ hơn chứ không kém.
Đông Lộ này, không đơn giản.
“Chuyện bỏ thuốc là chuyện gì hả?”
Tô Cẩm Hòa ôm chăn trở người, “Không có gì…”
“Quay lại đây.”
“Tôi mệt.”
“Tôi nói anh quay qua đây.”
Tô Cẩm Hòa dứt khoát không để ý tới cậu ta.
Đông Lộ hơi thở gấp, buông màn xuống rồi leo lên giường, cậu ta vươn tay kéo Tô Cẩm Hòa qua.
Tô Cẩm Hòa nhích vai dùng sức kéo lại, Đông Lộ lập tức trở nên nóng nảy, ấn người hắn xuống giường.
Không cho hắn cơ hội xoay người.
Cậu ta áp người lên trên hắn, giữ lấy gáy hắn, ép hắn nhìn mình.
Tô Cẩm Hòa vẫn giãy dụa, chưa kịp tránh thoát hắn đã bị Đông Lộ thô lỗ kéo lên, mũi hai người lập tức đập vào nhau.
Tô Cẩm Hòa không động nữa, thời gian như ngừng lại, một chốc sau, hắn đột nhiên nói, “Đông Lộ, cậu thích tôi sao?”
Đông Lộ lập tức ngây ra, vẻ mặt căng chặt chợt biến đổi, Tô Cẩm Hòa trái lại chủ động ôm lấy cổ cậu ta, kéo cậu ta về phía mình.
“Trước kia chúng ta chưa từng làm tình với nhau đúng không.”
Hắn nhẹ nhàng xoa cổ Đông Lộ, bàn tay kia từ từ chậm rãi vuốt xuống theo xương sống lưng.
Đông Lộ rũ mi mắt, khẽ thở gấp, dù phản ứng không lớn nhưng Tô Cẩm Hòa cảm nhận được, cậu ta rất hưởng thụ.
“Muốn tôi sao?” Hắn nhẹ giọng hỏi, tay cũng dừng lại ở thắt lưng Đông Lộ, sau đó lướt qua hông, di chuyển về phía trung tâm, Đông Lộ theo bản năng dịch người, khi giữa hai người khẽ tách ra một khe nhỏ, Tô Cẩm Hòa đột nhiên rút tay về.
Vẻ mặt Đông Lộ trở nên vô cùng nguy hiểm.
Tô Cẩm Hòa vẫn “hồn nhiên” không biết gì, hắn đặt tay lên môi khẽ vuốt ve, đầu lưỡi đột nhiên vươn ra, liếm lên ngón tay…Hắn lần nữa nhìn về phía Đông Lộ, cười nói, “Loại chuyện này, chúng ta chưa từng thử qua ha…Kỹ thuật của tôi không tồi, có muốn thử chút không…”
Đêm khuya thanh vắng, bên trong không gian bị lớp màn che phủ, lời nói khẽ khàng nhỏ nhẹ kia, vẻ mặt chìm trong màn đêm lờ mờ không rõ nhưng vô cùng hấp dẫn kia, Đông Lộ nhìn môi hắn, bàn tay giữ cổ hắn lần thứ hai siết chặt, Tô Cẩm Hòa bị cậu ta đè xuống, tiếp đó thuận thế dịch tay từ hông hắn xuống dần phía dưới, giữ lấy xương hông của hắn, nâng người hắn cao lên.
Đông Lộ cúi đầu, đầu mũi áp xuống áo choàng của Tô Cẩm Hòa, đang định há miệng, lại bị Tô Cẩm Hòa ngăn lại.
Còn kém xíu nữa là đụng tới rồi, khí lực của Tô Cẩm Hòa khiến cậu ta không cách nào cúi đầu.
Đông Lộ lại nhìn hắn.
“Muốn sao?”
Ánh mắt của Đông Lộ đã nói rõ hết thảy.
“Có thể a~, nhưng mà, cậu phải giúp tôi một chuyện trước.”
Đông Lộ cũng cười, “Sao thế, anh hai đã thông suốt rồi sao? Biết tận dụng giá trị của mình?”
“Cứ xem là vậy đi.” Tô Cẩm Hòa nói, “Học được vài thứ…từ chỗ Ứng thiếu gia…”
Sau câu đó, hắn lẩm bẩm vài tiếng rồi lại nhìn sang Đông Lộ.
“Tôi biết cậu vẫn luôn nhớ thương tôi, bất luận tôi không muốn, cảnh cáo cậu tới cỡ nào, cậu sẽ buông tha cho tôi sao?”
Đông Lộ không nói gì, Tô Cẩm Hòa cười cười không nói tiếp.
Đông Lộ muốn cái gì, hắn biết, không quản hắn cự tuyệt như thế nào, Đông Lộ nhất định sẽ nghĩ cách để đoạt lấy.
Hành động của Ứng Hoằng hôm nay khiến hắn hiểu rõ một đạo lý, người vô dụng thì không có tư cách từ chối.
Dù có nhiều tiền hơn nữa mà không có thực lực thật sự, thì tất cả chỉ là uổng công.
Người ta đã muốn thì cuối cùng chắc chắn sẽ lấy được.
Bọn họ muốn ngủ là có thể ngủ.
Mà hắn, ngủ sao, không chỉ không được ngủ yên…
Ngược lại còn mang lợi tới cho kẻ khác.
Dù sao kết quả cuối cùng cũng như nhau, so với bị người khác lợi dụng, còn không bằng nắm bắt trong tay, quyền chủ động nằm trong tay hắn, nếu không biết giữ, cũng chỉ có thể chịu thiệt.
Tô Cẩm Hòa cười cười, tay đi dần xuống dưới.
Đông Lộ thở hắt ra một hơi, Tô Cẩm Hòa cũng buông tay.
Xong rồi.
Hắn xoay người tính tìm đồ, nhưng vừa động đã bị Đông Lộ kéo lại.
Lúc này hắn mới nhìn tới mặt của Đông Lộ.
Cậu ta định cởi quần Tô Cẩm Hòa ra, nhưng người sau đã đạp một cái lên tay cậu ta.
“Không được~” Hắn cười nói, “Chuyện tôi nói đó, nếu cậu làm được thì chúng ta tiếp tục…cái mới rồi, xem như tôi đưa cậu tiền lời trước…”
Dứt lời, Tô Cẩm Hòa trở người bước xuống giường, Đông Lộ vẫn còn muốn đi theo, Tô Cẩm Hòa lại lạnh lùng xoay người, “Tôi đã nói rồi, Tô gia hiện tại do tôi làm chủ, nếu cậu làm chuyện gì quá phận, tôi sẽ đuổi cậu đi ngay lập tức.”
Nói rồi, hắn lại xoay người, ngữ khí nghiêm túc lần nữa trở nên thoải mái, “Tôi đi tắm, cậu cũng về nghỉ ngơi sớm đi, chuyện tôi đáp ứng cậu, tôi sẽ làm được, cùng chờ đợi đi~”
Tô Cẩm Hòa không có nơi nào để đi (?), quần áo dính bẩn trong ban đêm lạnh lẽo cũng dần trở nên lành lạnh, đi không bao xa mà hắn đã hắt xì vài cái.
Hắn biết điểm dừng của mình ở đâu, hiện tại hắn không thể xuất hiện trước mặt Đông Lộ nữa, hắn vẫn chưa thật sự muốn kéo bản thân vào.
Nhưng mà, hắn có thể tránh sao?
Hắn cứ đi về phía trước, chợt phát hiện mình đang đứng trên con đường thông với hoa viên có con báo kia, hắn ngẫm nghĩ một lúc, tiếp tục đi tới.
Con đường này vào  ban ngày đã rất khó đi, càng đừng nói tới buổi tối, Tô Cẩm Hòa mò mẫm cả buổi mới tới nơi.
Cửa vẫn còn đóng, khóa cũng còn, con báo đen như màn đêm kia không biết đang ở đâu, Đông Lộ đã từng nói, cái vườn này không nhốt được nó, lúc nào nó cũng có thể ra ngoài.
Tô Cẩm Hòa ngồi xổm xuống.
“Tiểu Tiểu Tô, mày có đó không?”
Hắn không nghe thấy động tĩnh gì, mà thực tế, báo đen sẽ không đáp lại hắn.
Tô Cẩm Hòa cười cười, ôm chân tiếp tục nói : “Trực giác của động vật rất nhạy, mày hẳn đã nhận ra, tao không phải chủ nhân ban đầu của mày đúng không…nên mới tấn công tao nhưng lại không muốn làm tao bị thương, vì tao có cùng khuôn mặt, cùng thân thể giống chủ nhân trước kia của mày…”
Con báo này, rất có linh tính.
“Mày thật thông minh.”
Hắn khen.
“Tao cũng đã hỏi chuyện về mày cùng chủ nhân rồi…Nghe nói, mày xông nhầm đến nơi này, khi đó bị người ta đánh gần chết, vào phút cuối cùng, Tô Cẩm Hòa đã cứu mày.”
Khi đi nhầm vào Phong Thành này, Tiểu Tiểu Tô vẫn còn là một chú báo con choai choai, người to cỡ chó, nó bị người ta phát hiện rồi vì sợ hãi mà đánh Tiểu Tiểu Tô suýt chết.
Vừa khéo, lại ngay trước cửa Tô phủ.
Tô Cẩm Hòa nghe thấy ồn ào liền chạy ra, trong mắt cậu ta Tiểu Tiểu Tô là một con mèo to tướng, cậu không biết sợ hãi, nhưng cậu biết nếu cây gậy kia còn tiếp tục giáng xuống, con mèo này sẽ bị đánh chết, vì thế cậu ta ôm con mèo sống chết không chịu buông tay.
Không thể giảng đạo lý với kẻ đần độn được, lại thấy con báo kia cũng hấp hối sắp chết rồi, mọi người dần tản đi. Tô Cẩm Hòa vội vàng đưa nó vào phủ, sức sống của động vật thật sự kiên cường khó có thể tin được, cuối cùng báo đen sống sót, tai qua nạn khỏi.
Kể từ đó, nó rất nghe lời Tô Cẩm Hòa.
“Đông Lộ nói, Tô Cẩm Hòa gọi mày là em trai, sau đó liền bị Đông Lộ đánh một trận, Đông Lộ nói cậu ta không thể ngang hàng với súc sinh được, không còn cách nào khác, Tô Cẩm Hòa lại không biết ý nghĩa của tên gọi, đành nói, cậu ta là Tô đại thiếu gia, Đông Lộ là Tô tiểu thiếu gia, mày lại không thể làm thiếu gia, thế là gọi mày là Tiểu Tiểu Tô…Trong lòng cậu ta, mày vẫn là “người” nhỏ nhất Tô gia…”
Hẳn là xem như anh em ha, Tô Cẩm Hòa lúc đó nhất định nghĩ vậy.
“Kỳ thật tao thấy làm một thằng đần rất tốt, ít ra cái gì cũng không hiểu, có bị khi dễ cũng có thể cười ha ha nhìn người ta, nhưng tao lại không làm được, cái gì tao cũng biết cũng hiểu, nên thấy rất khó chịu…”
Tô Cẩm Hòa vùi mặt vào giữa hai gối.
“Kỳ thật tao không bao giờ muốn đến đây, không hề có suy nghĩ sẽ trở thành chủ nhân của mày, tao có công việc, có bạn gái, còn đang thi lấy chứng chỉ, thi xong liền kết hôn, kỹ thuật thực hành của tao rất tốt, từ lâu đã vượt qua những kỹ sư cao cấp kia, nhưng không có chứng chỉ thì không được, chỉ một chút xíu, một chút xíu nữa thôi…”
Toàn bộ thế giới của hắn nay đã không còn như trước.
Tô Cẩm Hòa ngừng nói, hắn rất muốn khóc, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế được.
Hắn đứng dậy.
“Thật xin lỗi, Tiểu Tiểu Tô, tao không phải chủ nhân của mày, cũng không cách nào trả chủ nhân lại cho mày được, hiện tại tao là chủ nhân của cơ thể này, tao muốn cứu mình sống sót…Bây giờ trong tay tao không có chìa khóa, qua mấy ngày nữa tao sẽ thả mày đi, tao biết hoa viên này không giam mày được, nếu muốn chạy thì tự mình rời đi cũng được, phải sống cho thật tốt, cả hai chúng ta…”
Khi hắn trở về thì Đông Lộ đã không còn ở đó, cũng không kỳ quái, Đông Lộ không phải người thích chờ đợi, bọn họ luôn thích chi phối, mà trong trò chơi chi phối này, bọn họ tất nhiên không thể ngồi chờ đó được.
Tô Cẩm Hòa thay một bộ đồ khác, bị gây sức ép cả đêm, không bao lâu hắn đã chìm vào giấc ngủ.
Bữa sáng vẫn được đưa đến như mọi ngày, Đông Lộ không có tới cọ cơm.
Tô Cẩm Hòa nhìn chính mình trong gương, ngoại trừ sắc mặt vì ngủ không ngon giấc mà có phần tiều tụy thì vẫn soái bức người, hắn vuốt vuốt tóc, đi về phía thành bắc.


******************************
Carly : thật ra tính làm 36 xong mới đăng luôn 1 lượt, mà mệt quá nên hnay ko còn ch nào nữa nhé, mai đi...Chúc mọi người một buổi tối vui vẻ