Edit + Beta : Carly
Chương 32 : Bất ngờ đối mặt
Lúc này cửa tiệm mới mở chưa được bao lâu,
tên chạy vặt trong Cổ ký đang bày đồ đạc thì thấy hai người họ tiến vào, vội bước
lên cản lại.
“Hai vị…” Vừa nói một nửa, tên nọ nhận ra Ứng
Hoằng, vì thế vội vàng đổi lời, “Ứng thiếu gia, ngài đây là…”
“Tìm Cổ Nhị gia có việc.”
Tên chạy vặt cúi người, “Ứng thiếu gia ngài
uống chút trà đi, tôi…”
Ứng Hoằng lia mắt về phía tầng trên, tên chạy
vặt này nói vậy liền chứng tỏ Cổ Kính ở ngay trong đây, vì thế đẩy đối phương
đang chắn trước mặt sang một bên, kéo Tô Cẩm Hòa đi lên lầu.
Tên chạy vặt kia gọi Ứng thiếu gia, thểu
não đi sau hai người, Ứng Hoằng này cho vào thì không đúng, mà cản lại cũng
không xong.
Vẻ mặt Tô Cẩm Hòa rất bình tĩnh, nhưng hai
mắt lại nhìn đăm đăm về trước, hắn không phát giác được, hắn vẫn luôn muốn
thoát khỏi tay Ứng Hoằng.
Đến trước cửa phòng của Cổ Kính, Ứng Hoằng
nhìn hắn một cái rồi không nói gì, đẩy cánh cửa gỗ khắc hoa kia vào.
Ván cửa đập vào tường, làm vang lên tiếng động
không nhỏ.
Tên chạy vặt kia sắc mặt trắng bệch, hoảng
sợ lập tức xoay người về phía tấm bình phong, “Nhị gia, Ứng thiếu gia đến tìm cậu,
tiểu nhân…”
Tên chạy vặt mới nói được một nửa, Ứng Hoằng
đã kéo Tô Cẩm Hòa bước qua bình phong, Cổ Kính nghiêng người nằm trên giường miễn
cưỡng mở mắt ra, liếc bọn họ một cái rồi lại nhắm, “Được rồi, xuống trông tiệm
đi.”
Như được người ta đặc xá, tên chạy vặt chạy
vội đi, cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn lại ba người đàn ông.
Ứng Hoằng thả lỏng tay, lúc này Tô Cẩm Hòa
mới thấy đau, liền cúi đầu xuống nhìn, mới phát hiện đầu ngón tay của mình đều
đã tái canh, đủ hiểu vừa rồi Ứng Hoằng xiết tay hắn chặt đến cỡ nào.
“Mới sáng sớm, Ứng thiếu gia sao lại nóng vội
như vậy, hút thuốc một chốc đi, giảm bớt nhiệt.” Cổ Kính khoác một cái áo tà ngắn,
không cài nút lại nên làm lộ ra cả một mảng lớn vùng ngực, cái áo kia được
choàng hờ lên người, chỉ một cử động đơn giản cũng có thể làm nó tuột xuống.
Mái tóc đen dài tùy ý buông thõng, vài lọn
tóc rũ xuống lưng hoặc trước ngực, hòa cùng từng vòng khí phả ra, quẩn quanh
trên ván giường.
Nơi ở của Cổ Kính vẫn tối mờ không thấy ánh
sáng như trước, tầng sương khói mịt mù khiến gương mặt của y trông khá mơ hồ,
chỉ có cái màu trắng trên đầu Cổ Kính là vô cùng nổi bật.
Đó là do Tô Cẩm Hòa đập đồ vào y mà ra, băng
vải đã tháo ra, hiện tại chỉ còn một miếng băng gạc.
Dấu vết phủ đầy trên người Tô Cẩm Hòa đã hết
từ lâu, mà vết thương của Cổ Kính vẫn chưa khỏi hẳn, có thể thấy được lúc đó hắn
ra tay mạnh cỡ nào.
“Tôi không nhàn tình nhã hứng như Cổ Nhị
gia đâu, còn nóng vội sao…”
Ứng Hoằng cả người tỏa đầy sát khí, khác hẳn
với lúc trên đường cái, Tô Cẩm Hòa cúi thấp đầu, khi vừa vào nơi này của Cổ
Kính, hắn liền biết Ứng Hoằng muốn làm gì.
Ứng Hoằng người này, trong mắt không thể chứa
nổi một hạt cát, càng nói gì đến việc phản bội.
Cái gã muốn là phục tòng tuyệt đối, không
có nếu không thì.
Sau khi trở về từ Cổ ký, Thẩm Hoán Văn
không còn xuất hiện nữa.
Đồ ăn vẫn đưa, lại không nhìn thấy bất kỳ
người nào của Ứng gia đến.
Một chiêu này của dì ba ngoại trừ bảo toàn
cho bản thân ả, làm nhục Tô Cẩm Hòa, còn có một mục đích quan trọng hơn…
Ứng Hoằng mặc dù không có mặt, gã cũng có bản
lĩnh để bảo hộ cho Tô Cẩm Hòa, nhưng mà, Tô Cẩm Hòa lại chủ động khuất phục Cổ
Kính, đây không chút nghi ngờ gì sau khi Cổ Kính cho một bạt tay vào mặt Ứng Hoằng,
hắn lại vả thêm cái nữa.
Ả khiến Tô Cẩm Hòa “làm trái” lời Ứng Hoằng.
Ứng Hoằng sao có thể dễ dàng bỏ qua cho hắn.
Trong mắt Ứng Hoằng, hắn chỉ là một món đồ
chơi, đồ chơi không nghe lời thì kết cục của nó sẽ là…
Sau cổ chợt nặng trĩu, tay Ứng Hoằng bóp chặt
cổ hắn, Tô Cẩm Hòa không cho Tô Hộ lên cùng là vì hắn biết, Ứng Hoằng sẽ không
giết hắn, nhưng sẽ cho hắn một sự vũ nhục còn hơn cả cái chết.
Hắn không muốn để Tô Hộ nhìn thấy bộ dáng
đó của mình.
Tô Cẩm Hòa cũng nhìn rõ được tình thế, hắn
thế đơn lực mỏng, dù Tô Hộ liều cả tính mạng, cũng không thể đấu nổi với Ứng Hoằng.
Hắn biết tất cả, cũng đến giây phút này, đầu
óc Tô Cẩm Hòa chợt nóng lên, loại cảm giác liều mạng không để ý gì này lại đến
nữa rồi.
Chuyện này, hắn không nhẫn được.
Hắn vừa định la lên gọi Tô Hộ, Ứng Hoằng chợt
khẽ dùng sức, Tô Cẩm Hòa cho rằng mình sẽ bị gã xách lên, nhưng sau khi dưới
chân thoáng nhấc lên thì cả người lại dời về phía Ứng Hoằng, sau đó liền thuận
thế đâm sầm vào ngực người đàn ông.
“Lúc tôi không có nhà, Cổ Nhị gia đã khi dễ
cậu ta, chuyện này, Cổ Nhị gia muốn tính thế nào đây.”
Tựa mình trong ngực Ứng Hoằng, hai mắt Tô Cẩm
Hòa chợt trợn tròn.
Gã không phải đến để trừng phạt hắn, Ứng Hoằng
đây là…muốn đòi công bằng cho hắn?