Thứ Sáu, 22 tháng 1, 2016

DDKR - chương 28

Edit + Beta : Carly
Chương 28 : Phát hiện kinh hãi

Tô phủ có hai hoa viên, nằm ở hai nơi khác nhau, một cái trong đó khá âm u, là nơi hẻo lánh nhất trong Tô phủ này.
Tô gia không có nhiều người hầu nên chỉ dọn dẹp những nơi cần dùng tới, còn những phòng ít dùng thì đã rơi vào trạng thế nửa hoang phế, hoa viên kia chính là một trong số đó.
Người đã nuôi không nổi rồi, còn có ai có tâm trạng đi đùa nghịch hoa cỏ chứ.
Cho nên Tô Cẩm Hòa chưa tới nơi này lần nào.
Đường đi trong Tô phủ vốn là đường lát gạch, nay mặt đất đã trở nên gồ ghề không bằng phẳng, hơn nữa còn không được tiếp xúc với ánh nắng một thời gian dài, rêu xanh trơn trượt mọc đầy khiến đường rất khó đi, không cẩn thận sẽ té liền, đó cũng là một trong các nguyên khiến Tô Cẩm Hòa mấy lần đi ngang qua nhưng chưa bao giờ đến gần.
Hắn vẫn luôn cho rằng nơi này đã hoàn toàn bỏ hoang.
Đông Lộ dẫn hắn vào sâu bên trong, mấy cây mây không biết tên phủ đầy phía trên đỉnh đầu, càng đi vào trong càng tối, không thể lọt nổi một tia sáng.
Dưới táng cây là một cái tường đá, bên trên có một cánh cửa kim loại, nó được khóa chặt bởi một thanh sắt, trông cực kỳ không hợp với bức tường.
Trên cửa còn có một ổ khóa, khác với những nơi khác, ổ khóa này có lớp ngoài rất sáng, vừa nhìn là biết thường xuyên có người dùng.
Đông Lộ lấy một cái chìa khóa ra, trong lúc Tô Cẩm Hòa còn đang buồn bực, cậu ta đã mở khóa rồi nói…
“Anh hai, Tiểu Tiểu Tô đang chờ anh đó.”
Tô Cẩm Hòa thấy khó hiểu, dưới chân đột nhiên bị trượt, thân thể không thể khống chế mà ngã vào bên trong, cái cuối cùng hắn nhìn thấy, là gương mặt không chút thay đổi đưa tay đóng cửa lại của Đông Lộ.
Cậu ta đẩy hắn.
Tô Cẩm Hòa suýt chút thì té, chờ khi hắn ổn định lại cơ thể liền hít một hơi khí lạnh.
Trong núi giả kia, có hai luồng sáng màu lục ám trầm.
Đó là tia sáng chỉ có dã thú mới có thể phát ra.
Đôi mắt kia lớn cỡ quả trứng gà, vừa sáng lại tròn, trong khe hở kia, không phải đang ẩn giấu một con chó, mà là mãnh thú.
Ánh mắt đó đã phát hiện ra hắn, hai luồng sáng vẫn nhìn hắn không nhúc nhích.
Tô Cẩm Hòa bị dọa tựa sát vào cửa sắt, hắn rất muốn thét lên nhưng lại sợ động đến con thú kia, chỉ có thể thở gấp mà nói với Đông Lộ phía bên kia cửa, “Đừng đùa nữa, mau mở cửa ra.”
Giọng Tô Cẩm Hòa run run đến không còn hình dáng ban đầu, cả người cũng đổ đầy mồ hôi lạnh, đây không phải chuyện đùa chơi, hắn và dã thú kia chỉ cách nhau có vài bước, lúc nào hắn cũng có thể bị xé nát, nỗi sợ hãi này còn rõ ràng hơn cả quỷ quái, vì phải đối mặt với tử vong.
“Anh hai, anh sợ gì chứ, trong đó là Tiểu Tiểu Tô, Tiểu Tiểu Tô anh thích nhất.”
Tô Cẩm Hòa trở tay nắm lấy cửa sắt, hắn rốt cuộc cũng biết tại sao cánh cửa này lại làm bằng sắt, đây đúng thật là một cái lồng sắt.
Hắn âm thầm dùng sức đẩy, cửa không hề xê dịch dù là một chút, lại cúi đầu nhìn, hắn phát hiện Đông Lộ đã khóa ổ khóa lại.
Khe hở này, không đủ để hắn luồn tay qua nữa.
“Để tôi ra!” Tô Cẩm Hòa nóng nảy gầm nhẹ.
Lúc này, con thú trong kia đột nhiên động.
Ánh mắt nó sáng lên, đứng thẳng người.
Tô Cẩm Hòa nghe thấy tiếng con thú gầm gừ, trầm thấp, tràn ngập ý cảnh cáo.
“Em nghe nói, lúc Tô phủ nghèo túng, anh luôn chạy đến đây ăn với Tiểu Tiểu Tô, nó tốt với anh nhất, cũng nghe lời anh nhất, anh hai, nó đã cứu anh rất nhiều lần, sao anh có thể sợ nó chứ, nếu Tiểu Tiểu Tô biết, nhất định sẽ rất đau lòng.”
Lúc Tô phủ nghèo nhất, ngay cả cơm cũng không có để ăn, trên nhà dưới nhà ai cũng đói bụng.
Người còn không thể ăn, chứ nói gì tới động vật.
Hoa viên này có một hòn non bộ, vài năm trước khi Tiểu Tiểu Tô còn nhỏ chỉ là một thứ để bài trí, chờ khi nó lớn, nó có thể dễ dàng trèo ra ngoài, không ai trong Tô phủ cho nó thức ăn, nó liền tự mình ra ngoài săn bắt.. Có khi Tô Cẩm Hòa đói đến cùng cực, chạy tới hoa viên này, Tiểu Tiểu Tô sẽ đưa thức ăn mình kiếm được chia cho hắn, lúc đó, Tiểu Tiểu Tô có thể xem như đã nuôi sống mấy miệng người trên dưới Tô phủ, không có nó thì đã đói chết rồi.
Lúc Đông Lộ nói chuyện, hai luồng sáng xanh kia bước ra khỏi hòn non bộ.
Tô Cẩm Hòa nhìn thấy vẫn là một cái gì đó đen thui, thẳng đến khi nó bước ra hơn phân nửa, hắn mới hít một ngụm khí lạnh.
Đó là một con báo đen.
Tô Cẩm Hòa sợ đến mức dở khóc dở cười…
Đừng đùa chứ…
Ai lại xem báo như thú cưng trời, Tô đại thiếu gia cậu quả nhiên là não bị rớt giếng đến hư luôn rồi, lại nói, con này làm gì có dáng vẻ như một ‘Tiểu Tiểu Tô’ a!
Con báo nọ rõ ràng là không vui, Tô Cẩm Hòa nhìn bộ dáng nó mà thật sự không cảm thấy nó có thể chia thức ăn cho mình, xem hắn như đồ ăn còn giống hơn á…
Báo đen nóng nảy đạp đạp chân, lúc nào cũng có khả năng bổ nhào tới.
Tô Cẩm Hòa lại bị dọa, hai cái chân mềm nhũn của hắn không ngừng chà xát vào cửa sắt sau lưng, “Để tôi ra, Đông Lộ chết tiệt cậu mau mở cửa ra! Đây không phải trò đùa, sẽ chết người đó!”
“Anh hai, anh sợ gì chứ, đó là Tiểu Tiểu Tô, nó sẽ không tổn thương anh.”
“Con mắt nào của cậu nhìn thấy nó sẽ không tổn thương tôi hả?!” Kinh hoảng không thôi, Tô Cẩm Hòa quay đầu lại rống lên.
Một tiếng này làm kinh động đến báo đen, nó phát ra tiếng gầm gừ của dã thú.
Nhìn hàm răng bén nhọn của nó, Tô Cẩm Hòa thậm chí còn có thể cảm nhận được mùi máu tanh tỏa ra từ miệng nó.
Đây không phải sở thú, con báo này vẫn còn thú tính, nó săn bắt được, thì cũng ăn thịt người được.
Quan trọng hơn là, con báo này ngay từ đầu đã không dành cho hắn chút thiện ý.
Từ ánh mắt đầu tiên đã tràn ngập nguy hiểm.
Tô Cẩm Hòa cũng sẽ không ngu mà đi câu thông với nó.
“Tiểu Tiểu Tô hình như tức giận…” Đông Lộ đi tới nhìn báo đen, rồi thu tầm mắt lại, “Hình như nó muốn tấn công anh…”
Nói thế không phải quá thừa sao!
Không phải là hình như, mà là nó thật sự muốn làm thế!
Mồ hôi thấm đẫm cả lưng Tô Cẩm Hòa, đột nhiên hắn sững người, thậm chí cơn hoảng sợ cũng theo đó mà dừng lại.
Hắn nhìn về phía Đông Lộ.
“Cậu không nhận ra nó, tôi có thể hiểu được, nhưng tại sao…Tiểu Tiểu Tô, lại không nhận ra cậu?”
Bốn mắt giao nhau, ánh mắt Đông Lộ vô cùng đáng sợ, cậu ta như nhìn thấu cái gì đó, xuyên qua cơ thể hắn, thấy rõ thứ bên trong, không phải là linh hồn của Tô Cẩm Hòa.
Đúng lúc này, con báo kia chợt tấn công!
Ngay cả tiếng hét cũng không kịp cất lên, Tô Cẩm Hòa trợn to mắt nhìn trân trân.
Cùng lúc đó, sau lưng chợt lỏng ra, cánh cửa sắt mà hắn đang tựa vào mở ra, sau đó, hắn ngã vào ngực Đông Lộ.
Con báo đen kia dường như không có ý làm hắn bị thương, nơi nó đáp xuống vừa vặn ở ngay trước chân Tô Cẩm Hòa, so với cắn xé, có vẻ nó muốn đuổi hắn đi hơn.
Báo đen không thích hắn, cũng rất bài xích hắn.
Thấy hắn đi ra ngoài, con báo cũng xoay người, cái đuôi dài to nhẹ nhàng vung vẩy, không quay đầu lại trở về hòn non bộ.
“Sợ sao?” Nâng mặt Tô Cẩm Hòa lên, tóc hắn đã bị mồ hôi làm cho ướt sũng, Đông Lộ lấy khăn tay ra, cẩn thận lau cho hắn, “Vừa rồi lúc gặp Cổ Nhị gia trên đường, anh hai nhìn anh ta đúng không, ngay cả em nói cái gì cũng không thèm nghe, em không thích anh hai nghĩ đến người đàn ông khác, em không vui, ít nhất khi ở trước mặt em, anh không được làm thế.”
Đông Lộ giống như đang giải thích cho hành động của mình, răng nanh của Tô Cẩm Hòa va cầm cập vào nhau, hắn bị dọa không nhẹ, ngay cả nói cũng không nói ra lời, nhưng Tô Cẩm Hòa thấy rất rõ ràng, Đông Lộ hoàn toàn không phải đang làm mình làm mẩy, vừa rồi, cậu ta thật sự muốn giết hắn!
Hiện tại cũng thế, Đông Lộ nhìn rất đáng sợ.
Cậu ta càng cười càng trông dọa người.
“Em chỉ là muốn dọa anh thôi, sao có thể làm anh bị thương chứ, Tiểu Tiểu Tô thích anh như vậy, lại càng không thể làm anh bị thương, anh nói xem đúng không, anh hai.”
Tô Cẩm Hòa bị kinh hách, cả một buổi chiều đều không có tinh thần, Đông Lộ hiếm khi không quấn lấy hắn, để hắn đi nghỉ ngơi.
Đông Lộ vừa đi, Tô Cẩm Hòa liền ôm chăn nhìn trời, ở hoa viên vừa nãy, hắn phát hiện một chuyện khác.
Một chuyện khiến hắn chỉ cẩn thận hồi thưởng lại đã thấy lạnh sống lưng.
Hắn nằm một lúc lâu, không phải để tự an ủi mình mà là xác định chắc chắn Đông Lộ sẽ không trở về, lúc này hắn mới xuống giường, đi tìm lão quản gia.
Hắn muốn biết rõ ràng, Tô phủ rốt cuộc có bao nhiêu miệng giếng.
“Tôi chính là rơi vào cái giếng này?”
“Vâng.” Lão quản gia đáp.
“Hai lần đều thế?”
Lão quản gia lại gật đầu.
“Tôi biết rồi, ông đi đi.”
Tiễn lão quản gia đi, Tô Cẩm Hòa nhìn cái giếng kia một lúc lâu không động đậy.
Gió lạnh phả ra từ miệng giếng khiến hắn rợn cả người, ánh mặt trời chói chang chiếu rọi, nhưng hắn chỉ thấy vô cùng lạnh lẽo.
Trước đó hắn không để ý, nhưng vừa rồi khi ở hoa viên kia, có thể vì đối mặt với sinh tử nên cách nhìn và nghĩ khác với bình thường.
Cái giếng hắn thấy trong hoa viên kia, khác với các giếng khác trong Tô phủ, bởi vì có báo đen ở đó nên ròng rọc bên trên đã bị tháo xuống, chính vì miệng giếng trống trơn, nên Tô Cẩm Hòa mới phát hiện một chuyện rất kỳ quái.
Do dự một lúc lâu, Tô Cẩm Hòa mới bước ra nửa bước, nhìn nhìn miệng giếng kia.
Sau khi xác nhận, giếng ở Tô gia đều có cùng một bộ dáng, miệng giếng rất cao, mặt nhẵn nằm bên trong, độ cao này, vừa vặn ngang với thắt lưng Tô Cẩm Hòa.
Miệng giếng có ròng rọc, hơn nữa nền giếng rất cao, tiện lợi cho việc sử dụng giếng, nhưng mà…
Một cậu bé ba tuổi, cao không quá thắt lưng hắn, ai tới nói cho hắn coi, Tô Cẩm Hòa lúc bé làm thế nào mà ‘bất cẩn’ té vào giếng được vậy…
Miệng giếng cao hơn ‘hắn’, xung quanh lại trống trơn, căn bản không có chỗ để đặt chân, ‘hắn’ leo lên bằng cách nào?
Bắt ghế sao?
Tô phủ hầu hết đều dùng ghế bành, căn bản không có lấy một cái ghế dựa bình thường, ghế nhỏ lại không đủ cao, ghế bành không nói tới ‘hắn’ có thể di chuyện hay không, kéo một cái ghế lớn như vậy nhất định sẽ bị người phát hiện…
Ngoài ra…
Lần đầu ‘hắn’ là chỏng đầu té xuống, mô phỏng tình hình khi đó, hắn thử nhoài người vào miệng giếng, ròng rọc ở miệng giếng vừa vặn kẹt trên lưng hắn, phía dưới bụng là nền giếng, chiều rộng vai hắn xấp xỉ miệng giếng, hai tay nhẹ nhàng với sang thành giếng bên kia, cho dù Tô đại thiếu gia muốn tìm chết, thì với sức mạnh của một mình cậu ta cũng không thể được.
Trừ khi, có người dời ròng rọc đi, ôm chân ‘hắn’, cưỡng ép đẩy xuống.
Hai lần này, hoàn toàn không phải ngoài ý muốn.
Vô luận là lúc bé hay hiện tại…
Hắn là bị người ta đẩy xuống.
Hoặc là nói cưỡng ép ném xuống.
Nghĩ đến đây, Tô Cẩm Hòa lần nữa thấy lạnh người, Tô phủ to thế này, chỉ có bọn người hầu, cùng đám vợ bé vợ lẽ kia, mỗi người, mỗi gương mặt, đều khiến hắn cảm thấy u ám đáng sợ…
Rốt cuộc, là ai có ý đồ xấu, muốn hại hắn?
Hoặc là nói, Tô đại thiếu gia.
Tô phủ này, đến tột cùng là đang xảy ra chuyện gì…


*************************