Edit + Beta : Carly
Chương 7 : Kinh
khủng như nhau
Tô
Cẩm Hòa cẩn thận mò đường, hắn vốn đã không biết đường đi, ánh trăng đêm nay lại
không đủ sáng, lúc ra khỏi thành rõ ràng đi trên đường, đi đi một hồi không biết
tại sao lại tới đồng cỏ này.
Mọi
thứ đều tối đen như mực, cỏ dưới chân vừa mảnh lại dài trông như tóc phụ nữ vậy,
nhìn mà sợ hãi không thôi, mỗi một bước Tô Cẩm Hòa đều bước vô cùng cẩn thận,
giờ phút này, vô luận là đối với cơ thể hay tinh thần của hắn, đều là một loại
thử thách rất nặng nề.
Ánh
trăng càng lúc càng mờ, Tô Cẩm Hòa dùng sức nuốt nước miếng, sau đó, hắn đột
nhiên dừng lại.
Cứng
đờ tại chỗ không nhúc nhích.
Hắn
cảm thấy, có cái gì đó, đang nhìn hắn.
Ngay
sau lưng hắn.
Nhìn
hắn chòng chọc.
Không
được làm ồn.
Tô
Cẩm Hòa sắp khóc luôn rồi.
Giờ
là tình huống gì đây trời, hơn nửa đêm, trong nơi rừng núi hoang vu, sau lưng
có người đang nhìn mình.
Không
được loạn, không được loạn!
Mặt
hắn đều đã vặn vẹo rồi, mà tầm mắt sau lưng lại không hề mảy may di chuyển.
Tô
Cẩm Hòa run rẩy hít vài hơi, lấy hết dũng khí từ từ quay đầu lại, trong lòng tự
an ủi mình đây chỉ là ảo giác thôi, nhưng trong đầu lại hiện lên toàn mấy cảnh
trong phim kinh dị.
Gì
mà một người phụ nữ tóc tai bù xù đứng sau lưng hắn, rồi còn con quỷ không mặt
ghé sát vai hắn…
Hắn
cũng nhớ rõ, mỗi câu chuyện về quỷ đều nói, con người luôn có ba ngọn đèn, trên
đầu và hai vai, tối khi đi ra đường, nếu có người gọi thì ngàn vạn lần không được
quay đầu lại, nếu có một ngọn đèn bị tắt, tức đã bị quỷ nhập vào người…
Nghĩ
tới đó, đầu Tô Cẩm Hòa đã quay lại được một nửa, sống chết gì cũng quay rồi,
trong lòng hét to một tiếng, hắn dứt khoát xoay người lại.
Sau
lưng là mặt cỏ hoang vu, không có cái gì cả.
Tô
Cẩm Hòa bị dọa đến cả người đầy mồ hôi, miệng há to thở dốc.
Là
ảo giác, ảo giác thôi.
Hắn
tiếp tục đi về phía trước, chỉ là vừa mới quay đi, ánh mắt kia lại xuất hiện nữa…
Mặt
Tô Cẩm Hòa tái mét, bởi vì hắn cảm thấy được tầm mắt này càng lúc càng tới gần
mình…
Hắn
cũng không biết sao mình lại đoán vậy, nói chung là càng lúc càng gần…
Lúc
này, một đêm không gió, trên đồng cỏ hoang vu chợt vang lên tiếng sột soạt.
Da
đầu hắn hiện tại tê rần, không còn dũng khí quay đầu lại, Tô Cẩm Hòa la hét như
điên chạy về phía trước.
Hắn
không dám mở mắt nhìn đường phía trước, cảm thấy cỏ xung quanh càng lúc càng
nhiều, chạy một hồi, hắn chạy ngày càng nhanh, mà đường dưới chân cũng trở nên
dần trống trải.
Hắn
đang định mở mắt, mũi chân đột nhiên vấp phải đá, đá này không nhỏ, mà hắn lại
đang chạy nhanh, vì thế tức khắc vấp ngã.
“Sao
cậu lại ở đây?”
Giọng
nói bất ngờ vang lên làm hắn giật cả mình, dùng cả tay cả chân xoay người lại,
đôi mắt ướt đẫm mồ hôi hoảng hồn nhìn lại.
Lần
này sau lưng hắn không còn trống rỗng nữa.
Trên
lưng ngựa, Ứng Hoằng đang rũ mắt nhìn hắn.
Nhìn
thấy gã, không hiểu sao Tô Cẩm Hòa lại thở phào nhẹ nhõm, cả người cũng tức thì
mềm nhũn.
Ngay
sau đó, một ngọn lửa vô danh cũng bốc lên.
Hắn
bật người đứng dậy.
“Câu
này tôi hỏi mới đúng, anh ở đây làm gì hả! Nửa đêm đó, anh có bệnh sao?!”
Ứng
Hoằng nhíu mày, ánh mắt nhanh chóng chuyển từ gương mặt đỏ bừng của Tô Cẩm Hòa
sang bao đồ trên người hắn.
Ánh
mắt của gã khiến cảm xúc phức tạp của Tô Cẩm Hòa nhiều thêm một phần sợ hãi,
trong lúc hắn bỏ chạy thế mà lại đụng trúng gã.
Nhưng
ngẫm lại, Ứng Hoằng nửa đêm nửa hôm xuất
hiện ở đây, lại giả quỷ dọa hắn, chứng tỏ chuyện hắn chạy trốn đã bại lộ rồi.
Kết
cục dù sao cũng đã thế này rồi, Tô Cẩm Hòa bất chấp mọi thứ.
“Không
thấy ông đây đang định bỏ trốn sao!”
Ứng
Hoằng nhướng mày.
“Nhìn
cái gì hả! Có gì mà nhìn chứ! Ông đây không quen anh! Dựa vào cái gì mà phải nể
mặt ngủ với anh! Ngoại trừ vài bộ quần áo rách rưới thì chả còn gì cả! Biết tối
ông đây ăn gì không? Cháo hoa dưa muối! Đừng điên! Mấy bà dì kia thích cam tâm
theo anh là chuyện của bọn họ! Ông đây không chơi! Đi theo Ứng thiếu gia anh
không được ăn ngon không có tiền tiêu, ông đây không chạy mà ở lại chẳng phải để
anh chiếm tiện nghi sao! Nghĩ đẹp quá đấy!”
Nói
xong, Tô Cẩm Hòa còn hừ một tiếng khinh miệt.
Người
hầu cẩn thận liếc nhìn Ứng Hoằng một cái, tiêu rồi, trên mặt thiếu gia không có
vẻ gì cả…
“Đây
là nguyên nhân nửa đêm cậu tới nghĩa địa?”
“Phải!”
Quát xong, Tô Cẩm Hòa lập tức lạnh sống lưng, cái gì cơ, nghĩa địa ? !
Lại
cúi đầu xuống, thứ vừa rồi làm hắn vấp té, đúng thật là một tấm mộ bia.
“Tô
thiếu gia thật là có chí khí, mới tỉnh táo lại đã tiếp nhận việc buôn bán của
Tô gia, phát tài nhờ người chết tốt vậy sao? Không sợ cả báo ứng về sau…chuyện
của Tô gia vẫn chưa giáo huấn cậu đủ nhỉ?”
Đầu
óc Tô Cẩm Hòa đầy ắp hai chữ “nghĩa địa”, Ứng Hoàng đột nhiên thốt lên một câu
không đầu không đuôi như vậy làm hắn sửng sốt theo.
Câu
này có ý gì?
“À,
tôi quên, Tô đại thiếu gia trước đó bị ngốc, không biết Tô gia đã xảy ra chuyện
gì ha, bây giờ tỉnh rồi, liền muốn trở mình thành chủ, thật không hổ là thiếu
gia Tô gia, đều rất can đảm.”
Tô
Cẩm Hòa đang tính hỏi câu vừa rồi gã nói là có ý gì, cổ đột nhiên bị siết chặt,
ngay sau đó đã bị Ứng Hoằng kéo lên lưng ngựa, cả người cũng bị ôm lấy.
“Dám
cả gan chạy trốn, chờ khi về đi.”
Nói
xong, Ứng Hoằng thúc bụng ngựa, con ngựa cộp cộp bước về trước.
Lời
cảnh cáo của Ứng Hoằng làm hắn hoảng sợ vô cùng, Tô Cẩm Hòa rất muốn nhảy khỏi
lưng ngựa, vừa lúc ánh trăng ló đầu ra khỏi mây, mặt đất bất ngờ sáng lên, cả
vùng đầy nấm mồ làm Tô Cẩm Hòa thấy mà cả người run lẩy bẩy, bọn họ đang ở ngay
kế bên nghĩa địa.
Hắn
theo bản năng nhích tới sát người Ứng Hoằng, nhưng mà…
Những
nấm mồ sau lưng Ứng Hoằng có cái gì đó rất đáng sợ, đáp án này, dường như không
khác biệt lắm…
****************************
Chương 8 : Cảnh
ngộ kỳ quái
“Cậu
muốn tự mình xuống, hay tôi đá cậu xuống.”
Tô
Cẩm Hòa giật mình một cái liền tỉnh lại, hắn cuống quít lau nước dãi bên khóe
môi, bật dậy khỏi người Ứng Hoằng.
Lúc
lên ngựa hắn thật sự rất sợ, sợ quá nên ngủ luôn…
Còn
dựa vào người Ứng thiếu gia ngủ đến thiên hôn địa ám, nước miếng giàn giụa…
Tô
Cẩm Hòa khụ một tiếng, lại ra vẻ uy nghiêm trước đó khi quyết định làm thiếu
gia Tô gia, hờ hững nhìn Ứng Hoằng, không nói gì.
Ứng
Hoằng không thèm đếm xỉa tới hắn, hai người vừa tách ra, gã liền trực tiếp xoay
người xuống ngựa.
Sau
lưng không còn cơ thể ấm áp kia, Tô Cẩm Hòa lần nữa cảm thấy sau lưng như có
gió lạnh liên tục thổi tới, không biết là do đêm hôm đi đường hay vì xông vào
nghĩa địa, mà hắn luôn có cảm giác hoảng hốt, đặc biệt là khi Ứng Hoằng vừa rời
đi.
“Ứng
Hoằng.” Tô Cẩm Hòa có hơi sợ hãi, nhưng ngoài mặt vẫn duy trì vẻ bình tĩnh.
Ứng
Hoằng quay lại.
“Tôi
không xuống được, phiền anh đỡ tôi một chút.” Khi nói lời này, Tô Cẩm Hòa chính
là đại thiếu gia Tô gia cao quý lãnh diễm.
Ứng
Hoằng dứt khoát đi trở lại, trên mặt rõ ràng viết hai chữ ‘phiền phức’.
Vì
Tô Cẩm Hòa thật sự rất phiền, không muốn chậm trễ thời gian gã chỉ có thể tới
giúp, trực tiếp kéo hắn xuống từ trên lưng ngựa.
Tô
Cẩm Hòa lấy một tư thế vô cùng chật vật mà đáp xuống, bước chân loạng choạng rồi
dứt khoát ôm lấy Ứng Hoằng, lúc này mới tránh khỏi quẫn cạnh lần thứ hai chụp ếch.
Ánh
mắt phía trên đỉnh đầu lạnh như băng, Tô Cẩm Hòa vờ như không nhìn thấy, đến
khi ổn định rồi thì lại bình tĩnh đứng vững, tựa như mọi thứ trước đó đều không
liên quan tới hắn.
Ứng
Hoằng lần nữa xoay người đi, nhưng vừa xoay một nửa đã bị Tô Cẩm Hòa nắm tay áo
gã níu lại.
“Ứng
Hoằng.”
“Lại
sao nữa?” Lần này rõ ràng Ứng thiếu gia đã mất kiên nhẫn.
“Tôi
muốn đi, đi vệ sinh…” Không biết có phải do cưỡi ngựa hay không mà chân vừa chấm
đất, bụng đã trướng đến hoảng, bọng đái sắp không nhịn được nữa rồi.
Lần
này ngay cả cảm giác ghét bỏ, Ứng Hoằng cũng không có, “Nhanh lên!”
Không
cố duy trì hình tượng đại thiếu gia tao nhã nữa, Tô Cẩm Hòa gật đầu, lớn tiếng
nói ‘đi đây’ rồi bỏ chạy đi xả nước.
Lúc
tiểu, hắn mới có cơ hội quan sát chung quanh, khi hắn ngủ, bọn họ đã đến được
nơi muốn đến rồi.
Sau
lưng hắn là một căn nhà, vừa rồi chạy vội nên không chú ý, trước mặt là một bãi
cỏ dại, so với cái trước đó vô tình lọt vào còn cao hơn, Tô Cẩm Hòa nghe tiếng
nước xả róc rách, đầu thì nghĩ, trước cửa nhiều cỏ dại vậy mà không đi tỉa bớt,
hèn chi nhìn như đất hoang, cũng không biết ai có tim lớn thế.
Giải
quyết xong, thoải mái hơn rồi, Tô Cẩm Hòa thở hắt ra, “Ứng thiếu gia chờ đến sốt
ruột rồi, tôi…”
Lời
còn chưa dứt, bất ngờ im bặt.
Sau
lưng hắn nào còn có người, Ứng Hoằng và người hầu của gã với cả hai con ngựa
kia đều không thấy đâu nữa…
Hắn
không hề nghe thấy bất kỳ âm thanh nào, dù là tiếng bước chân hay vó ngựa,
nhưng giờ lại tự dưng biến mất thế này…
Tô
Cẩm Hòa nuốt một ngụm nước miếng, hắn đã không phân biệt được đâu là thật đâu
là giả.
Hắn
rốt cuộc là có lên ngựa Ứng Hoằng không, rốt cuộc là đã rời khỏi bãi cỏ kia
chưa…
Lúc
này tầm mắt hắn đảo qua căn nhà kia, tâm Tô Cẩm Hòa rơi lộp bộp vài cái.
Trước
mắt không còn là nhà của ai, mà là một cái miếu đổ nát.
Bức
hoành trên miếu mơ mơ hồ hồ nhìn không rõ, chỉ có thể thấy lờ mờ vài nét chữ.
Đầu
gỗ mục nát, mạng nhện chằng chịt, còn có cánh cửa hé mở một nửa kia…
Tô
Cẩm Hòa giật giật tóc mình, rất đau, hắn không nằm mơ, rốt cuộc là tên nào đang
chơi hắn…
Không
được loạn!
Hắn
run rẩy một lúc, rồi lại ngẩng đầu lên, giống như chuyện hắn được đưa đến nơi
này vậy, đã có người khiến hắn đến đây, hắn muốn trốn cũng không được.
Cho
nên hắn đành dồn hết dũng khí bước vào cánh cửa tối đen tựa như vực sâu kia.
Cỏ
trong miếu mọc thành bụi, may mà đang hè nên mới không có mùi gì khác lạ. (?)
Miếu
này không lớn, bước tới vài bước là thứ gì đó trông như lư hương, thứ này Tô Cẩm
Hòa biết, là nơi mà các tín đồ hay đốt nhang bái lạy, bước qua thứ này, là
phòng thờ cúng tượng Phật, bên trong trống rỗng, chỉ có duy nhất một cái bàn.
Nhìn
đến đây, Tô Cẩm Hòa thở phào, nhưng hắn vừa tính xoay người, một gương mặt dữ tợn
đã xuất hiện ngay trong tầm mắt hắn.
Hắn
la lên một tiếng, mông hôn đất, lại nhìn kỹ hơn, gương mặt kia nằm trên bức tượng
Phật điêu khắc gỗ dựng ở góc phòng, phần thân đã hư hoàn toàn, chỉ còn lại phần
đầu là khá bắt mắt.
Tô
Cẩm Hòa bị dọa đến cả người đầy mồ hôi, cả người lộn nhào bỏ chạy, không dám ngẩng
đầu nhìn nữa, lúc này, đôi mắt nhắm chặt nhận ra có ánh sáng.
Hắn
cẩn thận hé mắt ra, kinh hỉ trong căn phòng đối diện có ánh nến, hắn vui mừng
mà suýt bật khóc, mồ hôi chảy xuống từ trên trán, hắn vội vàng chạy vào phòng.
Nhưng
vừa tới gần, Tô Cẩm Hòa cũng dần bước chậm lại…
Từ
cửa đến bên trong phòng, đất trải đầy đế nến, đây không phải giá nến mà hắn thấy
ở Tô phủ, Tô Cẩm Hòa nuốt nước miếng một cái, vì sao hắn lại cảm thấy thứ này
giống đèn chong…
Trong
một buổi tối không gió, lẳng lặng cháy lên…
Ánh
nến kéo dài đến tận trong phòng, Tô Cẩm Hòa theo đó mà từ từ tiến vào, ánh sáng
hai bên khiến hắn có cảm giác như đang đi trên con đường hoàng tuyền…
Trong
phòng, trên đất nơi nơi đều là loại nến đó, lúc này lực chủ ý của Tô Cẩm Hòa đã
không còn dừng lại trên nến nữa, mà chuyển sang hai người có gương mặt trắng bệch
ở ngay đại sảnh đối diện hắn…
Cả
hai người đều mặc quần áo khá rườm rà, hình thức trông rất giống hỉ phục, nhưng
cái màu, cực kỳ giống với màu mà chỉ có người chết mới có thể mặc…
Áo
liệm.
Tô
Cẩm Hòa cười gượng, nơi này không phải quỷ dị bình thường.
Ánh
mắt của người phụ nữ, dưới ánh đèn, trông cực kỳ vẩn đục, không hề giống bộ
dáng nên có của người sống.
Tầm
mắt chuyển dần xuống, dưới vạt áo dài là hai mũi giày, chỉ là chân bị bó lại.
Tô
Cẩm Hòa không thích xem phim kinh dị, nên mỗi lần nhìn thấy loại giày này đều cảm
thấy rất không thoải mái, hiện tại trông lại càng rõ rệt, ngay lúc hắn tính dời
tầm mắt đi, hắn đột nhiên phát hiện, chân người phụ nữ không hề chạm đất…
Lại
ngẩng đầu lên, sau lưng bọn họ căn bản không phải văn thơ đối ngẫu gì, mà là
câu đối phúng điếu, mà trên cổ người phụ nữ, có một vết thương vừa mảnh lại
dài, vết thương này rất sâu, nhưng không chảy máu, vùng da thịt xung quanh nhăn
lại, đồng thời bị người ta dùng dây siết lại…
Đây
hoàn toàn không phải người sống.
Đồng
tử kịch liệt co rút, hắn nhanh chóng nhìn sang người đàn ông bên cạnh, vừa thấy
Tô Cẩm Hòa lập tức bị dọa đến nỗi ba hồn bảy vía đều thoát ra, người đàn ông đó
đang nhìn hắn…
Tô
Cẩm Hòa không dám hít thở mạnh, hắn theo bản năng nhích sang bên cạnh, hắn cho
rằng hướng nhìn của người đàn ông nọ chỉ là trùng hợp, nhưng hắn vừa động, con
mắt kia liền di chuyển theo hắn…
Người
đàn ông đó, đang nhìn chằm chằm hắn.