Edit + Beta : Carly
Chương 30 :
Ngoài cửa hàng Cát gia, người tới xem náo
nhiệt lớp ngoài bao lớp trong, vây xem chật như nêm cối, ông chủ Cát đang ngồi
trên bậc thang, bộ dáng xuân phong đắc ý nhìn xuống dưới.
Tô Cẩm Hòa ôm chặt lấy hộp nhỏ của hắn,
nhón chân cố ngưỡng cổ nhìn vào.
Tô đại thiếu gia trước kia tuy đầu óc ngu
si, nhưng không hề ảnh hưởng đến việc phát dục của cơ thể, tay dài chân dài, chiều
cao cũng khoảng chừng hơn 175, còn có thể tiếp tục tăng trưởng, trong một đám
người này có thể xem như khá nổi bật, dù vậy, Tô Cẩm Hòa cũng chỉ có thể miễn
cưỡng nhìn thấy chỏm đầu người ta, bên trong đang làm cái gì thì hắn không thấy
rõ.
“Xin lỗi, cho hỏi là đang có chuyện gì thế?”
Tô Cẩm Hòa hỏi một người bên cạnh cũng ngưỡng cổ nhìn giống hắn.
Người nọ đang bận hóng kịch vui, căn bản không
rảnh phản ứng Tô Cẩm Hòa, vì thế nhanh chóng đáp lại, “Ông chủ Cát nói, hôm nay
ai có thể khiến thằng đó quỳ xuống thì sẽ được thưởng 10 đồng bạc.”
Bất luận là cách nào, tàn phế thương tích cứ
để ông chủ Cát lo.
Tô Cẩm Hòa vừa nghe vậy liền hiểu, ông chủ
Cát này là muốn mạng người kia ngay hôm nay a, dù không chết cũng nửa tàn phế.
Hắn đang suy nghĩ, đám người đột nhiên ồ
lên, dòng người chen nhau phía trước thoáng tản ra, Tô Cẩm Hòa bị va chạm mạnh
vài cái, cũng may hắn đứng vững nên không bị đẩy ra, khi ánh mắt lần nữa nhìn về
phía trước, đường nhìn đã sáng tỏ.
Lần này không cần nhón chân cũng thấy được
rồi.
Chính giữa đám người có một khoảng trống, một
người tay chân còng xích sắt đang đứng ở đó, gã ta cúi đầu che khuất gương mặt
khiến Tô Cẩm Hòa không thấy rõ diện mạo của gã ta, lúc này, đột nhiên có một người
từ phía sau xông ra, khi gần đụng tới gã ta thì bật người nhảy lên, đá một cước
vào mặt sau đầu gối của gã ta.
Đám người theo đó lui về sau vài bước, Tô Cẩm
Hòa lại bị một màn này làm cho kinh ngạc đến quên luôn việc tránh đi.
Chẳng qua, nhờ thế mà hắn thấy được vẻ mặt
của đối phương.
Lạnh lùng, bình tĩnh, còn có, cố chấp.
Lúc này, có người ồn ào muốn đá gã ta từ
phía trước, nhắm ngay xương bánh chè, một đá này mà tới, muốn đứng cũng đứng không
nổi.
Tô Cẩm Hòa nhìn ông chủ Cát kia, nghe tiếng
cũng biết lão đang cười, lão ta hoàn toàn không để tâm đến sống chết của người
này.
Người này rất ngoan cố, thà chết còn hơn
cúi đầu khuất phục, nếu là hắn, có thể sẽ chọn giữ lấy tính mạng trước rồi mới
tính sau ha, trước khi chuyện tình phát triển đến tình cảnh không thể vãn hồi
này, hắn nhất định sẽ không chọc cho ông chủ Cát xem hắn như công cụ mua vui.
Người cố chấp sẽ chịu thiệt, nhưng người
như vầy, thường sẽ rất trung thành.
Tô Cẩm Hòa nhìn gã ta một cái, đưa tay tách
đám người ra, đi thẳng đến chỗ ông chủ Cát kia.
“Ông chủ Cát, người này, tôi muốn mua.”
Ông chủ Cát kia đang vui vẻ xem kịch vui, Tô
Cẩm Hòa xuất hiện làm lão ta sững người, sau đó lão phất tay, người đang nhắm
ngay xương bánh chè của người nọ cũng bị ngăn lại.
Ông chủ Cát kia đánh giá hắn từ trên xuống
dưới một lần, bất ngờ cười nói, “Tôi còn tưởng là ai, cậu đây chẳng phải là đại
thiếu gia Tô gia sao, thế nào, bữa nay được người ta thả ra sao?”
Lão vừa nói xong, đám làm thuê của Cát gia
liền cười phá lên.
Tô Cẩm Hòa hơi mím môi, hắn không bực bội,
những vũ nhục quá đáng hơn, hắn đã chịu qua rồi.
Trong lúc nhất thời, nhưng không có nghĩa cả
đời đều sẽ như thế.
“Đúng vậy, khó lắm mới ra ngoài được một
chuyến, nghe nói vị tiểu ca đây từng làm cho Vương gia, hẳn là có chút bản
lĩnh, mang theo bên người có thể đề phòng bị người ta “khi dễ”.”
Ông chủ Cát đột nhiên thò đầu ra trước,
suýt chút nữa đã đập vào người Tô Cẩm Hòa, lão cười hỏi, “Cho dù đưa cả Vương
phủ cho Tô đại thiếu gia cậu đây, cậu sẽ không bị công tử Ứng gia “khi dễ” sao?”
Tiếng cười nhạo lại càng tăng gấp bội, mà bọn
người vây xem náo nhiệt cũng xì xào bàn tán.
“Tôi giữ lại cũng vô dụng.” Ông chủ Cát ngồi
xuống, phe phẩy quạt nói, “Chỉ là, tôi đã dùng rất nhiều tiền mới mua được tên
này, Tô đại thiếu gia thích thì cứ mang về, khế bán của nó ở chỗ tôi, có thể dẫn
đi hay không, thì đành trông chờ vào bản lĩnh của Tô đại thiếu gia vậy.”
“Ông chủ Cát đồng ý bỏ thứ mình thích thì tốt
rồi.” Tô Cẩm Hòa vẫn luôn cười cười, hắn lấy một tấm ngân phiếu từ trong hộp nhỏ
ra, đặt xuống bàn, đám người làm phía sau nhảy dựng hít một hơi khí lạnh, âm
thanh này khiến ông chủ Cát miễn cưỡng đưa mắt nhìn, đợi khi lão thấy rõ thì vẻ
mặt lập tức biến đổi, vô cùng mất tự nhiên, “Thế này, đã đủ chưa?”
Số tiền Tô Cẩm Hòa đưa ra, còn nhiều gấp mấy
lần số vốn ông chủ Cát bỏ ra lúc trước.
Này mà còn không đủ sao…
Phất cây quạt về phía đám người vây xem,
ông chủ Cát ý bảo Tô Cẩm Hòa cứ tự nhiên.
“Đức hạnh y chang cha nó, mới vừa tỉnh táo
đã bắt đầu phá nhà phá cửa.”
“Tốn nhiều tiền như vậy chỉ để mua người, đầu
óc đại thiếu gia Tô gia này thật ra vẫn chưa ổn đúng không.”
“Ngu nhiều năm như vậy, còn có thể tốt được
sao.”
“Thằng ngu.”
“Không ngốc mà làm được thế này sao? Thằng đần!”
Đám người lần nữa sôi trào, bất quá lại
khác với cao hứng phấn chấn vừa rồi, tất cả thốt ra lời châm chọc trào phúng,
hai chữ thằng ngu cứ nối tiếp nhau không ngừng.
Tô Cẩm Hòa trong tiếng mắng chửi đi về phía
trung tâm vòng tròn.
“Tôi không ngốc, chỉ là biết giá trị chân
chính thôi, có tốn nhiều tiền hơn nữa, tôi cũng sẽ trả.”
Cái đầu cúi thấp kia chợt ngẩng lên, người
làm của ông chủ Cát mở còng trên tay chân gã ta ra, Tô Cẩm Hòa nhìn cổ tay đã lở
loét, hỏi, “Đi được không?”
Đối phương gật gật đầu, sau đó trong tiếng
mắng chửi xung quanh, hai người rời đi.
…
Tô Cẩm Hòa dẫn gã ta đến y quán (phòng khám), để thầy lang kiểm tra tỉ mỉ mấy lần.
Trở về từ chỗ Cổ Kính, vết thương trên người
đã khiến Tô Cẩm Hòa thấy đủ kinh khủng, nhưng trên làn da người này, không có
chỗ nào là lành lặn, hoàn toàn không nhìn ra màu da vốn có, thậm chí ngay cả
hình dáng cơ bắp thế nào cũng không nhận ra nổi, toàn bộ cơ thể đều sưng phù
lên, còn có vài vết thương bị nhiễm trùng rất nghiêm trọng.
Nhất là ở chân, đầu gối bị sưng to lên như
cái bánh màn thầu.
Thầy lang vừa kiểm tra vừa lắc đầu, người nọ
trái lại không hề rên lên tiếng nào.
Từ đầu tới cuối Tô Cẩm Hòa đều đứng một bên
nhìn, dùng loại biểu tình không thể nào hình dung được.
Thầy lang kiểm tra xong thì nói với Tô Cẩm
Hòa : “Vết thương tuy nhiều, nhưng cũng may căn cơ cậu ta không tồi, không bị tổn
thương đến chỗ yếu hại, xương cốt cũng không bị gì, mấy thương tích da thịt
này, trở về tẩm bổ một chút sẽ ổn thôi.”
Lúc này Tô Cẩm Hòa mới an tâm, tính phí, lấy
thuốc xong liền dẫn người rời khỏi.
Cần phải xử lý miệng vết thương nên gã ta tắm
rửa ở y quán luôn, trong lúc đó Tô Cẩm Hòa đã nhờ người làm trong y quán mua
vài bộ đồ, sau khi ra khỏi cửa, gã ta liền trông sáng sủa hẳn lên.
Tô Cẩm Hòa không dẫn gã ta về Tô gia mà là
đi tìm một quán ăn.
Trong ghế lô ở quán cơm, Tô Cẩm Hòa nhìn ra
ngoài cửa sổ, mỗi lần quay đầu nhìn đều có thể thấy được bộ dáng liều mạng nhai
nuốt của người kia, dù trông thiếu lễ độ nhưng nhìn được gã ta không phải loại
người hay chạy vặt, ở chỗ Vương gia bên kia, hẳn là có chức vụ khá cao.
“Tôi biết thân phận trước đó của anh, đi
theo tôi, thiệt thòi cho anh rồi.”
Người nọ thoáng dừng lại, tiếp đó không hề
gì tiếp tục ăn cơm, Tô Cẩm Hòa cũng không cần gã ta ngẩng đầu nhìn, hắn tiếp tục
nói…
“Chỗ Vương gia bên đó, anh không về được rồi,
trên đời này, cũng không có nơi nào có thể chấp chứa anh.”
Sống tạm bợ qua ngày còn được, nhưng một
khi thân phận của gã ta bị vạch trần, thì thứ gã ta gặp được không chỉ là nguy
hiểm nữa.
Khế bán thân kia Tô Cẩm Hòa đã xem qua, rõ
ràng là mới viết gần đây, người này ban đầu có khế này không thì hắn không biết,
nhưng hiện tại, chỉ tùy tiện một người có chút thân phận, cũng có thể tùy tâm sở
dục khiến gã ta chịu khổ nhiều hơn nữa.
“Tôi sẽ đối xử tốt với anh, tuy không thể nở
mày nở mặt như trước đó, nhưng ít nhất sẽ không khiến tài năng của anh bị lãng
phí.”
Tô Cẩm Hòa chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ,
ngữ khí của hắn rất tùy ý, cứ như đang tám chuyện bình thường vậy.
“Về phần tôi, anh cũng thấy đó, bọn họ nói
tôi là thằng đần, vì hồi bé tôi bị ngã, đầu bị va chạm, ngây ngốc rất nhiều
năm, đến tận bây giờ mới tốt lên.” Tô Cẩm Hòa cười nói, “Kỳ thật hai chúng ta
cũng không khác nhau lắm, vừa tỉnh táo lại đã thấy toàn bộ thế giới không còn
như trước, tôi cũng không thích nơi này, nhà không còn là nhà, người nhà cũng không
còn, không chấp nhận được lại không có cách nào thay đổi hiện trạng, cái cảm
giác không biết phải làm gì cùng muốn hận lại không biết hận ai này, đều như
nhau. Cho nên a, đi theo tôi, ngày sau có khả năng phải nếm khổ sở, nhưng tôi sẽ
cố gắng dùng mọi khả năng để anh sống tốt.”
Hắn đưa gã ta về, so với sai khiến cùng lợi
dụng, phần nhiều…là quý trọng.
“Tôi a, không thể làm Vương gia, cũng không
muốn làm một thằng ngu ngốc.” Hắn khẽ nói.
Sau đó, Tô Cẩm Hòa quay đầu nhìn lại.
“Đúng rồi, đổi một cái tên khác đi.”
Người nọ buông bát đũa xuống, nói ra lời đầu
tiên trong hôm nay, “Được.”
“Gọi anh là Tô Hộ đi.”
“Tô Hộ, tôi biết rồi.”
Tô Cẩm Hòa cười cười, lại quay trở lại bên
cửa sổ.
Tô Hộ, anh nên bảo hộ tôi cho tốt.
Bên cạnh hắn cần có một người đáng tin cậy,
vô luận là ở Tô gia, hay là khi tương lai cần phải đi làm “việc mua bán của Tô
gia”.
Tô Hộ, chính là sự lựa chọn tốt nhất.
…
Ăn cơm xong, trời cũng sập tối, Tô Cẩm Hòa gọi
hai xe kéo tới, chờ khi trở lại Tô phủ, Đông Lộ cùng lão quản gia đã chờ ngay ở
cửa.
“Anh hai không phải bị kinh hoảng sao,
không nghỉ ngơi lại chạy lung tung làm gì chứ?”
Lão quản gia đứng phía sau Đông Lộ, cúi gằm
mặt không nói gì, chắc hẳn cả chiều này Đông Lộ đã làm khó lão không ít.
Vì phát hiện ra bí mật chuyện té giếng, nên
Tô Cẩm Hòa không yên tâm với bất kỳ kẻ nào trong Tô phủ, vốn vô cùng tin tưởng
lão quản gia, giờ phút này cũng đã thành người mà hắn phòng bị cảnh giác, cảm
giác để tâm tất phai nhạt đi vài phần.
“Chính vì bị dọa nên mới ra ngoài giải sầu.”
Tô Cẩm Hòa nói xong thì quay sang lão quản gia, “Tô quản gia, tôi đưa về một
người, anh ta tên Tô Hộ. Tô Hộ về sau do một mình tôi sai bảo, xem như người hầu
riêng của tôi, không liên quan tới người trong phủ, nên thế nào thì thế nấy,
chuyện của anh ta cũng do tôi an bài, hiểu không?”
Tô Hộ không phải người hầu trong phủ, mà là
“của riêng” của Tô Cẩm Hòa.
Lão quản gia gật đầu.
“Đi chuẩn bị giường chăn, đưa tới nội thị
phòng (phòng cho người hầu đầy tớ) trong
phòng tôi đi, anh ta sẽ tạm thời ở đó.”
“Vâng.”
Phân phó xong, Tô Cẩm Hòa mang theo Tô Hộ định
bước đi.
Đông Lộ đứng kề bên bị bơ nãy giờ vội vàng
đi theo, “Anh muốn cho anh ta ở trong phòng anh?”
“Không thế thì sao có thể gọi là người hầu
chuyên biệt chứ.” Tô Cẩm Hòa cười nói, “Tôi và Tô Hộ ăn ở ngoài rồi, có ai đưa
đồ thì đưa thẳng tới phòng cậu đi, hôm nay tôi mệt mỏi cả ngày, có chuyện gì
thì mai nói tiếp.”
Đông Lộ không kịp nói câu kế, trong mắt chỉ
còn lại bóng dáng hai người sóng vai nhau bước đi.
Cậu ta không thích Tô Hộ.
Ngay từ ánh mắt đầu tiên đã không thích.
Đặc biệt là diện mạo bên dưới khuôn mặt đầy
sẹo kia, vừa trẻ lại anh tuấn, điều này khiến cậu ta càng thêm khó chịu.
Chỉ là một buổi chiều mà thôi, khí thế Tô Cẩm
Hòa đột nhiên thay đổi, trước đó là uy nghiêm, mà hiện tại, mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Lần ra ngoài này của anh ta, rốt cuộc đã xảy
ra chuyện gì?
Tô Cẩm Hòa nhẹ nhàng bước đi, trong đầu chỉ
toàn là hộp tiền kia, trên đường trở về hắn đã đổi ngân phiếu thành kim phiếu
ngang giá, không bao lâu sau tiền sẽ bị giảm giá trị, nhưng giá trị của vàng
vĩnh viễn không thay đổi.
Hắn là người có tiền, hắn là thổ hào, hắn
có căn cơ dày thế này, còn phải sợ gì chứ.
Tuy nói số tiền này mang theo một đống phiền
toái, nhưng ít ra nó đã thuộc về hắn, còn chuyện về sau, tính sau đi.
Cảm giác có tiền thật không tồi a, ha ha ha
ha ha hả ha hả ha hả a…
Đêm này, Tô Cẩm Hòa ngay cả lúc ngủ cũng vẫn
cười, hôm sau, hắn chỉ biết cười nhiều sẽ bị báo ứng…
Hắn còn chưa thức dậy, lão quản gia đã xông
tới.
“Đại thiếu gia, đại thiếu gia, mau dậy đo! Ứng
thiếu gia về rồi!”
Tô Cẩm Hòa bị giật mình đến bật thẳng người,
Ứng Hoằng trở lại rồi? Sao nhanh vậy, không phải gã nói chuyến này kéo dài ít
nhất một tháng sao?
Có vẻ không ổn, gã trở lại trước thời hạn.
Lão quản gia nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của hắn,
nói, “Ứng thiếu gia ở ngay ngoài cửa, bảo cậu mau tới…”
Tô Cẩm Hòa cảm thấy, hôm nay thật sự là một
ngày bi thương.
———————
*Xe kéo :
***************************
