Edit + Beta : Carly
Chương
18 : Khoản nợ của Tô gia
Hắn lần này đúng là mất cả chì lẫn chài.
Chén trà an ủi còn chưa uống được bao nhiêu hớp, hôm sau, Cổ
Kính đột nhiên tìm tới cửa, còn nói rõ muốn gặp Tô đại thiếu gia hắn.
“Đại thiếu gia cậu nói xem có khéo hay không, hôm qua tôi mới
nhắc đến Cổ Nhị gia, hôm nay ngài ấy đã đến rồi.”
Tô Cẩm Hòa sắp khóc, này mà khéo cái giề chứ…
Hắn ra vẻ đáng thương hỏi, “Tôi không ra có được không?”
“Không được, đại thiếu gia cậu đừng đùa nữa, Cổ Nhị gia là
ai? Là ông chủ lớn nhất Phong Thành! Giao dịch nào ngài ấy cũng làm, mà cái nào
làm cũng lớn, có biết bao nhiêu người tranh nhau đến vỡ đầu chỉ để đặt lên quan
hệ với Cổ Nhị gia, bây giờ Cổ Nhị gia đến nhà chúng ta, đại thiếu gia cậu nhất
định phải kết giao được với người này, tương lai nếu muốn làm ăn gì, không thể
thiếu sự giúp đỡ của Cổ Nhị gia được.”
Nói đến Cổ Nhị gia, lão quản gia có thể nói là mặt tươi như
hoa, hớn ha hớn hở.
Cổ Kính đến cửa, trong mắt lão chính là vinh hạnh cho đám
nghèo hèn bọn họ, y cho Tô Cẩm Hòa một khóa phổ cập kiến thức, niềm hưng phấn tột
độ khiến lão hoàn toàn không phát hiện biểu tình cổ quái của thiếu gia nhà
mình.
Lão quản gia nói một tràng, trừ bỏ đại danh Cổ Nhị gia Cổ
Kính, Tô Cẩm Hòa chẳng nhớ được gì cả, chính đường ở ngay trước mắt, Cổ Kính
đang đứng đợi ở ngoài cửa.
Tô Cẩm Hòa cảm thấy mình nhất định phải chạy đi, chính là,
đã đến bước này rồi, còn gì phải sợ chứ, đầu óc đang hỗn loạn dần bình tĩnh lại,
dù sao cũng là đến vì hắn, trốn cũng trốn không thoát, lần nữa sắp xếp lại suy
nghĩ của mình, Tô Cẩm Hòa đi ra.
Trong nội đường, Cổ Kính đang bắt chéo chân nghiêng người ngồi
trên ghế, y mặc một chiếc áo dài màu đen, bên ngoài khoác một chiếc áo ngắn
tay, bên trên thêu những dòng chữ thủy mặc nhìn không hiểu, còn có một án đồ đằng
màu đỏ.
Mái tóc dài ngang lưng được buộc tùy ý ra sau, có vài sợi
tóc lười biếng buông xuống đầu vai.
Tô Cẩm Hòa kinh ngạc nhìn tóc y, lúc này hắn mới phát hiện,
trong đầu mình không có ấn tượng nào về mặt của Cổ Nhị gia.
Đừng nói y nuôi tóc dài, chuyến lần trước, hắn ngay cả bộ dạng
Cổ Kính thế nào cũng không nhớ nổi.
Tô Cẩm Hòa thoáng khựng lại, sau đó bước tiếp, hắn vừa xuất
hiện, Cổ Kính mệt mỏi nhìn qua, dễ dàng thấy được băng vải trên đầu y.
Xem ra, hôm qua hắn đập không nhẹ.
Tô Cẩm Hòa một chút cũng không áy náy, y dám chọc hắn, hắn
cũng dám đập lại.
“Không biết Cổ Nhị gia đến chơi, Tô mỗ không tiếp đón từ xa
được, xin thứ lỗi.” Tô Cẩm Hòa tự nhiên ngồi xuống một bên khác, đồng thời thủ
thế rót trà với lão quản gia, lấy tình trạng kinh tế hiện nay của Tô gia mà
nói, bọn họ không mời nổi trà bánh, Tô Cẩm Hòa cũng sẽ không lấy tiền riêng của
mình ra, cho nên cái bưng lên, chỉ có nước sôi.
Cổ Kính đưa mắt nhìn chén nước trong veo thấy đáy, cười tao
nhã, “Món hàng Tô đại thiếu gia để chỗ tôi ấy, cũng không tồi, có bao nhiêu Cổ
ký lấy bấy nhiêu, về phần giá tiền, Tô đại thiếu gia không cần lo lắng, Cổ Kính
tôi buôn bán, luôn luôn là không lừa già dối trẻ.”
Chuyện xảy ra hôm qua giống như chưa bao giờ phát sinh, hai
người tự nhiên bàn chuyện làm ăn với nhau.
Tô Cẩm Hòa uống một ngụm, hắn không khát, mà là đang cân nhắc
kế tiếp nên làm gì đây, chờ khi uống xong, hắn cũng đã ra quyết định, “Món đồ
đó cũng là ở trong nhà vô tình phát hiện được, Cổ Nhị gia nếu thích, về sau có
gặp, thì sẽ đưa đến cho Cổ Nhị gia.”
Cổ Kính người này sâu không lường được, tạm thời Tô Cẩm Hòa
không định bán toàn bộ đồ của mình cho y, lật bài quá sớm thì không tốt.
“Cứ định như vậy đi.”
Cổ Kính nói xong thì thò tay vào trong áo, Tô Cẩm Hòa mỉm cười
nhìn y, nhìn nụ cười của Tô Cẩm Hòa, Cổ Kính đột nhiên dừng lại, y biết Tô Cẩm
Hòa đang chờ y lấy ngân phiếu ra, “Đợi Tô đại thiếu gia xem thứ này xong đi rồi
chúng ta tính luôn một lượt.”
Phần điều kiện này, khiến Tô Cảm Hòa đột nhiên thấy bất an.
Cổ Kính mò mò trong ngực một chốc, cái lấy ra không phải
ngân phiếu, mà là một tờ giấy.
Hắn hồ nghi nhìn Cổ Kính, người sau bảo hắn xem đi, hắn mới
cúi đầu nhìn.
May mà trước đó Tô Cẩm Hòa đã nghiên cứu từ điển, thứ học được
đủ để hắn nhìn hiểu mấy chữ thường dùng, hắn cố gắng hiểu những chữ mình nhận ra,
nhưng xem xong, vẻ mặt Tô Cẩm Hòa liền xấu đi.
Cổ Kính ngồi bên kia chậm rãi thưởng thức lọ thuốc hít [1] của mình, thỉnh thoảng lại phóng mắt
nhìn sang Tô Cẩm Hòa.
“Tô quản gia, ông lại đây.”
Lão quản gia không hiểu gì, vội vàng bước qua, Tô Cẩm Hòa
nhìn thứ gì đó một hồi lâu, lão vừa liếc thoáng qua thì sắc mặt liền trắng bệch.
Không thèm để ý thân phận, lão đưa tay giật lấy tờ giấy nọ,
càng xem sắc mặt càng khó coi, “Sao có thể, sao có thể như vậy được…”
Cái Cổ Kính đưa, là giấy nợ.
Lạc khoản là Tô lão gia, lão quản gia thấy liền hiểu.
Lại nhìn số tiền, lão quản gia liền thấy đầu váng mắt hoa.
Tô Cẩm Hòa khẩn trương nhìn lão, hắn nhận ra đây là giấy nợ,
nhưng không hiểu giá cả nơi này lắm, vì thế hắn nhỏ giọng hỏi, “Nhiều hay ít?”
Lão quản gia căm uất tột cùng nhìn hắn, một lúc lâu sau mới
nói, “Đại thiếu gia, lấy cả Tô phủ ra thế chấp cũng không đủ, số tiền lão gia nợ,
ít nhất có thể đổi được tận hai tòa Tô phủ.”
Tô Cẩm Hòa trợn tròn mắt.
Lão quản gia nhìn lại giấy nợ, đây đúng thật là chữ viết của
lão gia, lão cứ cho rằng Ứng Hoằng đã trả hết mọi món nợ, không ngờ khoản nợ lớn
nhất lại ở chỗ Cổ Kính.
Tô lão gia rõ ràng đã giấy trắng mực đen, quá hạn không trả,
nên tất cả mọi thứ kể cả Tô phủ, đều thuộc quyền sở hữu của Cổ Kính.
Hạn trả là hai năm trước, cũng chính là trước khi Tô lão gia
tử chết không lâu, cho nên kỳ hạn này đã sớm qua.
“Mấy năm đầu thấy Tô gia thật sự rất đáng thương nên chuyện
này tôi vẫn luôn ém xuống, bây giờ Tô đại thiếu gia tỉnh rồi, có phải nên…tính
toán khoản nợ này không?”
Tô Cẩm Hòa nhìn ánh mắt lóe sáng của Cổ Kính, trong đó mang
theo một tia giảo hoạt của thương nhân, hết thảy rõ ràng đều là mưu tính của Cổ
Kính.
“Trên đó đã viết rất rõ, nếu quá hạn mà chưa trả, thì tòa
nhà này, đều thuộc về Cổ Nhị gia đúng không.”
Lão quản gia vội vàng can ngăn, nhưng lời còn chưa nói ra, Cổ
Kính bên kia đã khẽ cười, “Tô đại thiếu gia thật biết nói đùa.”
Y nhìn hai bên trái phải, lại tựa trở về ghế.
“Vài năm trước, Tô phủ có mấy món đồ cổ, thêm cả tòa nhà
này, miễn miễn cưỡng cưỡng đủ để Tô lão gia đi vay tiền, nếu giá trị của Tô phủ
không cao, Cổ Kính tôi cũng sẽ không can đảm cho Tô lão gia mượn nhiều tiền như
vậy. Bây giờ, cả tòa nhà này đã bị dọn gần hết, chỉ còn lại cái xác rỗng, Tô đại
thiếu gia muốn lấy cái gì để trừ nợ? Lại nói, giá cả từ lúc đó cho đến bây giờ
luôn dao động không ngừng, tôi là người rất để ý đến người khác, Tô lão gia
cũng đã qua đời, thôi thì phần lãi tôi sẽ miễn, chỉ cần trả tiền gốc là được.
Còn nữa, Tô đại thiếu gia, tòa nhà này đã là của tôi, trừ tòa nhà này, cậu còn
phải trả tôi một khoản nữa.”
Số tiền Cổ Kính khua tay múa chân chính là hai phần ba khoản
nợ, nói cách khác, tòa nhà này chỉ trị giá một phần ba, phần còn lại, chính là
phần Tô Cẩm Hòa phải trả.
“Không chỉ tòa nhà này, trước đó cũng đã nói rồi, tất cả đều
là của tôi.” Y chỉ chỉ vào lão quản gia, lại chỉ sang hậu viện, “Người hầu, còn
có người nhà của Tô lão gia…”
Hướng Cổ Kính chỉ, chính là nơi các bà vợ bé của Tô lão gia ở.
“Nghe nói ánh mắt của Tô lão gia rất chuẩn, mỗi người cưới về
đều dung mạo như tiên, bán các nàng đi, hẳn có thể đổi được không ít tiền.”
Giọng của Cổ Kính vừa giảm xuống, một làn gió mang chút mùi
phấn son liền thổi qua, vài cô vợ kia của Tô lão gia đã đi đến, phục sức lộng lẫy
vây quanh Cổ Kính…
——————————
[1] Lọ thuốc hít [鼻烟壶] : là kết tinh của quá trình dung hợp giữa văn
hóa Trung Quốc là phương Tây. Sau thế kỉ XVI, thuốc hít truyền vào khu vực Đông
Bắc Trung Quốc, là nơi dân du mục không thể hút thuốc trên lưng ngựa, do đó thuốc
hít chính là loại thuốc hút thích hợp nhất, từ đó nó được lưu hành rộng rãi.
Vì để
cho lọ thuốc bền, dân du mục thường dùng các loại ngọc, kim loại, sừng thú để
chế tác, với tạo hình lung linh khéo léo, độc đáo tinh xảo, chủng loại đa dạng,
dần dần trở thành món hàng cao cấp chuyên cung cấp cho người thưởng thức hoặc
thể hiện thân phận địa vị của người đó,
Lọ thuốc
hít của Trung Quốc có thể khắc tranh chữ, được điêu khắc hoặc gọt giũa hay khảm
vào; sử dụng hoa văn màu canh hoặc nhiều màu, điêu khăc từ gốm sứ, bao ngoài là
gỗ, tinh xảo khéo léo, đúc rút kĩ thuật của cả trg và ngoài, là một đồ vật điển
hình cho văn hóa cổ.
