Edit + Beta : Carly
Chương 3 :
Thời đại đáng sợ
Hắn
là một tên thợ sửa xe.
Ký
ức cuối cùng dừng lại ở hình ảnh hắn đang sửa xe trong xưởng, chiếc xe được
nâng lên trên đột nhiên rớt xuống, mà hắn vừa vặn lại đứng ngay bên dưới.
Cái
mùi xăng dầu quen thuộc kia đến giờ hắn vẫn còn nhớ rõ, thấm sâu vào cơ thể hắn.
Độ
cao cùng trọng lượng kia, chắc hắn đã biến thành bánh thịt người luôn rồi.
Cho
nên, tại sao hắn vẫn còn sống?
Không
chỉ còn sống, mà mặt cũng thay đổi. Không chỉ đổi mặt, mà cả thế giới cũng thay
đổi luôn.
Vừa
tỉnh lại liền thấy người ta mặc quần áo thời cổ đại, còn có hai lão nhân mặt đầy
nếp nhăn, hắn còn tưởng mình gặp phải cương thi, bị dọa chết khiếp.
Lần
thứ hai tỉnh lại nói cho hắn biết cái mình thấy không phải mơ, hắn đã đi tới một
thế giới khác, không phải địa phủ, cũng không phải cổ đại, mà là nơi còn đáng sợ
hơn cả cổ đại.
Người
nơi này mặc trường bào của cổ đại lại mang chút hơi hướm hiện đại, kiểu tóc
bình thường, không bím cũng không búi, nếu hắn đoán không sai, thì đây là thời
kỳ đầu thời kỳ Trung Hoa Dân Quốc.
Hắn
học không giỏi môn Lịch sử lắm, nhưng cũng biết thời kỳ này khủng bố cỡ nào, giặc
cỏ, đám cướp, quân phiệt, chính phủ, còn có thời kỳ chiến tranh xâm lược sắp sửa
phải nghênh đón.
Một
nơi rất loạn.
Nhìn
bề ngoài cơ thể mới này thì có vẻ mới được 20 tuổi, chẳng lẽ hắn phải chôn thây
ở cái nơi này?!
Hắn
không muốn như thế!
Nhưng
phải làm thế nào đây?
Bất
lực nhìn tay của mình, mấy ngày nay hắn được biết được vài chuyện, đầu tiên, ở
thế giới này hắn tên là Tô Cẩm Hòa, lấy trong Cầm Hòa Sắc Minh, người đặt cái
tên này rất thơ mộng, đáng tiếc, chủ nhân của cái tên lại là một tên ngu si đần
độn.
Nghe
nói ban đầu Tô Cẩm Hòa cũng không đần độn thế này, sau khi lão thái gia qua đời,
cha hắn không để ý tới hắn lắm, hắn bất cẩn té xuống giếng, không chết đuối,
nhưng không biết là đầu bị va đập hay bị lạnh quá mà sau khi cứu ra thì biến ngốc.
Lần
này lại bất hạnh té xuống giếng, hắn thật sự không biết một người đàn ông trưởng
thành sao lại có thể rơi vào nơi nhỏ hẹo như thế, mà lần này lại không may mắn
như lúc còn bé, sau khi kéo lên, thầy lang cứu trị nửa ngày, đang định báo Tô đại
thiếu gia đáng thương đã quy thiên thì hắn lại sống lại.
Sau
khi sống lại, không còn ngốc nữa.
Ngay
lúc người Tô gia mừng rỡ bật khóc, Tô Cẩm Hòa lại vô cùng buồn bực, người cũng
không còn là người trước kia, còn có thể ngốc được sao, thật ra đại thiếu gia của
các người đã bất hạnh thăng rồi a.
Bởi
vì “hắn” vốn là thằng ngốc, giờ có nói không biết gì về chuyện tình của Tô gia
cũng sẽ không ai nghi ngờ, chuyện hắn hỏi, mọi người trên cơ bản đều là “tri vô
bất ngôn, ngôn vô bất tẫn” * .
(*: biết thì sẽ nói, nhất định
không giấu diếm)
Cho
nên mấy hôm nay, hỏi tới hỏi lui, cuối cùng cũng biết được không ít chuyện.
Hắn
không rõ tại sao mình lại tới đây, tạm thời đành đi một bước tính một bước vậy,
này cũng không phải đang chơi game, có thể reset gì đó, muốn về thế giới cũ chỉ
sợ là không có khả năng, thời đại này tuy không tốt lắm, nhưng thân phận này có
vẻ không tồi.
Đại
thiếu gia một gia đình giàu có, hẳn có thể sống thoải mái một thời gian trước
khi phát sinh chiến tranh, nhưng một khi đánh giặc, mấy ông chủ địa chủ gì đó
nhất định sẽ thảm hơn người khác, cho nên, thừa dịp hắn có “tiên đoán”, có phải
nên chuẩn bị một chút không nhỉ…
Đang
miên man suy nghĩ, trong đầu đột nhiên hiện lên một gương mặt xa lạ.
Người
đàn ông nọ là ai…
Tại
sao lại xuất hiện trên giường Tô Cẩm Hòa…
Người
phụ nữ kia là ai…
Quan
hệ của bọn họ là gì…
Còn
có…tại sao hạ nhân Tô gia lại kiêng kị với gã như vậy…
Quan
trọng nhất là, tại sao gã lại sờ soạng hắn…
Cứ
cảm thấy, chuyện này không đơn giản, Tô gia này, cũng không tốt đẹp như hắn
nghĩ…
***************************
Chương 4 :
Tô gia kỳ lạ
Thân
thể Tô Cẩm Hòa lấy tốc độ chạy như bay dần hồi phục lại, hắn thiếu chút nữa đã
đi đời nhà ma, nhưng sau khi tỉnh lại, giống như uống một ngụm nước vậy, trên
cơ bản không có gì đáng ngại.
Nghỉ
ngơi ba bốn ngày, hắn cuối cùng đã có thể xuống giường.
Đây
cũng là lần đầu tiên hắn ra khỏi phòng.
Tô
gia rất lớn, hắn không đếm được có bao nhiêu phòng, nhưng chỉ riêng nơi hắn ở
thôi đã khiến người ta phải líu lưỡi. Trong Tô gia có thể tùy ý thấy được những
bức tranh tinh xảo, những bức tượng gỗ vô cùng sinh động, mức độ xa xỉ có thể
thấy được, nhưng vẫn thấy có vài chỗ rất kỳ quái…
Tô
Cẩm Hòa thấy có vài chỗ nền trống huơ trống hoắc, bên trên không có gì cả, hắn
cứ nghĩ chỗ đó vốn thế, nhưng nhìn kỹ thì thấy, trên nền đất có rất nhiều dấu vết
mới cũ đều có, chứng tỏ mấy chỗ này vốn không trống như thế.
Sau
đó hắn mới biết, chỗ nền đó từng đặt vài bức tượng điêu khắc, gỗ đá đều có.
Hiện
tại chúng đã bị người ta lấy đi rồi, chỉ còn lại nền đất. Những cái Tô Cẩm Hòa
nhìn thấy chính là một phần còn sót lại, mấy cái này sở dĩ còn giữ lại là vì gắn
liền với tường hoặc với cái gì đó mà không thể dỡ ra được.
Xem
ra, Tô gia đúng thật là tổn hại nặng nề na.
Không
chỉ vậy, hạ nhân Tô gia cũng ít đến đáng thương.
Theo
lý mà nói, một tòa nhà lớn thế này không phải nên là hạ nhân luôn bận rộn khắp
nơi sao, nhưng cảnh hắn thấy luôn là sân viện vắng vẻ.
Chỉ
nói tới Tô Cẩm Hòa hắn thôi, cư nhiên ngay cả một người hầu sai vặt cũng không
có, chứ nói gì tới bưng trà rót nước, lúc hắn bệnh cũng chỉ có lão quản gia Tô
gia tới đưa thuốc cho hắn vài lần.
Hắn
mặc quần áo chất liệu xa xỉ, vừa nhìn là biết quý, nhưng thức ăn lại vô cùng
đơn sơ.
Còn
có phòng ngủ của hắn, giống hệt những phòng khách trong Tô gia, bên trong cơ bản
không trang trí thêm cái gì, mấy kệ đồ cái nào cũng trống rỗng, đừng nói tới
bình hoa, ngay cả tranh còn không thấy.
Tô
gia này, nơi nơi đều tràn ngập cảm giác không thích hợp.
Tô
Cẩm Hòa không thể nói không ổn chỗ nào, nhưng lại thấy chỗ nào cũng không đúng.
Hiện
tại đang là tháng sáu, ánh mặt trời ban trưa vô cùng chói chang, Tô Cẩm Hòa đi
lại mệt mỏi, dừng lại nghỉ ngơi ở góc ngoặc hành lang, sau lưng là cột trụ màu
đỏ, chỉ là cây cột này dường như đã lâu không quét vôi, màu sắc đã không còn mới.
“Đây
không phải Tô thiếu gia sao…Hồi phục nhanh thế. Quả nhiên người không ngốc, thì
cơ thể cũng không yếu nữa nhỉ.”
Tô
Cẩm Hòa cả kinh, vừa ngẩng đầu nhìn liền thấy người đàn ông không hiểu sao xuất
hiện trên giường mình hôm đó, giờ phút này gã đang áp ngay phía trên hắn, một
tay chống lên cột trụ, cúi đầu nhìn hắn.
Hắn
nhanh chóng đứng dậy, lui về sau vài bước, người đàn ông không di chuyển, chỉ
cười như không cười nhìn phản ứng bối rối của hắn.
“Anh
rốt cuộc là ai?!” Gã thế nhưng lại có thể ra vào Tô gia tự nhiên như thế, lại
nghĩ tới thái độ của hạ nhân và một vài chuyện hắn nghe được, Tô Cẩm Hòa nhíu
mày, do dự nói, “Người kia…là dì hai của tôi.”
Hắn
đột nhiên thốt ra một câu.
Người
đàn ông nọ ngược lại nở nụ cười : “Không tồi, nhận ra nhanh như vậy.”
Tô
Cẩm Hòa thở ra một hơi, lão quản gia đã nói, hương khói Tô gia không thịnh, sau
khi lão thái gia qua đời, lão gia cũng quy thiên, hiện tại Tô gia chỉ còn mình
hắn độc đinh, mà hôm đó, người xuất hiện trong phòng hắn chính là vợ hai của
cha ruột hắn.
Hắn
lập tức hiểu được thân phận của người đàn ông này.
Mặt
Tô Cẩm Hòa đỏ bừng.
Tô
lão gia chết, nam đinh duy nhất lại là tên đần độn, không bị ai quản thúc, bọn
họ cư nhiên không kiêng nể “vụng trộm” yêu đương…
“Người
đâu—” Tô Cẩm Hòa lần nữa hô lên, so với bối rối khi lần đầu gặp mặt, lần này lại
nghiêm túc hơn nhiều.
Tuy
nói chuyện ở Tô gia không liên quan đến hắn nhưng hiện tại hắn là chủ nhân duy
nhất của Tô gia.
Người
đàn ông này không chỉ tằng tịu với người phụ nữ của cha hắn ngay trước mặt hắn,
còn chưa từng để hắn vào mắt, cứ như gã mới là chủ nhân của nhà này vậy.
Nhớ
tới vẻ càn rỡ và khinh miệt của gã trước kia, Tô Cẩm Hòa liền không thể bình
tĩnh nữa, nào có chuyện hoang đường thế này, dù có, cũng phải dừng lại ở đây.
Tô
gia ít người hầu, nghe thấy tiếng hô nhưng phải mấy phút mới có người chạy tới,
trong thời gian đó người đàn ông kia vẫn đứng đó nhìn hắn, không khẩn trương,
cũng không có ý trốn đi.
Ánh
mắt của gã, nhìn như đang chờ trò cười hơn.
“Đuổi
hắn đi cho ta.”
Người
tới không nhiều lắm, chỉ có lão quản gia và một tên đầy tớ, thấy Tô Cẩm Hòa
hùng hùng hổ hổ liền vội vàng gật đầu, nhưng vừa thấy người đang giằng co với
Tô Cẩm Hòa, cả hai liền bất động.
Tô
Cẩm Hòa đợi nửa ngày cũng không thấy phản ứng, lúc này hắn mới thấy không ổn, hắn
quay đầu lại, hồ nghi nhìn hai người cứng đờ tại chỗ kia.
Lão
quản gia nhìn hắn đầy khó xử, trái lại còn khẽ khom người với người đàn ông nọ,
“Ứng thiếu gia…”
Tô
Cẩm Hòa hít một ngụm khí, kinh ngạc xoay người, lúc này, người đàn ông vẫn luôn
bất động kia đã đi tới trước mặt hắn.
Người
đàn ông tiến tới một bước, áp lực gã tỏa ra khiến Tô Cẩm Hòa theo bản năng lùi
về sau, sau lưng hắn là cột trụ, thế nên, hắn đành trơ mắt nhìn mình bị ép sát
vào cột.
Người
đàn ông chống một tay ngay phía trên đỉnh đầu hắn, hoàn toàn vây hắn lại, lúc
Tô Cẩm Hòa muốn tránh đi, người đàn ông đột nhiên ôm lấy hắn, cũng thuận thế nắm
lấy nơi nào đó trên người hắn, dùng sức niết chặt.
Tô
Cẩm Hòa đau đến kinh hô một tiếng, nước mắt trực tiếp xoay tròn nơi vành mắt.
“Đừng
nói là cái nhà này, Tô gia này, ngay cả Tô đại thiếu gia cậu cũng là của tôi,
muốn đuổi tôi ra ngoài?” Người đàn ông vẫn cười như không cười, trong mắt gã, bộ
dáng Tô Cẩm Hòa vô cùng buồn cười : “Thế nào, cậu đã quên lúc trước cậu gọi tôi
‘Cha’, bảo tôi nhẹ một chút thế nào sao?”