Edit + Beta : Carly
Chương 26 : Đông Lộ khó lường
Tô Cẩm Hòa vừa về phòng liền ngủ say như chết,
đừng nói người hầu tới gọi hắn dùng cơm, dù trời long đất lở, chưa chắc hắn đã
tỉnh lại.
Tiếng ngáy khò khè kia, ngay cả hắn đang
lúc ngủ mơ cũng có thể nghe thấy.
Cuối cùng, hắn bị cơn đói làm cho tỉnh giấc.
Một ngày một đêm không ăn gì, trong tiếng rột
rột kháng nghị của cái bụng trống rỗng, hắn mới miễn cưỡng mà khôi phục ý thức.
Tô Cẩm Hòa một chút cũng không muốn tỉnh lại,
cả người hắn chỗ nào cũng đau.
Từ họng cho tới bụng, hết thảy giống như một
sợi dây nối liền nhau, một chỗ vừa động, mấy chỗ khác liền đau theo.
Nhất là ở chân, hai cái thứ này như không
còn là của hắn nữa, Tô Cẩm Hòa khuỵu xuống, cuộn người lại, nhưng đồng thời
chân cũng như không chạm vào thứ gì cả.
Hắn còn đang để mình từ từ thích ứng, lão
quản gia đã đến.
Cả hai đều sửng sốt nhìn nhau.
Lão quản gia thấy hắn quỳ xuống, tưởng bụng
hắn khó chịu, Tô Cẩm Hòa ngoài ý muốn nhìn thức ăn trên bàn, tới trưa rồi à…
Khó trách hắn đói đến vậy.
Lão quản gia đặt đồ xuống liền tính bước tới
đỡ hắn, Tô Cẩm Hòa vội phẩy tay, “Không sao, chỉ là hơi nhức đầu, nghỉ một chút
là ổn thôi.”
Nói xong hắn liền đứng dậy đi tới.
Mặt Tô Cẩm Hòa trắng bệch, nhưng so với hôm
qua thì đã cứng cỏi hơn nhiều, lão quản gia biết những gì hắn phải chịu vào tối
hôm trước, lại còn không được nghỉ ngơi, sợ gợi lên chuyện thương tâm của hắn
nên không hỏi nhiều, mời hắn ăn cơm.
Tô Cẩm Hòa cũng rất đói bụng, quần áo cũng không
chỉnh tề, chỉ lết giày đi tới.
Lão quản gia ngậm nước mắt bới cơm cho hắn,
lão cố cúi thấp đầu, làm như không thấy tướng đi quái dị của Tô Cẩm Hòa.
Chỉ đi từ giường tới bàn mà Tô Cẩm Hòa mệt
đến cả người đổ đầy mồ hôi, nhưng này chả tính là gì cả, khi hắn ngồi trên cái
ghế cứng ngắc kia, đó mới gọi là khắc cốt ghi tâm.
Hắn thở gấp hai cái rồi rít ra hai chữ từ
trong kẽ răng, “Ăn cơm!”
Lão quản gia đưa chén tới, Tô Cẩm Hòa như
có thù oán với đồ ăn, hung hăng bỏ vào miệng, cổ họng như bị lột xuống một lớp
da, hạt cơm cấn đến đau đớn, mỗi khi nuốt đều như muốn đòi mạng, nhưng đau cũng
phải ăn, hơn nữa còn phải ăn cho nhiều, cho no, như thế thì mới có thể mau
chóng hồi phục, hắn còn rất nhiều chuyện phải làm.
“Tô quản gia, bận gì thì cứ đi đi, hôm nay
không cần ông hầu hạ, cũng không cần dọn dẹp, tôi còn muốn nghỉ ngơi, bữa chiều
đừng cho người tới quấy rầy tôi.” Tô Cẩm Hòa vừa và cơm vào miệng vừa phân phó.
Lão quản gia đáp lại định đi, Đông Lộ đã tới.
Đông Lộ cầm theo một đôi bát đũa, thấy Tô Cẩm
Hòa đang dùng cơm, bước chân tức khắc nhanh hơn.
Tô Cẩm Hòa mới vừa nói không muốn bị người
quấy rầy, lão quản gia thấy cậu ta liền vội vàng cản lại, vẻ mặt vui vẻ của Đông
Lộ lập tức chuyển sang lạnh lùng, “Làm gì thế hả?”
“Tiểu thiếu gia, đại thiếu gia cậu ấy…”
“Để cậu ta vào, ông cứ đi đi.”
Lão quản gia lo lắng quay đầu lại, Tô Cẩm
Hòa vẫn cúi đầu ăn cơm, ngay cả nhìn cũng không thèm làm.
Lại nhìn gương mặt bình tĩnh của Đông Lộ,
lão quản gia lui về sau một bước, cúi đầu bước đi.
Không còn người cản, Đông Lộ tươi cười trở
lại, cậu ta bưng bát vui vẻ đi tới trước mặt Tô Cẩm Hòa.
“Anh hai, em muốn ăn cùng với anh.”
Tô Cẩm Hòa đang vội vàng ăn cơm nhướng mày,
trong tay Đông Lộ là một cái bát không và cậu ta đang gõ gõ đũa vào miệng bát.
Tô Cẩm Hòa chỉ liếc mắt nhìn, không đáp lời.
Thấy Tô Cẩm Hòa thờ ơ, Đông Lộ ủy khuất nói
: “Anh hai, anh có biết bọn họ cho em ăn cái gì không?! Cơm tẻ! Dưa muối! Mấy
cái đó thật không phải cho người ăn mà! Tối qua còn làm em bị tiêu chảy, ăn nữa
em sẽ chết đó.”
Đông Lộ vừa nói vừa nhìn đống thức ăn trên
bàn mà chảy nước miếng.
Cái tiếng ừng ực kia, nghe thật đáng
thương.
Nhưng hắn cứ cảm thấy cả người Đông Lộ có
cái gì đó không đúng.
Đây không phải là ảo giác, hôm qua Đông Lộ
hăm dọa hắn, mỗi lời nói mỗi hành động đều khiến hắn thấy áp lực, nhưng hiện tại,
cậu ta rõ ràng chỉ như một thằng nhóc to xác đơn thuần.
Tô Cẩm Hòa không gật đầu, cậu ta kề bên
nhìn hắn bằng ánh mắt đầy trông mong, không dám vượt qua.
Hắn không ngờ sau ngày hôm qua mà Đông Lộ vẫn
dám cầm bát tới tìm hắn, hiện tại còn nhìn hắn mà chảy nước miếng.
Tô Cẩm Hòa ăn hết một bát cơm, lúc này mới
ngẩng đầu.
“Ăn đi.”
Như được đặc xá, Đông Lộ vội bới cho mình một
chén cơm, còn chân chó múc thêm một chén cho Tô Cẩm Hòa.
Lúc đưa lại chén cơm, Đông Lộ nhìn thấy hắn
chỉ ngồi nửa ghế, dư ra cả hơn nửa ghế.
Đông Lộ không lập tức ngồi xuống mà đi vào
trong, Tô Cẩm Hòa muốn quay đầu lại, khổ nỗi cơ thể này vừa động một cái là liền
như sắp đổ, hắn chỉ có thể ngồi nghe tiếng bước chân của Đông Lộ.
Đông Lộ mở cửa tủ ra, bên trong trừ vài bộ
quần áo của Tô Cẩm Hòa thì không còn thứ gì khác, cậu ta nhíu mày, cuối cùng lấy
cái chăn mỏng trên giường.
Tô Cẩm Hòa nghe thấy tiếng bước chân của cậu
ta càng lúc càng tới gần mình, âm thanh vừa dừng lại hắn liền định hỏi cậu ta làm
gì vậy, mà miệng hắn vừa mở ra, người đã bị Đông Lộ ôm lên.
Một tay của Đông Lộ ôm lấy lưng hắn, cơ thể
hai người dán sát vào nhau, Đông Lộ không biết đang làm cái gì mà hô hấp có hơi
loạn.
Tô Cẩm Hòa nghiêng đầu, vừa vặn nhìn thấy một
bên ót trắng nõn cùng lỗ tai lớp lớp lông tơ, Đông Lộ không đẹp trai mà thiên
theo hướng anh tuấn, có thể là di truyền từ người mẹ mỹ nhân kia của cậu ta, vô
luận là gương mặt hay dáng người, đều làm người ta sa vào kinh diễm.
Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh cơ thể
thon dài nọ trong phòng tắm, Tô Cẩm Hòa phiền muộn không hiểu tại sao mình lại
nhớ tới cái đó, lúc này cơ thể đột nhiên trầm xuống, vừa thấy mình trở lại trên
ghế, hắn liền theo bản năng căng cứng người, cảm giác đau đớn này rất khắc cốt
ghi tâm, không nghĩ tới nó trở lại nhanh như vậy.
Thế nhưng, cái hắn chạm phải không phải là
mặt ghế cứng rắn, dưới mông hắn có cái gì đó mềm mềm.
Cúi đầu nhìn, là chăn của hắn.
“Tô gia thật sự rất nghèo a, ngay cả đệm
cũng không có.”
Tô Cẩm Hòa kinh ngạc nhìn Đông Lộ bước về
chỗ mình, lại kinh ngạc nhìn cái chăn bên dưới, Đông Lộ thế mà lại làm chuyện
này…
Nhưng Đông Lộ vừa ngồi xuống, Tô Cẩm Hòa liền
thu lại vẻ mặt bất ngờ kia, bưng bát tiếp tục ăn cơm của hắn.
“Đây mới đúng là đồ cho người ăn nè, thật kỳ
lạ, cái này…”
Đông Lộ mới ăn một chút liền bắt đầu oán giận,
nói hết những đãi ngộ bất công cậu ta gặp phải khi ở Tô gia, Tô Cẩm Hòa không
nói gì để cậu ta ăn cơm, giống như bên tai hắn là một cái tiết mục truyền hình
nhàm chán vô vị.
“Anh hai, anh xấu quá.” Dứt lời, Đông Lộ đột
nhiên im lặng, ngữ khí cũng biến đổi theo.
Tô Cẩm Hòa nghe vậy thì ngẩng đầu, hắn nhìn
gương mặt ai oán kia, “Sao?”
“Trước kia anh không có như vầy.” Đông Lộ chọc
chọc cơm trong bát, không bỏ vào miệng.
Đông Lộ tuấn tú nhưng khi làm ra dáng vẻ tủi
thân này lại không hề có cảm giác không hợp, cậu ta như thế khiến Tô Cẩm Hòa sinh
ra cảm giác giống như mình rất có lỗi với cậu ta.
“Tôi làm sao?”
“Lúc trước lúc ăn cơm, anh hai luôn gắp đồ
ăn cho em trước.”
“Hửm?”
Đông Lộ càng thấy tủi thân hơn, “Có cái gì
ngon, tốt, anh hai đều mau chóng cho em trước.”
Tô Cẩm Hòa không nói gì nhìn cậu ta, đũa
cơm cuối cùng cũng không còn tâm trạng mà bỏ vào miệng, lúc này Đông Lộ đột
nhiên ngẩng đầu, bất đồng với vẻ khoa trương vừa rồi, trong mắt Đông Lộ hiện
lên chút oán than, khiến Tô Cẩm Hòa có hơi lay động.
Người cũng ngồi thẳng lên.
Đông Lộ nhìn bát, khẽ cười, “Trước kia anh
hai tốt với em nhất, lúc em mới đến Tô phủ, mọi người đều xem thường em, khi dễ
em, chỉ có anh hai là chịu chơi với em, cho em ăn ngon, mặc đẹp, còn chăm sóc
em, không cho ai nói với em một câu không đúng.”
Nhìn Đông Lộ, trước mắt Tô Cẩm Hòa chợt hiện
lên một cảnh tượng.
Đông Lộ một thân Hoa phục, cơ khổ không nơi
nương tựa, lại bị đám người hầu cười nhạo khi dễ, mà Tô Cẩm Hòa ngu si đứng chắn
trước mặt cậu ta, la hét một trận với mọi người, sau đó lấy đồ chơi trong ngực
ra, như hiến đồ quý đưa tới trước mặt Đông Lộ, dỗ cậu ta vui vẻ.
Vì Tô Cẩm Hòa là đồ ngốc nên hắn không biết
thân phận của Đông Lộ, cũng không biết chuyện mà cậu ta trải qua, vì thế không ghét
bỏ Đông Lộ.
Trong mắt người ngốc như hắn, Đông Lộ chỉ
là một đứa nhỏ xinh đẹp mà thôi.
Đông Lộ này, càng nhìn càng thấy khó lường.
Cậu ta của hôm qua và hôm nay tựa như hai
người, tuy tình trạng của Tô Cẩm Hòa không ổn, nhưng hắn tin, biểu hiện của Đông
Lộ hôm qua không phải ảo giác.
“Chỉ có anh hai là quan tâm em ăn cơm chưa,
no không, có quần áo để mặc không, đủ ấm áp chưa…”
Đông Lộ rũ mắt xuống, bóng dáng thản nhiên
dưới hàng mi kia, xinh đẹp đến nỗi khiến người ta đau lòng.
“Được rồi, đừng nói nữa, ăn cơm đi.” Tô Cẩm
Hòa cố chống đỡ thắt lưng nhức mỏi, đứng dậy gắp chân gà cho cậu ta, bảo cậu ta
không cần nhớ lại chuyện trước kia nữa.
Đông Lộ nhìn chân gà trong bát, nét cười
trên mặt như sắp khóc, sau đó không nói nữa, cúi đầu cắn chân gà.
Tô Cẩm Hòa yên lặng nhìn Đông Lộ, người
này, trông không giống giả vờ.
Trừ phi, diễn xuất của cậu ta xuất sắc đến
nỗi có thể biến thành một người hoàn toàn khác.
Tô Cẩm Hòa vuốt vuốt chén của mình, như có
điều suy nghĩ mà bưng lên đưa tới bên miệng.
“Lúc em đi, anh hai còn khóc một mình.”
Tô Cẩm Hòa giương mắt nhìn.
“Chỉ có anh hai là nói sẽ nhớ em…”
Đông Lộ vẫn cúi gằm đầu, không nhìn thấy được
biểu tình.
“Lúc đi du học, người em nhớ nhiều nhất,
cũng là anh hai…”
Ăn chân gà xong, Đông Lộ lại ngẩng đầu, ánh
mắt ngấn nước trước đó, lúc này đã sáng lạn trở lại.
“Mỗi ngày em đều mong ngóng ngày trở về,
bây giờ, rốt cuộc em cũng được gặp anh hai rồi!”
Sau đó, ánh mắt kia lại trở về vẻ buồn bã.
“Lúc trước, anh hai luôn lủi vào lòng em, để
em hôn hôn, muốn ôm sao thì ôm, chúng ta còn đắp chung một cái chăn, anh hai
không thích mặc quần áo, cũng không cho em mặc, không quản trời đông hay hạ,
chúng ta luôn ôm nhau ngủ.”
Hai mắt Tô Cẩm Hòa trợn tròn, bàn tay bưng
chén canh, cứng đờ tại chỗ.
“Không giống như bây giờ, lạnh như băng,
không cho em tắm chung, còn muốn đuổi em đi…”
Lúc canh sắp tràn khỏi miệng, Tô Cẩm Hòa vội
nuốt xuống, cả một ngụm lớn, yết hầu theo đó mà chuyển động lên xuống, ‘ực’ một
tiếng.
“Anh hai nói anh thích em nhất, chỗ nào
cũng thích, anh hai còn thích hôn chỗ này của em nhất…”
Đông Lộ lấy đũa chạm vào môi…
“Em còn nhớ anh hai thích cái gì nhất, anh
hai…”
“Được rồi Đông Lộ, ăn đi, đừng nói nữa.” Sợ
nghe phải cái gì không nên nghe, Tô Cẩm Hòa vội vàng cắt ngang.
Lời cắt ngang này làm ánh mắt Đông Lộ lại
trở nên ai oán.
“Anh hai quả nhiên không thích em, chuyện
trước kia, cũng chỉ có mình em nhớ rõ.”
“Đông Lộ, lúc ăn cơm không được nói chuyện.”
“Anh hai nhất định cũng đã quên chuyện anh
muốn gả cho em.”
Cổ tay Tô Cẩm Hòa run lên, chén canh kia,
liền văng vào vạt áo.
Lớp áo mỏng manh, lập tức biến thành trong
suốt.
************************