Edit + Beta : Carly
Chương 24 : Chủ nhân Tô gia
Chỉ cần nhìn phòng tắm này thôi là biết Tô
gia năm đó khí phái đến cỡ nào.
Đáng tiếc, đó giờ chỉ còn là quá khứ.
Cái vòi phun nước hình đầu thú cạnh hồ nước
kia nay đã thành vật trang trí, lấy tài lực của Tô gia hiện tại, có thể đổ đầy
nước cả cái hồ này là một chuyện cực kỳ xa xỉ.
“Đã lâu không về, không ngờ trong nhà lại
thay đổi đến vậy.”
Tô Cẩm Hòa đang nhìn cái đầu thú hoa lệ
kia, giọng Đông Lộ đột nhiên vang lên bên tai, hắn không thích cậu ta, thấy cậu
ta tiến vào, Tô Cẩm Hòa liền xuống nước trước.
Làn nước ấm áp vây lấy hắn, cảm giác đầu
tiên Tô Cẩm Hòa cảm nhận được không phải thoải mái, mà là đau đơn.
Toàn thân không chỗ nào không đau, đặc biệt
là nơi nào đó.
Không muốn bị Đông Lộ phát hiện, hắn cúi thấp
đầu, môi hơi hé trầm mình trong nước, lẳng lặng chờ cơ thể thích ứng với cơn
đau kia.
Đột nhiên mặt nước gợn sóng, Đông Lộ cũng
xuống hồ.
Ngay bên cạnh hắn, Tô Cẩm Hòa không còn sức
lực bị nước đẩy đi, khẽ khàng lay động.
“Anh hai…” Đông Lộ ngâm mình xuống nước rồi
vươn tay ra, ngay khi cậu ta sắp chạm vào hắn, Tô Cẩm Hòa đột nhiên ngẩng đầu
lên.
Ánh mắt kia, vô cùng sắc bén.
“Thế nào, thấy tôi là thằng ngốc, dễ khi dễ,
nên cậu cũng muốn đạp tôi một cái như bọn họ sao.”
Đông Lộ sửng sốt, tiếp đó liền bật cười, “Anh
hai nói gì vậy, em chỉ là muốn giúp anh chà lưng thôi, tại trông anh có vẻ
không thoải mái lắm.”
“Đông Lộ, có một chuyện tôi hy vọng cậu hiểu
rõ, hiện tại Tô phủ do tôi làm chủ, nếu cậu gọi tôi một tiếng ‘anh hai’, thì
hành xử sao cho giống em trai, bằng không, tôi sẽ đuổi cậu ra khỏi đây.”
Tô Cẩm Hòa từ từ nhắm mắt lại, trầm mình
trong dòng nước ấm, đau đớn đã dần biến mất, thay vào đó là có phần chóng mặt,
nhưng đầu óc hắn vẫn luôn rất tỉnh táo, từ tối qua cho đến tận bây giờ, chưa
bao giờ hắn thấy mình tỉnh như thế.
“Cậu cũng thấy đấy, tình trạng tôi hiện tại
rất không tốt, đừng nói là kéo tôi, dù cậu đánh tôi hay làm chuyện gì quá phận,
tôi cũng sẽ không thể kháng cự lại được.”
Tô Cẩm Hòa nói rất chậm rãi, ý của hắn,
Đông Lộ hẳn có thể hiểu được.
“Hiện tại tôi không có sức, nhưng không có
nghĩa là vĩnh viễn đều sẽ như thế.”
Tô Cẩm Hòa mở mắt, nhìn gương mặt phản chiếu
của mình trên mặt nước.
“Tô Cẩm Hòa hiện tại, đã không còn là một
thằng ngu ngốc.”
Nước chảy xuống đọng lại ở cằm, theo chuyển
động mở đóng của miệng Tô Cẩm Hòa mà cuối cùng rơi vào hồ, đánh tan ảnh ngược
tinh xảo kia của Tô Cẩm Hòa.
“Tô gia nghèo túng, tôi thành con chó rơi
xuống nước, ai cũng có thể bắt nạt, nhưng chó cuối cùng vẫn là chó, cho dù phản
kháng không được còn bị đánh chết, tôi cũng sẽ xé xuống một miếng thịt của kẻ
đó.”
Hắn mà chết, cũng phải khiến người bắt nạt
hắn sống không được thoải mái.
Tô Cẩm Hòa nhìn sang Đông Lộ, người sau
nhìn lại hắn, nụ cười thường trực trên môi lúc này đã biến mất.
Trái lại Tô Cẩm Hòa nở nụ cười.
“Cậu và tôi không còn là con nít, trước đó
tôi làm gì cậu cũng minh bạch nhỉ, anh hai tôi cũng không giấu diếm, đây chẳng
phải chuyện gì quan trọng, với đàn ông thì bình thường đến không thể bình thường
hơn, em trai cũng thường xuyên gặp phải mà ha.”
Tô Cẩm Hòa nói xong liền tựa vào thành hồ,
bắt đầu tự xử lý cho mình.
Những lời xỏ xiên kia của cậu ta, không phải
vì muốn nhìn mấy cái này sao, được thôi, hắn cho nhìn đủ.
Nhưng tuyệt đối không phải với bộ dáng Tô Cẩm
Hòa hắn bị ép đến đường cùng.
Hắn cho cậu ta nhìn, coi như nể mặt.
Toàn bộ quá trình, trừ có hơi nhíu mày, thì
ánh mắt gần như không chớp được mấy lần, hắn lạnh mặt đứng đối diện Đông Lộ, thẳng
đến khi trên người không còn mùi của Cổ Kính nữa.
Hắn ‘róc rách’ đứng dậy, không thèm liếc
Đông Lộ thêm cái nào nữa, chống vai cậu ta ra khỏi hồ.
“Tôi tắm xong rồi, cậu cứ tự nhiên đi, hồ
nước này đã bị tôi làm dơ rồi, em trai nếu không phiền thì tiếp tục đùng di,
không thì…cậu cũng biết mà, Tô gia rất nghèo, không cách nào lãng phí được, còn
nếu em trai không thích mau ra đi, đừng làm phiền Tô quản gia nữa.”
Nói xong, Tô Cẩm Hòa bước đi.
Đông Lộ một mình ngồi lại trong hồ nước
không ngừng gợn sóng.
…
Thay quần áo xong, Tô Cẩm Hòa ngồi đợi cho
đến khi lão quản gia đến, mặc dù bất cứ lúc nào hắn cũng có thể ngất xỉu, nhưng
trước khi xỉu, hắn có chuyện quan trọng cần làm.
Hắn cần làm rõ xem thằng nhóc Đông Lộ này rốt
cuộc là có lai lịch thế nào.
Tô Cẩm Hòa thấy mình thật sự rất bi thảm, mới
vừa bị người hại xong, ngay cả việc cho hắn đi tìm một góc để liếm miệng vết
thương cũng không cho.
Một phút cũng không cho hắn nghỉ ngơi, thời
gian để đồng tình chính mình cũng thế.
**************************