Thứ Ba, 5 tháng 1, 2016

DDKR - chương 12

Edit + Beta : Carly
Chương 12 : Vật để lại

Lão quản gia nói, Tô lão thái gia có để lại cho hắn thứ gì đó.
Một chuyến này Tô Cẩm Hòa không thể không đi, đi thì có lẽ sẽ biết được bí mật của Tô gia.
Hắn lập tức buông đũa xuống, bảo lão quản gia dẫn đường.
Lão quản gia không dẫn hắn tới nơi nào kỳ quái, mà là đến phòng bếp.
“Ở đây?” Tô Cẩm Hòa nhìn nhìn bốn phía, chỗ này có thể có gì chứ? Hay là lão gia tử biết tương lai bọn họ sẽ không có cơm ăn nên đã dự trữ lương thực trước?
Nhiều năm vậy chắc đã mốc hết rồi nhỉ.
Lúc hắn đang loạn tưởng thì Tô quản gia đưa một thứ tới, Tô Cẩm Hòa vừa nhìn thì thấy chỉ là một miếng sắt thôi.
Giống như một lưỡi cưa nhỏ vậy, nhưng mỏng hơn, như giấy ấy.
Trên miếng sắt có vài đường khắc lõm kỳ lạ, bộ phận gần đỉnh có một cái lỗ lớn cỡ hạt gạo.
“Đây là…”
Lão quản gia lắc đầu, “Tôi không biết, lão thái gia chỉ phân phó, đến lúc thời cơ chín muồi thì đưa cho đại thiếu gia.”
Cái gọi là thời cơ, chính là sau khi Tô gia hoàn toàn tàn lụi, nhưng có một việc lão thái gia lại không nghĩ tới, là Tô Cẩm Hòa bị ngốc.
Lão quản gia vốn cho rằng đời này không còn hy vọng gì nữa, không ngờ Tô gia vẫn chưa đến bước đường cùng.
Thứ này vẫn được giao cho chủ nhân của nó.
“Lão thái gia bảo, tôi đưa đại thiếu gia đến đây, đại thiếu gia thấy thì sẽ hiểu.”
Tô Cẩm Hòa nhìn phòng bếp tiêu điều, ngài ngay cả hướng dẫn sử dụng cũng không đưa, sao tôi có thể hiểu được chứ a…
Hắn nhớ rõ Tô gia giàu lên không phải nhờ tài nấu ăn a, sao lại bảo hắn vào nhà bếp kế thừa y bát.
(y bát : ngày xưa, “y bát” thường được dùng để chỉ áo cà sa và bát của thầy tu, là biểu tượng cho “truyền tâm ấn” trong Phật giáo, sau này được dùng rộng rãi trong mọi lĩnh vực, ý chỉ sự truyền từ đời này sang đời khác.)
Bất quá, trái lại hắn nhớ tới một chuyện.
Hắn nhớ mình từng xem một bản tin, trong đó nói trong các công trình kiến trúc của người xưa, phòng bếp thường hao phí tâm tư nhất, vì thời xưa, lửa là một thứ rất nguy hiểm, nên bọn họ phải rất cẩn thận. Cho nên, trong những căn nhà thời xưa, phòng bếp là nơi chắc chắn nhất.
“Tô quản gia, nhà này, xây từ khi nào?”
Lão quản gia nói ra thời gian, Tô Cẩm Hòa nghe không hiểu lắm, nhưng có một manh mối quan trọng, đó là nhà này do Tô lão gia xây.
Tất cả bố cục sắp xếp đều do một mình ông quyết định, cho nên, trong phòng bếp này nhất định có một bí mật gì đó.
Tô Cẩm Hòa cầm thứ giống lưỡi cưa kia bước vào.
Lão quản gia đứng canh bên ngoài, nhìn hắn đông sờ sờ, tây chạm chạm.
Tô phủ có rất ít người hầu, một người thường kiêm đủ chức vụ, người nấu cơm lúc này đang làm việc ở nơi khác, không tới giờ ăn thì nơi này sẽ không có ai.
Đáng tiếc, trong tình huống không có bất kỳ gợi ý nào, Tô Cẩm Hòa lật ngược cả phòng bếp cũng không tìm thấy chỗ nào đặc biệt, lại càng không biết thứ Tô lão gia để lại có ích lợi gì, từ trưa cho tới chạng vạng, hắn mang một thân đầy bụi than đi ra khỏi bếp.
Trong ánh mắt chờ đợi của lão quản gia, hắn lắc đầu.
Cách ngày, hắn lại nhận được một tờ giấy.
Có vết xe đổ trước đó, hắn không dám bảo lão quản gia đọc cho nữa, mà tự mình xem.
Hắn nhìn được bên ngoài có bốn chữ ‘Tô đại thiếu gia’, có thể hiểu được đại khái, nghiên cứu thêm vài lần, xác định bên trong không có nội dung gì xấu xa, hắn mới đưa tờ giấy cho lão quản gia.
Cũng giống hôm qua, lão quản gia hắng giọng, đọc rõ từng chữ : “Tẩm bổ đã mấy ngày, lưỡi Tô đại thiếu gia tốt chưa?”
Tô Cẩm Hòa gắp đồ ăn, vừa ăn vừa ngẫm ý của Ứng Hoằng là gì, đầu lưỡi hắn đã khỏi lâu rồi, ngay cả vết thương ở đâu cũng không nhìn ra.
Sao Ứng Hoằng đột nhiên lại hỏi cái này?
Ăn ăn một lúc, Tô Cẩm Hòa bất ngờ khựng lại, lại nhìn xuống bàn, gương mặt lập tức đỏ bừng.
Bữa ăn hôm nay rất phong phú, trong đó có một món, là lưỡi sốt tương.
Tô Cẩm Hòa phát hiện, thức ăn Ứng Hoằng đưa tới luôn thay đổi, cái duy nhất không biến đổi, mỗi bữa đều như nhau, chính là — lưỡi.
Hoặc trộn rau, hoặc xào, hoặc kho…
Không phải nói, ăn gì bổ nấy sao…
Lại cách một ngày nữa, hắn không nhận được tờ giấy nào, ngược lại Ứng thiếu gia tự mình đến.
Cũng không gọi là đến, Ứng Hoằng đứng chờ ngoài cửa, sai người gọi hắn ra thôi.
Hắn không muốn gặp gã, lại sợ đắc tội người ta, dù sau cục diện hiện tại cũng tốt hơn lúc hắn vừa mới đến nhiều, trước khi hắn có năng lực trở mình, vẫn không chọc vào Ứng Hoằng thì hơn.
Cho nên nghe gã gọi, hắn liền vội vàng chạy ra.
Ngoài cửa Tô phủ, Ứng Hoằng đang ngồi trên lưng ngựa, vẫn là con ngựa lần trước đi đến ngôi miếu đổ nát kia, nghe nói là con Ứng Hoằng yêu nhất.
“Anh đây là…tính đi xa sao?” Vừa ra khỏi cửa đã thấy một hàng người ngựa dài ngoằng, Ứng Hoằng cũng một thân trang phục đầy đủ, trách không được gọi hắn ra, có lẽ vì không có thời gian vào nhà.
“Đi một chuyến ra ngoài, không chắc một tháng sẽ về.”
Tô Cẩm Hòa ngây ngốc gật đầu, không biết nên nói cái gì với gã, “Trên đường cẩn thận.”
“Hết rồi?” Đợi một lúc, thấy Tô Cẩm Hòa không có ý mở miệng nữa, Ứng Hoằng lại hỏi.
“Ách…” Hắn còn phải nói gì nữa sao? Không biết, cho nên lần nữa thành thật gật đầu, “Hết rồi.”
Gương mặt Ứng Hoằng nhìn không ra là có vừa lòng hay không, gã cầm roi ngựa đi về phía trước, động tác này khiến ánh nắng bị gã chắn nhất thời lộ ra, làm Tô Cẩm Hòa phải nhắm mắt lại.
“Cho.”
“Gì thế?” Chờ khi hắn lần thứ hai mở mắt ra, trước mắt đã có nhiều thêm một cái hộp nhỏ, hắn đưa tay nhận lấy, không ngờ cái hộp khá nặng, thiếu chút nữa hắn đã đỡ không nổi, “Cái gì mà nặng thế?”
“Bạc.” Ứng Hoằng nói, “Miễn cho cậu không đủ tiền tiêu.”
Lần này Ứng Hoằng phải đi rất lâu, cho nên, mới đưa tiền tiêu vặt trước cho hắn sao…
Nhìn cái hộp nặng trịch, vẻ mặt Tô Cẩm Hòa có hơi mất tự nhiên.
“Có chuyện gì thì cứ tìm cậu ta.” Lúc Tô Cẩm Hòa đang xấu hổ, Ứng Hoằng lại chỉ vào người bên cạnh.
“Tô đại thiếu gia, tôi là Thẩm Hoán Văn, ngài có việc gì thì cứ gọi, tôi sẽ lập tức đến.”
Không hiểu Ứng Hoằng có ý gì, Tô Cẩm Hòa chỉ có thể bị động đáp ứng.
“Thành thật một chút, còn chạy nữa, thì không cần dùng chân nữa.”
Tô Cẩm Hòa kinh hãi, theo bản năng sờ sờ chân, Ứng Hoằng không nhìn nữa, khẽ giật dây cương chuẩn bị đi.
Gã vừa động, đội nhân mã phía sau lập tức sẵn sàng xuất phát.
Tô Cẩm Hòa chột dạ không thôi, không biết là vì chút bạc này, hay vì Ứng Hoằng nhìn thấu tâm tư của mình.
Đang nghĩ ngợi, người đàn ông đã cưỡi ngựa lướt qua hắn.
Tô Cẩm Hòa cúi đầu định quay vào, vừa bước hai bước đột nhiên nhớ tới cái gì, liền đuổi theo.
“Cái kia, Ứng Hoằng…”
Ứng Hoằng không dừng lại, chỉ buông dây cương rũ mắt nhìn hắn.
Tô Cẩm Hòa xấu hổ ngẩng đầu nói, “Là, cái kia, lưỡi tôi tốt rồi…cho nên, cái kia, anh không cần đưa tới nữa.”
Ứng Hoằng đột nhiên đứng lại.
Chuỗi âm thanh do đội nhân mã phía sau phát ra cũng từ từ ngừng lại.
Trước mắt Ứng Hoằng, chỉ có một đỉnh đầu đen tuyền.
Cầm roi ngựa nâng cằm Tô Cẩm Hòa lên, gã thấy được một gương mặt bối rối.
“Tốt rồi?”
Cảm nhận được tầm mắt của Ứng Hoằng, Tô Cẩm Hòa càng ngượng hơn, hắn hạ mi xuống, cố gắng dời mắt đi, “Ừ.”
“Duỗi ra, để tôi nhìn xem.”
Tô Cẩm Hòa cứng đờ.
Lúc này, đầu roi ngựa kia đã chuyển từ dưới cằm lên khóe môi hắn, lại từ môi đi dần vào giữa.
“Há ra.”
--------------------
Món lưỡi này :v

*****************************