Thứ Hai, 11 tháng 1, 2016

DDKR - chương 20

Edit + Beta : Carly
Chương 20 : Phản kích

Cổ Kính rời đi, Thẩm Hoán Văn đến nhưng không nói gì với hắn cũng đi luôn, sắc mặt hắn ta không tốt lắm, phỏng chừng là trở về nghĩ cách đối phó.
Những người phụ nữ đang rì rầm trong chính đường kia cũng không nói gì, mặt người nào người nấy cũng đều xám như tro tàn, y nói bán các cô đi thì nhất định sẽ bán, Ứng Hoằng chừng hơn nửa tháng nữa mới về, chờ khi hắn về thì muộn mất rồi.
Mợ hai cuống tay cuống chân, không ngừng cắn móng tay, mợ tư lại ngồi bệt trên ghế, cố nén không để nước mắt rơi xuống.
Lại nghĩ, bọn họ cũng đáng thương, đi theo Tô lão gia không được sống tốt bao nhiêu ngày thì Tô gia đã lụi, khó lắm mới được Ứng Hoằng “giúp đỡ”, đáng tiếc, cuối cùng vẫn không thoát khỏi cảnh bị đem đi bán.
Lão quản gia cũng cố xoay xở đủ đường, lão muốn hỏi Tô Cẩm Hòa phải làm thế nào đây, nhưng thấy hắn thừ người ra thì lại không dám mở miệng, chỉ có mợ ba kia, ánh mắt thản nhiên chuyển qua người Tô Cẩm Hòa…
Việc Cổ Kính đến, khiến trên dưới Tô phủ sợ hãi không thôi, đám người hầu cũng không còn tâm tư làm việc, sở dĩ bọn họ còn ở lại cho tới bây giờ, là vì lúc trước bọn họ đã ký văn tự bán thân, Tô phủ vẫn còn, dĩ nhiên bọn họ không thể đi, bây giờ quyền quyết định lại nằm trong tay Cổ Nhị gia, đối mặt với hoàn cảnh không biết cục diện sẽ thế nào, tất cả đều thấy bất an vô cùng.
Trong bầu không khí áp lực này, Tô Cẩm Hòa trở về viện tử của mình.
Hắn rất muốn bỏ trốn, bạc mà Ứng Hoằng cho hắn đủ để hắn chạy đi, nhưng lần này, Tô Cẩm Hòa lại không nghĩ đến việc trốn tránh.
Khi Cổ Kính tràn đầy tự tin lấy giấy nợ ra, khi đám vợ bé của Tô gia ỷ vào Ứng Hoằng mà vênh váo tự đắc, thân làm đàn ông, Tô Cẩm Hòa lúc đó trừ áp lực chỉ thấy phẫn nộ.
Hắn đã chịu đủ cái cuộc sống thế này rồi, dựa vào cái gì mà hắn phải sống khúm núm khép nép chứ, Cổ Kính nghĩ y chắc chắn sẽ thắng, vậy hắn sẽ khiến y nếm thử cảm giác gặp phải điều ngoài ý muốn.
Cổ Kính cho hắn ba ngày, ai cũng không thể bảo đảm, ba ngày này sẽ xảy ra chuyện gì.
Đêm đó, Tô Cẩm Hòa lại đi đến phòng bếp.
Hắn mang ra toàn bộ ngọc khí mà Tô lão gia để lại, kể cả cái khóa bằng đồng kia.
Hắn không thể trì hoãn nữa, trực tiếp đi tìm Hoàng Tông Nhân, chính là người vẫn luôn làm ăn với Tô lão thái gia kia.
Dựa theo địa chỉ kia, Tô Cẩm Hòa tìm được một quán trà, sắc trời đã tối, quán trà nọ đang định dọn dẹp đóng cửa, tiểu nhị bỏ đồ trong tay xuống cúi đầu với Tô Cẩm Hòa, “Gia, người xướng khúc đều đã nghỉ ngơi, chúng tôi sắp đóng cửa rồi.”
Hoàng Tông Nhân để lại cho hắn mỗi địa chỉ này, hẳn là không sai, vì thế Tô Cẩm Hòa cho tiểu nhị nọ một khối đồng bạc, nhỏ giọng nói, “Cảm phiền cho hỏi một chút, trong quán, có người nào họ Hoàng, gọi là Hoàng Tông Nhân tiên sinh không.”
Tiểu nhị kia kinh ngạc nhìn hắn, nhét đồng bạc vào trong áo, làm động tác mời, “Mời gia vào trong, ghế lô ở lầu hai vẫn còn trà, gia không để ý thì lên đấy nghỉ chân một chút.”
“Làm phiền rồi.”
Kéo kéo cái mũ trên đầu, Tô Cẩm Hòa ôm đồ đi lên lầu hai.
Tiểu nhị rót trà cho hắn, không đến một giờ, Hoàng Tông Nhân vội vàng chạy tới, vừa thấy Tô Cẩm Hòa, lão liền lộ ra vẻ vui mừng : “Tô đại thiếu gia.”
Tô Cẩm Hòa gật đầu, “Ngồi đi rồi nói.”
Trong ghế lô có bày một cái giường tử vi [1] , chính giữa nó là một cái bàn nhỏ thấp, Hoàng Tông Nhân nhanh nhẹn ngồi xuống bên còn lại, đồng thời rót một chén trà nữa cho Tô Cẩm Hòa.
Tô Cẩm Hòa nào còn tâm tư uống trà, lửa bên kia đã sắp cháy tới chân rồi, vì thế lập tức lấy đồ trong ngực ra, bày lên bàn, “Chỗ tôi có vài món đồ, Hoàng tiên sinh nhìn một chút xem.”
Hoàng Tông Nhân vừa thấy liền hiểu chuyện gì, bèn lật một góc bao vải lên, sắc mặt lão tức khắc biến đổi.
Làm ăn với Tô lão thái gia nhiều năm như vậy, cái gì có nguồn gốc từ Tô lão thái gia, lão vừa nhìn là nhận ra ngay.
“Tô đại thiếu gia, đây là…”
“Thật không dám giấu, Tô phủ gặp phải phiền toái lớn.” Chuyện đã tới bước này, hắn cũng không cần phải nói lòng vòng, đưa mắt nhìn toàn bộ Phong Thành, người có thể giúp hắn chỉ còn lại Hoàng Tông Nhân này, cho nên hắn liền nói thẳng, “Cha tôi nợ Cổ Nhị gia một khoản tiền lớn, bây giờ Cổ Nhị gia đến đòi nợ, Tô gia còn chưa gượng dậy, dù đưa cả căn nhà ra cũng không đủ để trả, nên tôi liền lấy mấy thứ này vội đưa tới cho Hoàng tiên sinh xem qua xem sao.”
Tô Cẩm Hòa lúc trước sở dĩ không trực tiếp đưa cái ban chỉ kia cho Hoàng Tông Nhân là vì không muốn lão biết Tô lão gia tử có để lại vài thứ, cũng không muốn có liên can gì đến lão nữa, nhưng hiện tại, hắn chỉ có thể cầu lão.
“Tiểu nhân cả gan hỏi một câu, Tô lão gia thiếu Cổ Nhị gia bao nhiêu?”
Tô Cẩm Hòa nói ra một con số, sắc mặt Hoàng Tông Nhân tức thì biến đổi.
Qua phản ứng của lão, Tô Cẩm Hòa biết, mấy thứ này căn bản không tương xứng với số nợ khổng lồ kia.
“Tôi đến tìm Hoàng tiên sinh, không chỉ vì muốn bán mấy thứ này, mà còn muốn tỏ lòng thành của tôi.”
Hoàng Tông Nhân làm ăn bao nhiêu năm, nghe vậy hai mắt liền sáng lên, bật người nói, “Xin Tô đại thiếu gia cứ nói.”
“Tôi muốn cầu Hoàng tiên sinh mang mấy thứ này cho ông chủ của ông xem qua, nếu vị ấy cảm thấy hài lòng với chúng, thì đó xem như là khoản đầu tiên, tiếp đó làm thêm vài giao dịch nữa để bổ sung vào, tôi cũng cam đoan, về sau sẽ như ông nội tôi lúc trước, toàn bộ giao dịch đều sẽ chỉ làm với ông chủ của ông.” Ý của Tô Cẩm Hòa chính là, muốn mượn tiền ông chủ phía sau Hoàng Tông Nhân, hắn chỉ có hai bàn tay trắng, vốn liếng duy nhất là danh tiếng của Tô lão gia tử và tiềm lực của hắn.
Mà hắn, cũng đồng ý tiếp nối việc làm ăn của Tô gia.
“Cái này…”
“Hoàng tiên sinh không cần thấy khó xử, ông chủ xem trọng ông nội, muốn tiếp tục hợp tác với Tô gia, xin giúp Tô gia giải quyết chuyện khẩn này, bằng không, toàn bộ Tô gia đều bị Cổ Nhị gia lấy đi, tôi cũng coi như chẳng còn là thiếu gia Tô gia gì nữa, con đường phía trước không biết sẽ thế nào, ông chủ cuối cùng vẫn phải kiếm một mỗi làm ăn khác chẳng phải sao.”
“Tô đại thiếu gia đừng nói vậy, tiểu nhân và Tô lão thái gia đã hợp tác với nhau nhiều năm, nể tình nghĩa năm đó, chuyện này tôi sẽ cố hết sức giúp đỡ, thế này đi, Tô đại thiếu gia đừng gấp, tôi đưa những thứ này cho ông chủ xem trước, tôi sẽ tận lực nói lời hay cho Tô đại thiếu gia, thúc đẩy việc này. Nói thế nào thì tôi cũng nhờ cậy vào đại thiếu gia để trở mình a, nên việc này cũng có lợi cho tôi.”
Mấy lời này của Hoàng Tông Nhân ngược lại rất thấu tình đạt lý, Tô Cẩm Hòa nói một câu nhờ cả vào lão, sau đó Hoàng Tông Nhân liền vội vàng chạy đi.
Hoàng Tông Nhân rất nhanh tay nhanh chân, không bao lâu đã mang một cái máy chụp ảnh đến, tách tách một hồi, đưa đồ lại cho Tô Cẩm Hòa.
“Mấy thứ này Tô đại thiếu gia mang về trước đi, tôi cho ông chủ xem trước rồi sẽ đưa ra câu trả lời thuyết phục, xin mạo muội hỏi thêm một câu, Cổ Nhị gia cho thời hạn bao nhiêu ngày?”
Tô Cẩm Hòa đưa mắt nhìn ra cửa sổ, “Ba ngày.”
“Thời gian có hơi gấp, Tô đại thiếu gia đừng nóng vội, tôi đi làm ngay, trễ quá thì tôi sẽ gửi thư cho cậu.”
“Cảm phiền.” Tính mạng Tô Cẩm Hòa và cả Tô gia bây giờ đều nằm trong tay Hoàng Tông Nhân, thắng hay bại, đều định cả ở một lần này.
Tô lão gia rốt cuộc là làm ăn thế nào hắn hoàn toàn không biết, nhưng bây giờ hắn chỉ có thể bí quá hóa liều, nếu ông chủ sau lưng Hoàng Tông Nhân đồng ý giúp, thì hắn sẽ tuân theo ước định, đi đến Thiên Lĩnh một chuyến.
Tô Cẩm Hòa nhìn ánh trăng treo giữa bầu trời, hắn thà chết ở nơi nào đó không ai biết, còn hơn là thuận theo ý muốn của Cổ Kính.
Cứ việc Tô lão thái gia nhiều lần nhấn mạnh không được động vào các mối làm ăn đó, nhưng hắn cũng chỉ là bị ép đến đường cùng, có lẽ sẽ nguy hiểm, có lẽ sẽ gặp phải những chuyện còn đáng sợ hơn cả việc gặp nguy hiểm, nhưng hắn chỉ có thể làm thế, Tô Cẩm Hòa được ăn cả ngã về không, hoặc là chết, hoặc là thành, nếu thành công thật thì nói không chừng, đây cũng là cơ hội để Tô gia trở mình.
Phân rõ giới hạn với Cổ Kính, đồng thời có thể thoát khỏi sự khống chế của Ứng Hoằng.
Hôm sau, cả Tô gia đã rối loạn, chỉ có Tô Cẩm Hòa là bát phong bất động (tám ngọn gió thổi mà vẫn không lay động), gấp cũng chờ, không gấp cũng phải chờ, loạn làm gì.
Trong thời gian này, Thẩm Hoán Văn có đến một lần, tiếc là hắn ta lại mang đến tin tức không tốt lắm, tạm thời không liên lạc với Ứng Hoằng được, hắn ta bảo bọn họ không cần lo lắng, Ứng Hoằng nhất định sẽ giải quyết tốt việc này.
Ứng Hoằng cho bọn họ một viên thuốc an thần, nhưng tác dụng thì không tốt lắm, ngay cả Thẩm Hoán Văn cũng đã nói như vậy, xem ra cũng không nắm chắc cho lắm.
Đến ngày thứ ba, như Tô Cẩm Hòa dự đoán, Thẩm Hoán Văn không thể thực hiện được hứa hẹn của hắn ta, Tô gia lần nữa rối loạn, nhưng đúng lúc này, Hoàng Tông Nhân phái người đến.
Người tới là một đứa nhỏ, trông bộ dáng thì chừng bảy tám tuổi, nhóc cười hì hì với Tô Cẩm Hòa rồi nói, “Lão gia thích ăn đường, tối sẽ đưa cho ngài tiền mua đường.”
Cậu bé nói xong thì chạy bình bịch đi, tảng đá lớn trong lòng Tô Cảm Hòa cuối cùng cũng rơi xuống, khóe miệng hắn thậm chí còn không kìm được mà muốn nhếch lên, hắn rất muốn nhìn thấy, phản ứng của Cổ Kính khi nhận được số tiền kia.
Bộ dáng bực bội nghẹn họng đó nhất định sẽ rất dễ nhìn ~
Bây giờ, hắn chỉ cần chờ Hoàng Tông Nhân đưa tiền tới là được.
Tô Cẩm Hòa vui vẻ vô cùng, huýt sáo trở về nhà, hắn vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi đồ ăn, mấy hôm nay tuy Thẩm Hoán Văn bên kia cũng bận đến sứt đầu mẻ trán, nhưng vẫn không quên cho người mang đồ ăn đến cho hắn, mỗi ngày hắn đều được ăn rất đầy đủ.
Chuyện tình đã được giải quyết, tâm tình tốt khiến Tô Cẩm Hòa thấy thèm ăn hơn, không cần lão quản gia hầu, tự múc cho mình một chén cơm đầy ắp.
Lúc gắp đồ ăn hắn phát hiện ra một chuyện, hôm nay trên bàn không có món lưỡi kia, tuy hắn đã nhiều lần cường điệu không cần nhưng mỗi ngày vẫn thấy nó trên bàn ăn.
Sao hôm nay không có? Hay là Thẩm Hoán Văn quên?
Tô Cẩm Hòa không nghĩ nhiều, chỉ là một món ăn thôi, liền bỏ miếng thịt sợi xào kia vào miệng.
Nhai nhai hai cái, Tô Cẩm Hòa liền phát hiện mùi vị của món này là lạ, Thẩm Hoán Văn đổi đầu bếp sao? Ngẫm lại thì thấy không đúng, đồ ăn đều là đưa nguyên liệu đến Tô phủ rồi mới chế biến, số lượng mỗi ngày chỉ đủ cho một mình hắn, cho nên không có chuyện đi đổi đầu bếp.
Đây là…
Tô Cẩm Hòa lại nhai thêm vài cái, đầu lưỡi đột nhiên tê rần, trong lòng thầm nói thôi xong, nhưng hoàn toàn không kịp phản ứng gì, người đã ngã xuống bàn, đúng lúc này, cửa bị người đẩy vào, hắn nghe được một loạt tiếng bước chân.

————————
[1] Giường tử vi : na ná giường la hán ấy

**********************