Edit + Beta : Carly
Chương
16 : Cổ ký Nhị gia
Mặt tiền Cổ ký không lớn, đâu đâu cũng trưng mấy món đồ gốm
đồ cổ, trang trí đầy đèn, một tên sai vặt cũng khá ăn diện đang ôm tay ngủ gật,
nghe thấy tiếng có người vào liền dụi mắt đứng dậy tiếp đón.
Tên sai vặt gật gù vì buồn ngủ, thấy là hắn thì sửng sốt, do
dự một lúc rồi mới ngập ngừng hỏi, “Ngài…có việc gì sao?”
Tô Cẩm Hòa chưa từng mua đồ bán đồ gì nên không hiểu quy củ
lắm, vì thế liền nói thẳng, “Tôi có một món đồ, muốn phiền ông chủ xem qua một
chút.”
Nhìn ánh mắt nhìn mình có vẻ quái dị của tên sai vặt, Tô Cẩm
Hòa cảm thấy cậu ta luôn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ vén một tấm màn dẫn
vào gian bên trong, “Ngài nói với Nhị gia của tôi đi, tiểu nhân không phụ trách
việc này.”
Trực tiếp đi gặp ông chủ sao…
Ấn theo trình tự thì chẳng phải nên có người mời trà hắn rồi
mới cầm đồ vào gian phía trong giám định sao.
Được rồi, đây là tiệm của người ta, hẳn nên tuân theo quy củ
của người ta.
Theo sự chỉ dẫn của tên sai vặt, Tô Cẩm Hòa đi lên lầu hai,
tiệm này thật ra cũng không nhỏ, phía sau còn có một khoảng sân rất lớn, vừa
nhìn là biết không thua gì Tô phủ.
Tô Cẩm Hòa buồn bực, có chỗ lớn thế này, sao không làm mặt
tiền lớn một chút, đồ cũng chẳng trưng được bao nhiêu.
Khác với vẻ lộn xộn dưới lầu, bên trên rất sạch sẽ, cửa sổ
trên hành lang đóng kín khiến nó trông hơi tối, căn nhà mang kiểu cách cổ xưa
thoang thoảng mùi của gỗ đàn hương, có thể tùy ý thấy được những vết chạm trổ
xưa cũ, cũng mơ hồ nhìn ra được chút dáng dấp.
Đây là một gian nhà cũ.
Cổ Nhị gia ở trên lầu, nương theo sàn nhà gỗ, Tô Cẩm Hòa rất
nhanh đã tìm được căn phòng có cánh cửa được chạm trổ.
Hắn gõ hai cái, một lúc lâu sau bên trong mới truyền ra tiếng
người đáp lại.
Cổ Nhị gia này hình như không thích ánh sáng lắm, trong
phòng cũng tối mờ không nhìn rõ thứ gì, Tô Cẩm Hòa nói một tiếng quấy rầy rồi
đi qua tấm bình phong chắn ở cửa.
Phòng không lớn, có thể dễ dàng thấy được chiếc giường la hán
[1]
trong phòng, bên trên có một người đang nằm nghiêng, tay cầm một cái ống dài
phun vân nuốt vụ, không khí xung quanh tỏa ra một mùi hương khá dễ ngửi.
Tô Cẩm Hòa nhận ra thứ trên bàn, đó là điếu cày [2]
, bất quá không phải kiểu cổ, nhìn là biết hàng mang về từ bên Tây.
Người trên giường vẫn không ngẩng đầu, Tô Cẩm Hòa không nhìn
thấy được mặt của y, vì thế hắn lấy ban chỉ kia ra, “Cổ Nhị gia, chỗ tôi có một
món đồ, xin ngài xem qua một chút.”
Tô Cẩm Hòa nói xong, đợi nửa ngày cũng không thấy người ta đáp
lại, nếu không phải Cổ Nhị gia vẫn luôn hút thuốc, hắn thật sự sẽ nghĩ rằng người
này đang ngủ.
“Cái này…”
“Cậu tới tìm tôi, là vì chuyện này?”
Tô Cẩm Hòa sửng sốt, giọng của Cổ Nhị gia nghe trẻ thật, lúc
này người nọ mới buông tẩu thuốc xuống, chậm rãi ngồi dậy, Tô Cẩm Hòa lần nữa sửng
sốt, cũng đã gọi là gia rồi, hắn còn tưởng Cổ Nhị gia này là một lão già, không
ngờ là thật ra không lớn hơn hắn bao nhiêu cả.
Tên của Cổ Nhị gia là Cổ Kính, rất nhiều năm về trước, một
mình đến Phong Thành này, mở một gian bán đồ cổ.
Ban đầu tiệm buôn bán không tốt lắm, tất cả mọi người đều
cho rằng không tới vài ngày sẽ sập tiệm, nhưng Cổ Kính không biết có căn cơ dày
thế nào mà hàng luôn thu vào, bạc thường xuyên xài, tiệm lại không hề ngã, vì
thế, tất cả đều nói, Cổ Kính này mở tiệm, không phải để kiếm tiền, mà để cho
vui thôi.
Từ đó, cái tên Cổ Kính này liền cắm rễ ở Phong Thành.
Y đến từ đâu, bối cảnh thế nào, không một ai biết, cho nên cái
tên Cổ Nhị gia này cũng không phải sắp xếp theo thứ tự anh em trong nhà, mà là
do y tự nói mình chuyên lấy hàng dùng một lần rồi, nói đùa vài lần liền có cái
tên Cổ Nhị gia. (nói theo hiện đại thì là hàng
second-hand ấy :v)
Hiện tại, ở Phong Thành, nhắc tới Cổ Kính, không ai là không
cung kính gọi một tiếng Cổ Nhị gia.
Cổ Kính nhìn ban chỉ kia một cái, “Lấy từ đâu?”
“Tổ tiên để lại.” Tô Cẩm Hòa cẩn thận nói.
“Tổ tiên nhà cậu còn có đồ để cho cậu sao?”
Tô Cẩm Hòa không dám nhiều lời, chỉ cười có lệ theo tiếng hừ
lạnh của Cổ Kính.
“Cậu cần tiền làm gì?”
Đương nhiên là để làm phí bỏ trốn, lời này dĩ nhiên hắn
không thể nói thẳng ra, vì thế Tô Cẩm Hòa cười nói, “Muốn làm chút sinh ý nhỏ.”
Cổ Kính không nhìn cái ban chỉ kia nữa, hỏi thẳng, “Nhiều
hay ít?”
Tô Cẩm Hòa rất muốn công phu sư tử ngoạm, nhưng người trước
mắt là người lành nghề, thay vì nói giá của mình ra, không bằng dò xét ý tứ của
Cổ Kính trước, hắn cười rồi nói, “Tôi thật sự không am hiểu mấy thứ này, vẫn là
Cổ Nhị gia ra giá đi.”
Lúc này Cổ Kính mới cầm lấy ban chỉ nọ, y lật qua lật lại
hai cái thì ngẩng đầu, “Đứng đó làm gì, ngồi đi.”
Trong phòng chỉ có mỗi chiếc giường la hán, Tô Cẩm Hòa cũng
không thể từ chối được, liền bước qua.
Cổ Kính nhấc chân lên, nhường ra chỗ cho hắn, nhưng Tô Cẩm
Hòa lại đi tới bên còn lại của giường.
Hắn không thấy được, dưới ánh sáng hôn ám, mặt Cổ Kính trầm
xuống.
Cổ Kính bỏ ban chỉ xuống, “Nghe nói gần đây Ứng Hoằng đối xử
với cậu không tồi.”
Tô Cẩm Hòa sửng sốt, mồ hôi chảy ra, từ nơi này nghe thấy
tên của Ứng Hoằng, hắn ngoại trừ thấy lông tóc dựng đứng thì không còn cảm giác
nào khác.
Hơn nữa, ngữ khí của Cổ Kính này cũng khác với vẻ tùy ý trước
đó, nghe lạnh hơn nhiều.
“Có ăn có uống có tiền tiêu, tại sao lại muốn đi làm ăn, để Ứng
thiếu gia che chở chẳng phải rất tốt sao.”
Lời này của Cổ Kính có ý đâm chọc, nghe thế nào cũng thấy
khó chịu, đã nói tới mức như vậy, e rằng Cổ Kính cũng là người biết rõ nội
tình, Tô Cẩm Hòa không muốn cùng y xoắn xuýt vấn đề này, cũng sợ nói nhiều sẽ
truyền đến tai Ứng Hoằng, đến lúc đó người chịu bất lợi chính là hắn, đành đường
hoàng nói, “Trước kia thân thể tôi không tốt, Tô phủ vẫn luôn được Ứng thiếu
gia chiếu cố, hiện giờ tôi đã khỏi, sinh ý Tô gia này, thân làm con cháu đích tôn, tôi hẳn nên kế thừa nó. Việc buôn bán tôi không hiểu lắm, nhưng
vẫn muốn làm, có nguồn thu vào thì xem như trả lại ân tình bao nhiêu năm của Ứng
thiếu gia.”
Tô Cẩm Hòa nói có tình có lý, không thể tìm ra chút lỗi nào,
dù để Ứng Hoằng nghe được cũng không sao, nhưng Cổ Kính nghe xong, sắc mặt lại đen
thêm.
“Một câu Ứng thiếu gia hai câu Ứng thiếu gia, gọi cũng thân
mật nhỉ, sao, Tô đại thiếu gia rất cảm kích sự “chiếu cố” của Ứng Hoằng với Tô
gia các người sao?”
Tô Cẩm Hòa lộ ra một nụ cười không có bao nhiêu ý cười, “Nếu
không có Ứng thiếu gia, hiện tại Tô gia ở đâu cũng không biết.”
Ánh mắt Cổ Kính lóe lên, “Tô đại thiếu gia đã quên đi chuyện
vừa thấy đàn ông vươn tay, cậu liền chui qua đũng quần người ta sao?”
Tô Cẩm Hòa ngây ra, Cổ Kính đột nhiên lách qua bàn nhỏ mà áp
lên người hắn.
“Có muốn tôi giúp Tô đại thiếu gia nhớ lại một chút, trước
kia cậu đã làm thế nào không?”
—————————
[1] Giường la hán : 1 trong
các kiểu giường thời nhà Hán, có 2 loại là có bàn nhỏ và không có bàn nhỏ, loại
anh Kính ngồi là loại có bàn nhỏ ấy :v
[2] Điếu cày :
***********************



