Edit + Beta : Carly
Chương 34 : Lần nữa khiêu khích
“Sao thế, im lặng vậy?”
Cằm bị Ứng Hoằng nắm lấy, ngẩng mặt nở nụ
cười : “Không có gì, Ứng thiếu gia đang bàn chuyện làm ăn, sợ quấy rầy đến anh
thôi.”
Ứng Hoằng nhìn chăm chú hắn một chốc rồi
buông tay, Tô Cẩm Hòa tiếp tục cúi gằm đầu.
“Không vui?” Ứng Hoằng theo thói quen nhìn
phía trước hỏi, gã không hay để ý tới mặt Tô Cẩm Hòa.
“Không có a.” Vị trí y chang lúc đến, hắn
còn tựa vào ngực Ứng Hoằng, người nằm nghiêng, tầm nhìn chỉ đến ngang ngực người
đàn ông.
“Lô hàng này của Cổ Kính không nhỏ, tên đó
đưa cái này ra, cậu cũng không chịu thiệt.”
“Tôi biết.” Tô Cẩm Hòa nói, “Chuyện này nếu
tính rõ ràng ra thì người đuối lý là tôi. Khoản nợ kia của cha tôi, cho tới tận
bây giờ tôi vẫn chưa trả, Cổ Nhị gia không truy vấn, anh ta đã giơ cao đánh khẽ
lắm rồi. Bây giờ, anh ta có thể nể mặt anh mà buông tha lô hàng kia, đã là tốt
lắm rồi, nhiều hơn cũng không chắc có được gì.”
Chuyện này Cổ Kính vốn không sai, nếu thật
sự xé mặt nói thẳng ra, Ứng Hoằng cũng không thể ép y, bây giờ có thể chiếm được
lô hàng này từ chỗ y, đã là cực hạn rồi.
“Nói không sai.”
Ứng Hoằng vỗ vỗ đầu hắn như khen ngợi, Tô Cẩm
Hòa nở nụ cười, cả người hắn chôn trong ngực gã, chỉ nghe thấy tiếng cười, còn
trên gương mặt kia, hết thảy đều là chết lặng.
Một đường này không ai nói chuyện, khác với
vẻ nhàn hạ thoải mái khi đi, tốc độ trở về rõ ràng nhanh hơn không ít, trên con
đường vắng người, Ứng Hoằng cho ngựa chạy đi nên không lâu lắm, bọn họ đã về tới
Tô phủ.
Ứng Hoằng ôm hắn xuống ngựa, còn bản thân
thì không xuống, “Trở vào đi.”
Tô Cẩm Hòa ừm một tiếng, xoay người bước
đi, nhưng vừa định bước đi thì vạt áo sau đã bị người túm lấy.
Vẻ mặt quay về phía Tô phủ vô cùng xấu, hắn
không muốn quay đầu lại, bất đắc dĩ Ứng Hoằng lại không chịu buông tay, Tô Cẩm
Hòa không thể không lần nữa xoay người lại, nụ cười lại hiện lên trên mặt, ôn
ôn hòa hòa.
“Sao vậy?”
Ứng Hoằng chậc một tiếng, đưa tay nắm lấy cằm
hắn, trong đôi mắt nheo lại kia mang theo chút tìm tòi nghiên cứu, “Cậu…”
Ứng Hoằng còn chưa dứt lời, chợt có một người
bước ra từ Tô phủ, người nọ không nghĩ tới sẽ gặp phải bọn họ, lập tức sửng sốt.
Nhìn thấy cậu ta, Ứng Hoằng cũng thoáng khựng
lại, sau đó buông tay ra, ngồi thẳng lại, tự nhiên nói, “Đông Lộ về rồi a.”
Không nghĩ tới vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy
một màn này, sắc mặt Đông Lộ vô cùng khó coi, cậu ta cười nhạt đáp, “Ứng thiếu
gia.”
“Ừ.” Phát ra một âm đơn từ mũi, Ứng Hoằng không
nhìn tới cậu ta nữa, cũng không tiếp tục chuyện vừa rồi, gõ gõ roi ngựa trong
tay hai cái lên vai Tô Cẩm Hòa, gã nói, “Nghe lời, nhớ chưa?”
Tô Cẩm Hòa chỉ muốn mau chóng rời khỏi nơi
này, vì thế lập tức gật đầu, cũng rất phối hợp đáp lại, “Nhớ rồi.”
Thu roi ngựa về, Ứng Hoằng kéo dây cương,
quay đầu rời đi.
Đông Lộ đen mặt nhìn Tô Cẩm Hòa, người sau
dường như không cảm nhận được tầm mắt âm trầm của cậu ta, chỉ đứng lại vài giây
rồi đi vào phủ.
“Làm sao thế?” Đông Lộ hỏi.
Tô Cẩm Hòa không để ý tới cậu ta, ngay cả dừng
cũng không thèm dừng, tiếp tục đi về trước, việc này khiến vẻ mặt Đông Lộ càng
thêm khó coi, lúc Tô Cẩm Hòa bước thẳng qua cậu ta thì liền kéo lại.
Cậu ta bước nhanh về trước, Tô Cẩm Hòa loạng
choạng, thiếu chút nữa bị cậu ta kéo cho ngã.
“Làm gì thế hả?!”
Một tiếng rống này của hắn, Tô Hộ phía sau
liền xông tới.
Đông Lộ thấy Tô Hộ muốn cản lại thì kéo Tô
Cẩm Hòa xoay người, Tô Hộ liền bổ vào khoảng không, điều này khiến Tô Cẩm Hòa âm
thầm hít khí. Thân thủ của Tô Hộ thế nào thì Tô Cẩm Hòa không rõ lắm, nhưng cái
chiêu tóm vừa rồi, gã ta chặn toàn bộ góc chết của Đông Lộ, đổi thành Tô Cẩm
Hòa, ngay cả trốn hắn còn không biết trốn chỗ nào ấy chứ.
Nhưng Đông Lộ tránh được.
Còn tránh rất nhẹ nhàng.
Đây không phải may mắn.
Mà là cậu ta nhìn thấu động tác của Tô Hộ,
cũng nhanh chóng phản ứng lại nó.
Toàn bộ quá trình, Đông Lộ không thèm liếc
gã ta một cái, vừa lui về sau một bước vừa lạnh lùng nói, “Biến.”
Tô Hộ không để ý tới, lần nữa vươn tay ra,
ánh mắt Đông Lộ biến đổi, chân vừa định động, sau hàng cây xanh um tươi tốt chợt
truyền đến tiếng cười.
Theo đó, có vài người bước ra.
Mợ hai không biết đang nói cái gì mà ngay cả
đuôi lông mày trông cũng đầy vui sướng, đang đi chợt nhìn thấy bọn họ thì ai
yêu một tiếng ôm lấy ngực.
Không nghĩ tới có nhiều người đến vậy, ả ta
hoảng sợ.
Đi cùng ả, còn có mợ ba.
Từ lúc Cổ Kính tìm đến, mấy cô vợ lẽ vợ bé
này đã không xuất hiện một thời gian, bây giờ gặp phải ở đây, Tô Cẩm Hòa cũng rất
giật mình.
Mợ hai hết hồn chưa kịp bình tĩnh lại vỗ vỗ
ngực mình, trái lại nhìn thấy hắn bị Đông Lộ lôi kéo, cũng không để ý mình đang
sợ hãi mà hất cằm hừ một tiếng, “Ai ya~ tôi còn tưởng là ai, không phải là đại
thiếu gia của chúng ta đây sao, ban ngày ban mặt lại dây dưa với đàn ông, không
sợ Ứng thiếu gia lột da cậu sao?”
Dứt lời, mợ hai cầm lấy khăn tay trong tay,
che miệng khoa trương cười cười, “Dù sao thì cũng đúng a, Ứng thiếu gia chỉ xem
mày là một món đồ chơi, quản mày ôm mèo hay ôm chó, cho dù leo lên giường đàn
ông, ngài ấy cũng không để tâm. Nhưng mà, Ứng thiếu gia ghét nhất đồ vật dơ bẩn,
không để tâm thì không để tâm, nhưng sẽ không giữ lại để mình chướng mắt.”
Lời này của mợ hai thật gãi đúng chỗ ngứa,
đúng thế, Ứng Hoằng căn bản không hề quan tâm, ngược lại, làm một người làm ăn,
gã còn sẽ chuẩn xác nhìn ra cơ hội mưu lợi cho mình.
Mượn cơ hội này, kiếm cho mình một khoản
không nhỏ.
Hắn hy sinh, đổi lấy việc làm ăn của Ứng Hoằng,
khó trách gã vội vã trở về như thế, lô hàng này của Cổ Kính, thu được rất nhiều
lợi nhuận.
Về phần hắn, thật đúng là một thứ đồ chơi,
vô luận là đồ chơi phát tiết hay công cụ phát tài.
Tô Cẩm Hòa không nói gì, mợ ba kia cũng
không nói gì mà lẳng lặng nhìn hắn, mợ hai rất nhanh đã phát hiện tầm mắt của
người bên cạnh, vì thế nụ cười chợt trở nên ác độc, “Thằng ngốc nên có bộ dáng
của thằng ngốc, đừng có tham quá, lần này xem như một bài học, về sau nhớ kỹ một
chút. Em gái lần này làm hay lắm, chỉ tiếc chị đã chậm một bước, nếu không thì
chị đã đưa nó cho Cổ Nhị gia rồi.”
Sau này mợ hai mới biết được chuyện đó, ả
còn thầm bực mình một hồi lâu, vì ả không ngờ tới, còn bị Cổ Kính hù một chập.
Tô Cẩm Hòa trong mắt các ả cũng chỉ có chút
giá trị đó, ngay cả chó cũng không bằng, Ứng Hoằng thấy vui, bọn ả liền phối hợp
dùng Tô Cẩm Hòa mua vui cho gã. Cố kính muốn, lập tức chắp tay đưa người tới.
Chỉ cần có thể đem lại ích lợi cho mình, Tô Cẩm Hòa chỉ là một món đồ mặc cho
người ta dùng.
Dù bị chơi hỏng cũng không ai để ý.
Lúc trước còn ngu si, hắn không cần hiểu đạo
lý, bây giờ tỉnh táo rồi, thì phải học cách nhìn rõ hiện thực.
“Đừng nhiều lời nữa, đi thôi.” Tô Cẩm Hòa lần
này nhận phải một bài học, trong mắt ả mợ ba, ngay cả hít thở cùng một bầu không
khí với hắn cũng thấy chán ghét, ả chỉnh lại vạt áo, ngẩng đầu đi về phía trước.
Mợ hai hừ một tiếng, cũng đi theo.
“Mợ hai và mợ ba đây là muốn đi tìm Ứng Hoằng
sao.”
Khi các ả vừa bước tới cửa, Tô Cẩm Hòa đưa
lưng về phía các ả đột nhiên lên tiếng.
“Ngài ấy đã vài ngày không chợp mắt, lúc
này hẳn đã đi nghỉ ngơi rồi, bây giờ hai người đi tìm cũng không nhìn thấy người
đâu.”
Xưng hô thân mật này của Tô Cẩm Hòa khiến ả
mợ hai kia hung ác quay đầu lại.
“Mợ hai cùng mợ ba hẳn cũng biết, vừa rồi Ứng
thiếu gia đến tìm tôi, chỉ là, thật đáng tiếc, ngài ấy tìm tôi không phải để
tính sổ.”
Ả mợ ba cũng nghiêng mặt nhìn.
“Thuốc mợ ba đưa tôi quả không uổng phí a,
tôi đi tiếp Cổ Nhị gia, Ứng Hoằng không những không trách, trái lại còn rất đau
lòng.”
Lời mợ ba nói hôm đó không sai, trong mắt
những người phụ nữ này, Ứng Hoằng chính là trời.
Các ả đã yên tĩnh ngần ấy ngày, chỉ là do bị
Cổ Kính dọa sợ thôi, bây giờ Ứng Hoằng trở lại, có chỗ dựa vào, liền bắt đầu trở
nên kiêu ngạo.
Tô Cẩm Hòa hừ một tiếng, “Ứng Hoằng nói,
ngài ấy cố ý trở về vì tôi, buôn bán mới làm một nửa cũng bỏ qua mà về, tôi thật
sự không nghĩ tới, ngài ấy lại quan tâm đến mình như vậy đấy.”
Sau đó, hắn nghiêng đầu như đang ngẫm nghĩ,
ngữ khí kia vừa nhẹ nhàng lại đầy vui sướng, “Không hổ là Ứng Hoằng, ngay cả Cổ
Nhị gia cũng phải lùi bước, ngài ấy thật sự đã thay tôi hộc ra một ngụm ác khí,
tâm trạng bây giờ, thoải mái thật~”
Tô Cẩm Hòa duỗi thẳng cái lưng nhức mỏi,
thong thả bước tới trước…
“Ứng Hoằng mỗi ngày đều đổi một thực đơn
cho tôi, làm cho tôi rất nhiều quần áo mới, còn đưa thật nhiều đồng bạc, chỉ cần
cái tôi muốn, ngài ấy liền đưa, có đôi khi, tôi thấy ngài ấy thật sự đối xử với
tôi rất tốt…Mợ hai, mợ ba, hai người nói xem đúng không?”
Tô Cẩm Hòa bật cười ha hả.
“Cái này á hả, là ghen tị không được, mợ ba
nói đúng, người, luôn phải tự mình hiểu lấy. Tôi là thằng ngốc, cũng đang cố gắng
làm thằng ngốc, nhưng mà~ ai bảo lại có người thích thằng ngốc chứ, còn tranh
nhau đến vỡ đầu…Ha ha ha ha.”
Tô Cẩm Hòa bước đi, để lại mợ hai nghiến
răng nghiến lợi cùng mợ ba vẻ mặt đầy âm ngoan.
Đông Lộ không đuổi theo nữa, cậu ta nãy giờ
vẫn luôn quan sát hắn, khi Tô Cẩm Hòa nói những lời đó, vô luận ngữ khí thoải
mái cỡ nào, vô luận trong đó xen lẫn hoặc ít hoặc nhiều âm cười đến mức nào, hắn
cũng không hề thật tâm cười, gương mặt kia, tràn đầy lạnh lẽo cùng lãnh đạm.
…
Tô Hộ có thể cảm nhận được áp lực tỏa ra từ
người Tô Cẩm Hòa, gã ta không nói một lời đi phía sau hắn.
Tô Cẩm Hòa vốn định lần này về rồi nói chuyện
đàng hoàng với Tô Hộ, để gã ta biết nguy hiểm chân chính nằm ở đâu, nhưng mà
bây giờ, hắn không có tâm trạng.
Vừa vào phòng, Tô Cẩm Hòa liền nói, “Thương
tích của anh thế nào rồi?”
“Không có gì đáng ngại, đều là vết thương
ngoài da.” Tô Hộ cho tới giờ vẫn không xem mấy vết thương đó là gì cả.
Tô Cẩm Hòa gật đầu, “Xin lỗi, vốn muốn để
anh dưỡng thương, nhưng mà bây giờ, anh làm giúp tôi một chuyện đi.”
“Chủ nhân, xin cứ phân phó.”
Tô Cẩm Hòa phất tay, “Không cần gọi tôi chủ
nhân, nghe không được tự nhiên.”
Tô Hộ gật đầu.
“Tôi không có ai có thể tin tưởng được,
cũng chỉ đành nhờ vào anh, có thể phải vất vả một chút…”
…
Tô Hộ đi rồi, ban đêm, yên lặng khôn cùng.
Tô Cẩm Hòa nằm một hồi lâu, đôi mắt kia
ngay từ đầu tới giờ vẫn không nhắm lại, nhìn chằm chằm khoảng không.
Đúng lúc này, dường như hắn nghe thấy tiếng
mở cửa.
Hắn nghi hoặc vén màn lên, bên ngoài rất im
ắng, không có ai cả.
Có lẽ là ảo giác, nhẹ lòng thở ra, nhưng đầu
vừa đặt xuống gối, màn đột nhiên bị người xốc lên…
************************
A Hòa của tuôi TTATT