Thứ Năm, 7 tháng 1, 2016

DDKR - chương 14

Edit + Beta : Carly
Chương 14 : Sinh ý Tô gia

“Tô đại thiếu gia, chớ sợ hãi, tiểu nhân tới là có chuyện cần nói với Tô đại thiếu gia.” Thấy Tô Cẩm Hòa định la lên, người nọ vội vàng lên tiếng, đồng thời thừa dịp hắn ngây người mà đóng cửa lại, “Tiểu nhân không cố ý mạo phạm, xin Tô đại thiếu đừng trách.”
Người nọ nói xong liền buông tay, ánh mắt lúc này đã thích ứng với bóng tối thấy được người nọ là một người đàn ông trung niên mặc một bộ thường phục, người đàn ông này tuổi ít nhất cũng năm mươi, phần tóc bên thái dương đã bạc trắng, thấy lão lui lại mấy bước, Tô Cẩm Hòa cũng không dám thả lỏng cảnh giác, hắn tựa người vào cánh cửa chuẩn bị tư thế lúc nào cũng có thể chạy trốn.
“Nghe nói cậu khỏe lại, tiểu nhân đã sớm muốn đến gặp cậu, nhưng Ứng thiếu gia cứ mãi canh phòng, tiểu nhân không dám đến.”
Khi người nọ nói những lời này, đáy mắt lóe lên vẻ hưng phấn không giống giả vờ, ánh mắt này giống như ánh mắt của lão quản gia vậy, lão thật sự vì Tô Cẩm Hòa tỉnh táo lại mà kích động.
“Tiểu nhân tên Hoàng Tông Nhân, trước kia có chút giao tình với lão thái gia.”
Lão vừa nói thế, Tô Cẩm Hòa liền minh bạch, người này, sợ là người giao dịch, hoặc đối tượng hợp tác của Tô lão thái gia…
Nhìn ra sau lưng, Tô Cẩm Hòa vươn tay làm động tác mời, “Vào phòng nói.”
Hoàng Tông Nhân biết Tô Cẩm Hòa đã đoán được, liền gật đầu đi vào trước.
Thời gian và địa điểm đều không thích hợp, vì thế lão nói thẳng ra, “Tô đại thiếu gia, cậu tỉnh lại thật sự là quá tốt, y bát của lão thái gia đã có người kế thừa…”
Tô Cẩm Hòa mặt không đổi sắc ngồi xuống, người này quả nhiên có quan hệ với lão thái gia Tô gia.
Chuyện hắn muốn biết, Hoàng Tông Nhân này có lẽ có thể cho hắn biết một chút.
Trong phòng không thắp đèn, tất cả đều lờ mờ không rõ, vẻ mặt cân nhắc của Tô Cẩm Hòa được khéo léo che giấu, hắn tính toán xong hết, mới ngẩng đầu lên, nhìn về phía người đang khom lưng kia.
“Nếu Hoàng tiên sinh đây quen ông nội, vậy cũng biết, vài năm trước…” Tô Cẩm Hòa chỉ chỉ vào đầu mình, Hoàng Tông Nhân hiểu ý gật đầu, hắn tiếp tục nói, “Khi đó còn bé, không có nhiều ký ức lắm, cho nên hiện tại, tôi không biết cái gì cả.”
Phản ứng này của Tô Cẩm Hòa đại biểu cho những gì hắn biết, Hoàng Tông Nhân này gan lớn, nếu đã dám đến thì cũng không có gì phải kiêng kỵ, vì thế liền nói thẳng, “Thực không dám giấu, việc mua bán của lão thái gia đều do tiểu nhân phụ trách.”
“Việc mua bán của Tô gia?”
Như hắn dự đoán, Tô lão thái gia sẽ không đem chuyện này vào quan tài luôn, ông đã để lại cho Tô Cẩm Hòa thứ gì đó, Hoàng Tông Nhân lập tức nói, “Phải, là việc buôn bán của Tô gia.”
Lần này Tô Cẩm Hòa không nói gì mà chỉ nhìn lão.
“Lão thái gia là một thợ thủ công, đồ tốt làm ra đều đưa cho tôi, mấy năm nay không có lão thái gia, đồ tôi nhận được càng ngày càng ít, ông chủ rất không vui, còn tiếp tục thế này, tiểu nhân không thể sống nổi nữa.”
Thợ thủ công…
Tô Cẩm Hòa cả kinh, lại liên tưởng đến những lời mà Ứng Hoằng nói cùng với những thứ mà gọi là đồ quý…
“Ông nội tôi…trộm mộ?” Hắn không thể tin được suy đoán, hai chữ kia đối với hắn vô cùng xa xôi, trước kia hắn chỉ thấy qua sách vở thôi, không nghĩ tới bên người thật sự có tồn tại một người như vậy.
Hắn vừa hỏi thế, Hoàng Tông Nhân cũng sửng sốt, “Cái này, tiểu nhân cũng không rõ lắm…Tiểu nhân chỉ phụ trách giúp lão thái gia điều nghiên địa hình, sau đó lão thái gia sẽ tự mình đi, về phần có phải mộ hay không thì không ai biết, lão thái gia cho tới bây giờ chưa từng dẫn người theo, đồ mỗi lần mang về cũng không nhiều lắm, chừng một hai loại thôi.”
Hoàng Tông Nhân chỉ lo nhận hàng, còn những chuyện khác thì không phải chuyện của lão, lão chỉ cần nghe được chỗ nào đó phát hiện có thứ đồ gì đó kỳ quái hoặc nhặt được bảo bối, liền cho người đi xác nhận, sau khi thăm dò thì đưa đồ cho Tô lão thái gia, để ông ta tự đi xem xem có thật là bảo bối không.
Mắt Tô lão thái gia rất chuẩn, ông chỉ cần đi một chuyến, không đi không được.
Tô Cẩm Hòa hiện ra vẻ không tin, vì để mau chóng hoàn thành giao dịch, Hoàng Tông Nhân vội vàng nói hết những gì mình biết, “Mọi người cũng không biết lão thái gia làm cái gì, bất quá người nhận được bảo bối đều nói, thứ mà lão thái gia lấy được đều không đơn giản, hơn nữa còn có người đã thứ gì đó và đồn rằng, lão thái gia bán đồ của người chết…”
Tô Cẩm Hòa càng ngạc nhiên hơn, cái này có khác gì trộm mộ chứ…
Sau khi Tô lão thái gia qua đời, Hoàng Tông Nhân trước đó còn làm được, nhưng mấy năm nay lại không có đợt nào tốt, ông chủ sau lưng lão có ý muốn ngừng hợp tác buôn bán, lão rất lo lắng, nhưng ngay lúc này, lão lại nghe được đại thiếu gia Tô gia tỉnh táo lại.
Nhưng bất đắc dĩ Ứng Hoằng gần đây lại ra vào Tô gia rất thường xuyên, luôn chờ Ứng Hoằng rời đi, lão hiện nóng lòng muốn hoàn thành giao dịch, sau khi công đạo vài câu liền đi vào chủ đề.
Hoàng Tông Nhân lấy một dải lụa trắng trong bao vải ra, đặt lên bàn, “Thiên Lĩnh, không xa, đi về không đến nửa tháng, nơi phát hiện có của quý đều đã vẽ lại, phiền Tô đại thiếu gia đi một chuyến.”
Tô Cẩm Hòa liếc mắt nhìn dải lụa trắng kia, bên trên vẽ rất rõ các tuyến đường, đương nhiên cái vẽ lại chỉ là cửa vào, còn tình hình bên trong Hoàng Tông Nhân cũng không biết.
“Ông chủ Hoàng tìm người khác đi, tôi không giúp được rồi.” Tô Cẩm Hòa nhìn xong, bất ngờ nói.
Hoàng Tông Nhân há hốc mồm, “Tô…”
Tô Cẩm Hòa lần nữa lắc đầu, ý bảo lão không cần nói nữa, “Tôi chỉ vừa mới tỉnh lại, chuyện ông nội và trong nhà đều không quá hiểu rõ, cái tôi biết chỉ sợ không hơn cái mà ông chủ Hoàng biết bao nhiêu. Hơn nữa ông chủ Hoàng cũng biết cha tôi đã khiến Tô gia lụi bại, dù có cái gì cũng đã bị bán đi lấy tiền, thứ còn lại, cũng chỉ có cái nhà trống rỗng này. Về phần y bát, nói tới lại càng buồn cười, tôi ngay cả ông mình làm gì cũng không biết, kế thừa thế nào chứ. Cho nên, Hoàng tiên sinh, làm ơn đi cho, tôi muốn nghỉ ngơi.”
Sắc mặt Hoàng Tông Nhân trắng bệch, chân mềm nhũn quỳ xuống, “Tô đại thiếu gia xin đừng nói vậy, sinh ý của Tô gia chỉ có tiểu nhân dám nhận, tiểu nhân cũng chỉ có thể trông cậy vào Tô đại thiếu gia cậu, Tô đại thiếu gia ngàn vạn lần…”
Hoàng Tông Nhân nói một tràng, Tô Cẩm Hòa hiểu ý lão, lấy hoàn cảnh hiện tại của hắn, nếu hắn thực sự có bản lĩnh như Tô lão thái gia, bảo hắn đi đào mộ hắn cũng nhận, so với gặp quỷ, làm đồ chơi cho đàn ông mới thảm.
Đáng tiếc, hắn không có, cho nên giao dịch này, hắn không tiếp được.
Cuối cùng Hoàng Tông Nhân vẫn bị hắn đuổi đi, bức vẽ cũng mang đi, Hoàng Tông Nhân không từ bỏ ý định, để lại cho hắn chỗ ở, bảo hắn có thay đổi ý định thì đến tìm lão.
Hoàng Tông Nhân đi rồi, Tô Cẩm Hòa ngồi yên tại chỗ suy nghĩ.
Đột nhiên nghe được tin tức khiến người khiếp sợ, hắn ngoài ý muốn không hề rối loạn, tư duy vẫn vô cùng rõ ràng, mỗi một dây thần kinh đều hoạt động rất bình thường.
Tuy bên ngoài đồn là Tô lão gia tử bán đồ người chết, nghe cũng không khác với trộm mộ lắm, nhưng mỗi lần đều đi một mình, còn chỉ mang về một hai thứ…
Quan trọng hơn là, vừa rồi hắn đã xác nhận, thứ Tô lão gia tử mang về phần lớn là mấy thứ như ngọc bội, rất bình thường, không có bất kỳ dấu vết nào là đồ bồi táng, điểm này Tô Cẩm Hòa vẫn hiểu được, thời xưa, vật tuẫn táng thường có kiểu dáng hoặc đồ đằng độc đáo, người trong nghề liếc mắt một cái là phân biệt được.
Tô lão gia tử không đem mấy thứ đó về, cho nên có phải trộm mộ hay không, vẫn còn phải tranh luận lại.
Nghĩ một lúc hắn nhớ tới miếng sắt trông giống lưỡi cưa mà Tô lão gia tử để lại kia.
Nếu Tô lão gia tử thật sự thường xuyên xuống các mộ phần, hoặc mấy nơi có chứa bảo vật, thì chứng tỏ, ông rất quen thuộc với mấy cái như cơ quan ngầm gì đó.
Cho nên, cái này…
Có khi là chìa khóa khởi động cơ quan.
Hắn lấy ra nhìn, miếng sắt mỏng lóe lên tia sáng trong bóng đêm, không biết nghĩ thế nào, hắn bất ngờ dùng sức bẻ gãy miếng sắt.
Miếng sắt cong, nhưng không gãy.
Tô Cẩm Hòa lại dùng sức, thậm chí tì cả người xuống, nhưng miếng sắt bị bẻ cong ngoại trừ khiến hắn thấy cộm cộm thì không có bất cứ biến đổi nào.
Chất liệu không đơn giản, trách không được nhiều năm vậy mà vẫn không bị hư hay gỉ sắt.
Tô lão thái gia để lại món đồ quý giá thế này, ắt có chỗ trọng dụng.
Nghĩ thế, hắn liền chạy tới phòng bếp.
Tô gia rất nghèo, trong phủ chỉ còn lại vài ngọn đèn treo tường, phòng bếp về đêm tối đen như mực, cánh cửa khép hờ trông như cái mồm to sắp mở ra…
Có kinh nghiệm ở ngôi miếu lần trước, lá gan của Tô Cẩm Hòa cũng lớn hơn một chút, hắn lặng lẽ mò mẫm bước vào, hắn không thắp đèn nên phải sờ soạng khắp nơi.
Hắn cảm thấy, nếu thật sự là đi xuống mộ cái gì đó, chiếu sáng chính là vấn đề đầu tiên, một mình đi xuống, nếu muốn khởi động cơ quan thì nhất định phải dùng cả hai tay, phần lớn luôn là thế.
Không có thị giác, những giác quan nhạy hơn rất nhiều, Tô Cẩm Hòa sờ mỗi một bức tường, cũng thử nhét miếng sắt vào bất kỳ khe hở nào mình “thấy” được, nhưng vẫn không có kết quả.
Tất cả những nơi thấy được hắn đều kiểm tra rồi, cuối cùng đều không thu hoạch được gì.
Tô Cẩm Hòa nhíu mày, hẳn phải có chứ, Tô lão thái gia đã nói là ở đây, thì nhất định không sai…
Hắn lại chạy ra ngoài nhìn nhìn một chút, Tô Cẩm Hòa phát hiện phòng bếp này là một gian độc lập, phía sau không gắn liền với bất cứ kiến trúc gì, cái này chứng tỏ ở đó không có phòng ngầm gì, như vậy…
Lần nữa nhìn sang bếp lò mà vừa vào cửa là thấy.
Tần suất sử dụng bếp lò của Tô gia rất thấp, có mấy cái không dùng, thường xuyên chỉ dùng một cái.
Hắn đi tới mò mò, rốt cuộc, phát hiện được trên một trong đống bếp đó, có một cái khe.
Khe hở này không giống như do người làm ra, ngược lại giống như do bếp gây ra hơn, bất luận thế nào cũng phải thử, vì thế hắn đút miếng sắt vào.
Khác với mấy cái trước đó, miếng sắt vừa đi vào liền bị cố định, không cách nào lay động, nhớ tới vết khắc trên miếng sắt, trong lòng hắn liền vui vẻ, thứ này quả nhiên là chìa khóa.
Vì thế lại tiếp tục dùng sức, lúc miếng sắt đi vào hơn phân nửa, thì đột nhiên bị kẹt, hắn mạnh tay tăng thêm chút lực, miếng sắt lại vào được một chút, hắn chợt nghĩ tới cái lỗ nhỏ ở đầu miếng sắt.
Hẳn là để móc cái gì đó.
Hắn thử kéo kéo, móc rất chặt, vì thế hắn hít sâu một hơi, lấy ống tay áo bao lại, giật mạnh ra.
Chợt nghe cái bếp phát ra tiếng ầm ầm, toàn bộ mặt bếp đều bị hắn kéo ra, đây đương nhiên không phải do Tô Cẩn Hòa sức mạnh kinh người, mà là hắn đã động vào cơ quan bên trong.
Cát bụi bay tứ tung, Tô Cẩm Hòa lấy tay phẩy phẩy, chờ cho tro bụi rơi xuống gần hết, hắn phát hiện bên dưới bếp là một cầu thang đi xuống bên dưới.
Cũng đã tới bước này, hắn không thể nào bỏ dở nửa chừng được, vì thế rút miếng sắt ra, thắp đèn đi xuống.
Cơ quan bên trong đơn giản hơn, một cái tay nắm nhỏ, hắn kéo một cái, bàn bếp lò liền trở về vị trí cũ, trong tình cảnh kín không kẻ hở, chỉ còn lại ánh sáng từ ngọn đèn.
Tô Cẩm Hòa hít bụi đất, hắn không đi xuống dưới mà đứng tại chỗ một lúc, thẳng đến khi xác nhận đèn không bị tắt, bên trong có đầy đủ dưỡng khí, hắn mới mò mẫm đi xuống…

************************