Edit + Beta : Carly
Chương 10 :
Phản ứng bất đồng
Hai
cổ tay lần nữa bị giơ lên đỉnh đầu, cùng lúc hai mắt Tô Cẩm Hòa vừa mở to lại
khẽ khép lại, hai hàng lông mày cũng chau vào nhau.
Ứng
Hoằng hình như rất thích tư thế này…
Khác
với những nụ hôn trước đó, đầu lưỡi gã như một con rắn vừa linh hoạt lại hữu lực,
càng giống như ăn thịt người khiến hắn không thể nào chống cự được, cảm giác kỳ
dị lại xuất hiện nữa, còn có cơ thể bỗng dưng không hiểu sao chợt trở nên vô lực,
nếu tiếp tục, hắn thật sự sẽ bị Ứng Hoằng ăn mất…
Đã
thế thì, hôm nay không phải gã chết thì chính là hắn sống, anh đây chấp hết!
Không
thèm để ý tới đầu lưỡi đang dây dưa quấn lấy lưỡi mình, hai mắt hắn nhắm chặt lại
rồi cắn mạnh xuống, hành động đồng quy vu tận này của hắn nằm ngoài dự đoán của
Ứng Hoằng, gã không kịp phản ứng nên cứ thế mà bị cắn trúng.
Cả
hai đều khẽ hừ một tiếng, hai đôi môi đang dính vào nhau lập tức tách ra, mùi
máu tươi thoáng chốc tràn ngập toàn bộ khoang miệng.
Tô
Cẩm Hòa cũng đau vô cùng, vội lăn một vòng rồi ngồi dậy, thừa dịp Ứng Hoằng ăn
đau tính chạy ra ngoài, nhưng vừa định bước xuống giường đã bị Ứng Hoằng đạp một
cái, văng tới đầu giường, Tô Cẩm Hòa lập tức lấy xu thế sét đánh không kịp bưng
tai lăn vào góc giường, ôm cánh tay cuộn người thành một đoàn.
Đây
là một phòng trọ được trưng bày theo lối cổ, vẫn còn bày bàn vuông [1]
và giường khung [2] , cho nên mới nói cổ nhân thật đúng là phiền
toái, loại giường này trong mắt Tô Cẩm Hòa không khác gì lồng sắt, Ứng Hoằng ngồi
chắn ở rìa giường, hắn hoàn toàn không thể trốn thoát được.
Ứng
Hoằng vẻ mặt bình tĩnh, ánh mắt u ám, gã lấy ngón cái quẹt lên môi một cái, còn
nhìn vết máu đỏ tươi trên đầu ngón tay.
Dù
là tên ngốc trước kia, lúc này cũng nhìn ra được Ứng Hoằng đang tức giận.
Lấy
tay áo chà chà miệng, hắn há mồm la ui da, nước mắt cũng tức thì chảy ra vì
đau. Cái cắn này không nhẹ, vừa nói là lưỡi cũng đau luôn, môi vì bị Ứng Hoằng
mút mà tê rần, hắn thấy cả miệng không còn là của mình nữa.
“Nhìn
cái gì chứ! Ông đây cũng đau nè!”
Tầm
mắt Ứng Hoằng chuyển qua, Tô Cẩm Hòa lập tức bị dọa đến run rẩy, bất quá hắn sẽ
không chịu khuất phục.
“Ông
đây nói, ông đây sẽ không ngủ với anh nữa!”
Mới
vừa rống xong, da đầu lập tức đau nhói, Ứng Hoàng nắm tóc hắn như muốn đập vào tường,
ánh mắt nhìn hắn của gã, giống như hận không thể trực tiếp xé nát hắn.
“Ứng
Hoằng, anh muốn cái gì của Tô gia thì cứ lấy, anh thả tôi đi đi.” Ngay lúc đầu
sắp chạm vào vách tường, Tô Cẩm Hòa ngay cả do dự cũng không suy xét, nhanh như
chớp hô lên, sau đó tim liền treo ngang, theo khí lực của Ứng Hoằng mà dùng sức
đâm vào tường.
Hắn
biết Ứng Hoằng sẽ không khách khí với mình, giống như lần trước ở Tô gia vậy,
gã không cần hắn, nếu gã thật sự định cưỡng ép hắn làm loại chuyện này, thì cứ
tới đi, cùng lắm là chết, hắn dù chết cũng sẽ không thuận theo ý muốn Ứng Hoằng.
Biết
được ý đồ của Tô Cẩm Hòa, Ứng Hoằng giật ngược hắn lại, Tô Cẩm Hòa thấy chỗ tóc
bị nắm kia sắp bứng da lên luôn rồi, cảm giác so với đâm đầu vào tường chỉ hơn
chứ không kém.
Chỉ
là, Ứng Hoằng buông hắn ra.
Tô
Cẩm Hòa thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
“Tô
đại thiếu gia cũng thật vô tình.”
Tô
Cẩm Hòa đang ngậm nước mắt xoa xoa đầu, Ứng Hoằng đột nhiên bật ra một câu như
thế, ngữ khí bình bình đạm đạm, không có tình cảm gì.
Tô
Cẩm Hòa nhướng mày nhìn gã.
“Cũng
không biết vừa rồi là ai, cứ ôm tôi sống chết không buông, giờ vừa mới quay đi
đã làm như không quen biết.”
Ứng
Hoằng nói xong liền tháo nút thắt trên áo khoác, sau khi mở hết hàng khuy dài
ra thì kéo vạt áo xuống, lộ ra toàn bộ phần ngực.
Tô
Cẩm Hòa tưởng gã muốn làm gì đó, nhưng vừa nhìn thấy cái phía dưới lớp vải, mặt
liền đỏ bừng.
Trên
người Ứng Hoằng có đầy dấu tay xanh xanh tím tím, nhất là vùng ngực, không cần
nghĩ cũng biết chúng ở đâu ra…
Tô
đại thiếu gia thấy chết không sờn giờ phút này có chút xấu hổ.
“Sức
lực cùng nhiệt tình vừa rồi đi đâu hết rồi?” Giọng Ứng Hoằng tràn ngập vẻ nguy
hiểm, gã lúc nào cũng có thể biến thành dã thú, xé nát Tô Cẩm Hòa.
Không
ngờ Tô Cẩm Hòa lại đột nhiên ngẩng đầu, cười nịnh nọt nói, “Không thì, để tôi
xoa cho anh ha…”
Chỉ
một thời gian ngắn mà gã đã thấy được những mặt bất đồng của Tô Cẩm Hòa, nhát
gan, ôn thuần, mạnh mẽ, và khéo đưa đẩy.
Năng
lực ứng biến của một Tô Cẩm Hòa không bị ngốc rất nhanh nhạy, hắn có thể đưa ra
những lựa chọn có lợi nhất cho mình trong từng hoàn cảnh khác nhau.
Cho
dù trước sau mâu thuẫn.
Ứng
Hoằng lần nữa vươn tay, đồng tử Tô Cẩm Hòa co rút, nhưng gã không kéo tóc hắn nữa
mà chộp lấy gáy hắn ấn vào ngực mình.
Mặt
Tô Cẩm Hòa dính vào lồng ngực gã, cơ bắp cứng rắn trực tiếp đè bẹp mũi hắn, hắn
muốn đẩy ra, lại bị Ứng Hoằng nắm chặt cổ không buông.
Hắn
còn chưa kịp hô đau, đã nghe Ứng Hoằng nói, “Không cần xoa, liếm đi.”
Mặt
Tô Cẩm Hòa lại đỏ thêm vài phần.
Dáng
người Ứng Hoằng rất đẹp, cơ bắp chắc nịch cân xứng, mà ngay cả vùng da trước mặt
hắn này cũng mang theo cảm giác khỏe mạnh cường tráng.
Hơi
thở mang theo sức mạnh của đàn ông.
Tiếp
xúc gần thế này khiến tim Tô Cẩm Hòa càng đập loạn xạ.
Hắn
không cố chấp, cũng không giãy dụa nữa, nương theo Ứng Hoằng tựa người vào gã,
nằm trước ngực gã mà ấp úng một câu…
“Ứng
Hoằng, cám ơn…”
Nếu
không nhờ có gã, đêm nay hắn đã sợ chết khiếp rồi.
Ứng
Hoằng buông tay ra, đổi thành để đầu hắn nằm lên gối, “Ngủ.”
…
“Tô
đại thiếu gia, vuốt đã chưa?”
Tô
Cẩm Hòa lần nữa bị đánh thức, vừa mở mắt đã phát hiện mình đang ôm Ứng Hoằng,
mà hai tay thì để trước người ta, làm động tác xoa bóp…
Không
có cái gì có thể kích thích hơn cảnh này, hắn lập tức tỉnh luôn.
Ứng
Hoằng mặt không biểu tình nhìn hắn.
Tô
Cẩm Hòa xấu hổ ho hai tiếng, “Cái này…dáng người Ứng thiếu gia không tồi ha…”
Trước
kia, tuy hắn chưa kết hôn nhưng cũng từng có bạn gái, bạn gái hắn có bề ngoài rất
đẹp, khuyết điểm duy nhất chính là ngực hơi nhỏ…
Tô
Cẩm Hòa nhìn tay mình, sau đó mười ngón lại đưa về trước, làm động tác nắm…
Xúc
cảm…hình như khá giống.
Trong
lòng hắn lệ tuôn như suối, cái này không thể trách hắn được, có trách thì phải
trách dáng người Ứng Hoằng thật sự quá chuẩn, hắn lại đã lâu không ôm ai đó ngủ,
nên mới theo bản năng…
“Còn
có Tô đại thiếu gia, bất kỳ thời điểm nào, tôi đều không thích người khác chĩa
súng vào mình.”
Ứng
Hoằng vừa dứt lời liền dời thứ gì đó đang đặt trên đùi mình đi, động tác kia phải
nói là tự nhiên như đang vuốt phẳng nếp nhăn trên đệm vậy.
Tô
Cẩm Hòa xấu hổ lùi về sau, nửa thân mình đều treo ngay rìa giường, Ứng Hoằng thản
nhiên nhìn vẻ mặt đỏ bừng của hắn rồi ngay trước khi Tô Cẩm Hòa ngã xuống thì
kéo người về, đồng thời xoay người áp lên trên.
Mắt
Tô Cẩm Hòa trợn tròn, hai cổ tay đáng thương lần nữa bị kéo lên đỉnh đầu…
————————
[1] Bàn vuông : hay còn gọi
là bàn bát tiên
[2]
Giường khung : Nguyên văn là “Bạt Bộ sàng” (拔步床), hay còn gọi là “Bát Bộ sàng”, đây là loại giường có hình dáng to lớn,
lưu hành phổ biến vào thời Minh và thời Thanh.
Giường Bạt bộ đặc sắc ở chỗ khung
giường to làm cho chiếc giường trông như một “căn nhà gỗ nhỏ”, mái dài hai, ba
thước, giường có hình tứ giác, có lan can, có cửa sổ mở sang hai bên, trước
giường có khúc quanh, tuy nhỏ nhưng người vẫn đứng vào được, hai bên trang trí
bàn, ghế nhỏ… Giường rất to, trước giường có khoảng trống, trông toàn thể chiếc
giường giống một căn phòng nhỏ. (theo Bonne Nuit)

