Edit + Beta : Carly
Chương 54 : Trên đường về nhà
Vì ông chủ Cát chết nên lúc này Hà Cụ mới về phủ.
Nhưng y vừa về đã hỏi câu này…
Ý Hà Cụ là, cái chết của ông chủ Cát, có liên quan đến Tô Hộ?
Sao có thể!
“Anh nghi ngờ Tô Hộ?” Lúc này Hà Cụ đã đi đến cánh cửa sau lưng hắn, Tô Cẩm Hòa vội đuổi theo, “Không có khả năng, cả hôm qua Tô Hộ vẫn luôn ở cạnh tôi, tối cũng cùng nhau về. À phải, tối qua còn gặp Kỷ phó quan, lúc tôi đi bọn họ còn đang nói chuyện phiếm, không tin anh có thể đi hỏi Kỷ phó quan. Tô Hộ trước kia từng đi theo ông chủ Cát, giữa bọn họ cũng từng có khúc mắc nhưng từ lúc Tô Hộ đến Tô phủ, anh ta chưa từng về đó, đã không còn quan hệ gì với ông chủ Cát, anh ta sẽ không làm cái loại chuyện này đâu…”
Lại nói, nếu muốn làm thì đã sớm làm rồi, hà cớ phải chờ đến ngày hôm nay, hắn cũng đã nhấn mạnh rất nhiều lần, hiện tại ngàn vạn lần không thể chọc vào bất kỳ cái gì, đặc biệt là ở ngay dưới mí mắt Hà Cụ.
Tô Hộ sao có thể ngu ngốc như vậy.
“Cậu nuôi?”
Bị Hà Cụ hỏi, Tô Cẩm Hòa mới nhìn thấy hai luồng sáng u ám của con báo trong khu vườn, thân hình gần như dung nhập thành một thể với bóng tối, hắn sửng sốt, từ khi hắn đến hắn không hề nghe thấy chút âm thanh nào, hắn còn cho là Tiểu Tiểu Tô đã không còn ở đây nữa.
Mới vừa rồi, trong này còn chẳng có gì cả, lúc này Tiểu Tiểu Tô đã chạy tới giữa khu vườn, nếu hắn đoán không sai thì nó đang quan sát bọn họ.
Tô Cẩm Hòa lần nữa cảm nhận được sự đè ép đến từ dã thú.
Nhìn sang Tiểu Tiểu Tô, hắn gật đầu, “Phải, là tôi nuôi…”
Thì ra nơi này còn ẩn giấu một thứ như thế…
Mèo nhỏ nuôi mèo lớn sao…
Hà Cụ xoay người.
Tô Cẩm Hòa đang nhìn Tiểu Tiểu Tô, Hà Cụ bất ngờ quay đầu, làm hắn khựng lại nửa giây mới đi theo.
“Đại phú Cát bị giết hại vào giờ Tý (11h tối đến 1 giờ sáng) tối qua, cũng chính là khoảng từ 12 giờ đến 1 giờ; thi thể được phát hiện ngay trước tiệm trà Cát gia vào giờ Mẹo (5 giờ đến 7 giờ sáng) sáng nay với tư thế bị trói, lúc đó thì thi thể của đại phú Cát đã cứng ngắc, còn xuất hiện cả thi ban (lốm đốm thường xuất hiện trên người người chết). Trên cơ thể không có ngoại thương, chỉ có duy nhất vết thương trí mạng ở cổ, gãy xương cổ. Thủ pháp của hung thủ rất lão luyện, gần như là một kích liền toi mạng, đại phú Cát này, chết rất đơn giản, chỉ sợ ngay cả hung thủ là ai, chính bản thân ông ta cũng không biết.”
Hà Cụ nói xong liền sải bước rời đi.
Tô Cẩm Hòa ngu người nhìn hướng y rời đi.
Tại sao Hà Cụ lại nói những điều này với hắn…
Y muốn ám chỉ cái gì…
Ông chủ Cát không phải y giết sao?
Mà hung thủ y hoài nghi, là Tô Hộ…
Nhưng tối qua Tô Hộ vẫn luôn ở cạnh hắn.
Không, không phải cả đêm.
Sau khi trở về phủ, bọn họ liền tách ra, dù ở chung một viện, nhưng Tô Hộ làm gì, hắn hoàn toàn không biết.
Chỉ là, ở sát vách gã ta là Kỷ Diên, nếu gã ta có đi, Kỷ Diên hẳn là đã phát hiện rồi…
Cái khiến Tô Cẩm Hòa để ý không phải là Tô Hộ có ở trong phủ hay không, mà là hành động cố ý nhấn mạnh thủ đoạn giết người của hung thủ của Hà Cụ.
Bẻ gãy cổ sao…
Có thể một kích mất mạng, như vậy, chứng tỏ hung thủ kia nhất định có căn cơ võ công, vừa nhanh vừa ngoan độc.
Hà Cụ cũng nói, là một người dày dạn kinh nghiệm…
Tô Hộ trước kia đã từng đi theo Vương gia, cách giết người này, hẳn là rất quen thuộc với gã ta…
Không, không đúng.
Tô Cẩm Hòa lắc lắc đầu, không thể suy nghĩ theo lối tư duy của Hà Cụ được, cứ như vậy, ngay cả hắn cũng sẽ cảm thấy Tô Hộ có vấn đề.
Nếu Hà Cụ thật sự tra ra được cái gì đó, y nhất định sẽ không phản ứng như hiện tại.
Hắn là chủ nhân của Tô Hộ, nghi ngờ Tô Hộ chẳng khác nào nghi ngờ hắn, nói không chừng Hà Cụ đang thăm dò thôi, hắn không thể trúng kế được.
Hoặc là nói, trên tay Hà Cụ thật sự có bằng chứng gì đó gây bất lợi cho Tô Hộ, mà hắn, muốn bao che…
Tô Cẩm Hòa sửng sốt, sau đó liền lập tức lắc đầu.
Này lại càng không thể…
Mặc kệ như thế nào, trước khi Hà Cụ đưa ra chứng cứ hoặc có manh mối gì, hắn phải nuốt toàn bộ cuộc đối thoại hôm nay vào bụng, hắn sẽ không để lộ ra bất cứ cái gì với bất kỳ ai.
Tô Cẩm Hòa thở hắt ra, đang định đi thì chợt nhớ đến Tiểu Tiểu Tô, nhưng khi hắn quay lại nhìn vào trong thì hai luồng ám quang kia đã không còn nữa.
Tô Cẩm Hòa tay chống cửa sắt, cười nói, “Xin lỗi, vốn định thả mày đi tối nay, nhưng e là không được rồi, mày chờ tao thêm vài ngày nữa đi…Vậy ha, tao đi đây.”
Hắn không đợi được bất kỳ phản ứng nào, cố gắng tìm một vòng cũng vẫn không thấy được đôi mắt kia.
Tô Cẩm Hòa cười cười bất đắc dĩ, xoay người, nhưng trước khi đi, hắn nhịn không được lại quay về.
“Nói thật chứ, Tiểu Tiểu Tô, tao thật sự không muốn để mày đi đâu…tao luôn thấy, mày mới là “người” đáng tin cậy nhất.”
……
Chuyện của ông chủ Cát mặc dù do Hà Cụ tự mình tra hỏi, nhưng cuối cùng vẫn là kết án qua loa.
Nghe nói trong tiệm bị mất một trà bánh [1] rất đắt tiền, câu giải thích Sở Hành chính đưa ra là, có thể là tên trộm đồ đúng lúc bị ông chủ Cát bắt gặp nên gã ta giết người diệt khẩu.
Đây chỉ là một vụ ăn cắp giết người thôi, không phải báo thù, cũng không có nguyên nhân thâm sâu gì khác.
Thật khéo.
Lời giải thích này mọi người có tin hay không, không quan trọng, tóm lại là thi thể của ông chủ Cát rất nhanh liền được lĩnh về, mấy người con trai của lão vội vàng tách ra ở riêng, không so đo gì nhiều.
Có điều, nói thế nào thì ông chủ Cát cũng là một nhà buôn lớn ở Phong Thành, nhà cửa cũng thuộc dạng tài đại khí thô (giàu có), dĩ nhiên, loại chuyện thế này không thể cứ chôn là xong được, lão ta chết bất đắc kỳ tử nên người trong nhà cho mời đạo trưởng tới để làm lễ cúng bái cho lão ta ba ngày.
Sau ba ngày này, vừa vặn là tuần thất đầu tiên của ông chủ Cát.
(tuần thất đầu tiên = 7 ngày sau khi chết)
Đạo trưởng nói, người chết đột ngột, lại còn vào ban đêm, cho nên không được hạ táng vào ban ngày, vì thế người của Cát gia liền dựa theo lời của đạo trưởng, cúng xong mới bắt đầu lo tang sự.
Đêm này, các nhân vật có uy tín ở Phong Thành gần như hầu hết đều tham dự tang lễ của ông chủ Cát.
Tô Cẩm Hòa cũng không ngoại lệ, chỉ là hắn không tự mình đến mà thôi.
Hắn không muốn tái hiện lại cảnh ở quán cơm Hương Mãn đâu.
Ông chủ Cát chết, đối tượng hoài nghi của mọi người vẫn là Hà Cụ, người liên quan là Tô Cẩm Hòa cũng bị oán hận lây.
Nhất là người của Cát gia.
Nếu hôm đó hắn không lắm lời, có lẽ Hà thiếu soái sẽ không khó xử ông chủ Cát, tất cả đều do hắn gây ra…
Sao chổi, đê tiện, thối nát.
Câu mắng nào cũng có, Tô Cẩm Hòa dù không ra khỏi cửa cũng biết rõ mình bị bêu danh.
Cho nên, trường hợp này, hắn sẽ không tới chọc vào người ta, cũng không muốn gây thêm phiền phức cho mình.
Hắn bảo lão quản gia mang theo Tô Hộ đi thay mình.
Vốn hắn cũng không muốn để Tô Hộ lộ diện, dù sao gã ta cũng từng ở Cát gia, thân phận khá nhạy cảm, nhưng hắn sợ lão quản gia đã lớn tuổi xảy ra chuyện nên cho Tô Hộ đi theo, có gì thì có thể chiếu cố lẫn nhau.
Lại nói, Hà Cụ càng hoài nghi, mà hắn lại càng giấu, chứng tỏ là bọn họ đang chột dạ, hắn và Tô Hộ, thế nào cũng phải có một người đi.
Tô Cẩm Hòa cố ý nhấn mạnh, mặc kệ chuyện gì xảy ra, cũng không được xung đột với mấy người kia, thật sự không được thì đi, còn không thì bảo Tô Hộ đi tìm Hà thiếu soái, dù sao thì cũng đã thế rồi, hắn không ngại bị người ta nói mình là chó săn của Hà Cụ.
……
Buổi tối này, thành Bắc vô cùng tĩnh lặng, các cửa hàng gần như đều đóng cửa, chỉ có lác đác vài ánh đèn dầu, cùng tia sáng phản chiếu từ những ngôi sao trên bầu trời, đêm nay mây dày đặc, ánh trăng nhạt nhòa, hết thảy đều trông có vẻ mơ hồ.
Tô Cẩm Hòa chỉnh sửa sổ sách, nhìn thời gian thấy đã tám giờ tối, ông chủ Cát sẽ hạ táng vào đúng 12 giờ, lúc này Cát gia hẳn là đang chiêu đãi khách.
Khóc tang, đốt vàng mã, chắc náo nhiệt lắm nhỉ.
Tô Cẩm Hòa vốn định chờ Tô Hộ nhưng còn tới mấy tiếng lận, không bằng trở về nghỉ ngơi, hơn nữa, giường ở đây, hắn không có tâm trạng mà ngủ trên đó.
Vì thế liền dọn dẹp rồi đi xuống lầu.
Đã đến tháng chín, trên phố không còn nhìn thấy những người ăn mặc mỏng tanh nữa, Tô Cẩm Hòa cũng khoác cái áo dày hơn một chút, nhưng dù vậy, khi bị làn gió đêm thổi qua, hắn vẫn thấy lạnh lẽo vô cùng.
Tô Cẩm Hòa khóa cửa, hắn muốn tìm một cái xe kéo nhưng vừa quay đầu lại thấy cả con phố như một vực sâu dài vô tận, không có bất cứ cái gì trừ bóng tối.
Tô Cẩm Hòa nhíu mày, kéo kéo cổ áo, không hiểu sao, hắn thấy có cái gì đó không ổn.
Đặc biệt là khi một cơn gió thổi qua.
Không phải cảm giác nhẹ nhàng lưu loát, mà là đè nén nặng nề, loại lạnh lẽo này, cũng làm người ta thấy rùng mình.
Hắn không dám nghĩ nhiều, kéo sát cổ áo rồi đi tới trước.
Đi không bao xa, trên không trung đột nhiên lóe lên một cái, xẹt qua như tia chớp, hắn tưởng trời mơi, nhưng vừa mới ngửa đầu thì thấy, một tia sáng vàng đang phóng thẳng về phía mặt hắn…
Tô Cẩm Hòa không tránh kịp, bị thứ kia đập vào mặt.
Hắn liếc nhìn, sắc mặt lập tức biến đổi, là tiền giấy.
Loại tiền giấy lớn hình đồng tiền.
Cái thứ này, dù nhìn vào thời điểm nào, đều khiến người ta thấy mất tự nhiên.
Tô Cẩm Hòa vội vàng hất chúng đi.
Tiền giấy rơi vãi đầy đất, hắn phát hiện, ngã tư đường này, không biết từ lúc nào đã bị đống tiền giấy phủ kín…
Hắn đứng giẫm lên đống tiền giấy đó, một làn gió thổi qua, chúng liền bay phất lên đập vào chân hắn.
Tô Cẩm Hòa ngẩng phắt lên, con đường trước mắt, toàn bộ đều là tiền giấy, tựa như lá rụng, không ngừng tung bay trong cơn gió…
Nhưng trên con đường này, vẫn như cũ chỉ có một mình hắn.
Những tờ tiền giấy này, không biết ở đâu ra.
Da đầu Tô Cẩm Hòa tê rần, hắn không nhìn cũng không dám nghĩ nữa, cúi gằm đầu đi tới trước, tiếng giấy bị giẫm lên vang lên ‘loạt xoạt’, hắn tự nói với mình, đây chỉ là ảo giác thôi…
Đầu Tô Cẩm Hòa ướt đẫm mồ hôi, lúc này đột nhiên lại một cơn gió thổi tới, cơn gió này không lạnh lẽo, ngược lại còn có chút mùi cháy…
Mùi hương này, khiến hắn lại càng không thoải mái.
Hắn cẩn thận giương mắt nhìn, lại phát hiện bên đường có một người phụ nữ đang đốt vàng mã.
Người phụ nữ này mặc một cái áo ngắn màu xám, đứng đưa lưng về phía hắn, lần lượt thả tiền giấy vào chậu than, gió thổi qua khiến tro bay khắp nơi…
Tô Cẩm Hòa nhìn thoáng qua liền thu tầm mắt về, lần này vô luận là xảy ra cái gì hắn cũng không chịu ngẩng đầu, chỉ là, cứ đi được một khoảng, nhất định sẽ có một ánh lửa lóe lên, Tô Cẩm Hòa không nhìn cũng biết có người đang đốt vàng mã…
Con đường tối đen này, thật sự làm hắn có cảm giác đèn đuốc sáng trưng.
Độ ấm kia, như muốn đốt cháy người.
Con đường đến thành Bắc này hắn đi mỗi ngày, dù là ngồi xe kéo, nhưng tốc độ hiện tại của hắn hơn cả xe kéo rồi, theo lý thì hắn hẳn đã ra khỏi đây rồi mới đúng, chỉ là…
Đường này, vẫn luôn không thay đổi.
Mồ hôi theo mắt mà chảy xuống, hắn lại đi một đoạn nữa, dưới chân ngoại trừ tiền giấy thì chỉ có tiền giấy, cuối cùng, đầu đầy mồ hôi hắn bất đắc dĩ ngẩng đầu lần nữa…
Hắn nhìn thấy, phía trước vẫn là con đường kéo dài vô tận.
Mà ở một nơi cách đó không xa, một người phụ nữ, đang đưa lưng về phía hắn đốt vàng mã.
Vẫn quần áo đó, vẫn kiểu tóc đó, vẫn động tác đó…
Lúc này, sau lưng Tô Cẩm Hòa đột nhiên lành lạnh.
Hình như có cái gì đó, đang bám trên lưng hắn.
Tóc gáy hắn dựng đứng hết lên, cố nhịn không thét lên, Tô Cẩm Hòa chạy như điên về phía trước, thứ sau lưng càng lúc càng nặng, cả người hắn đâu đâu cũng là mồ hôi, nhưng sống lưng lại như có một cái tủ lạnh…
Đoạn đường phía trước vẫn dài như thế, cứ đi vài bước lại thấy người phụ nữ đang đốt vàng mã giống nhau y như đúc, Tô Cẩm Hòa đột nhiên phát hiện, tiền giấy dưới đất biến thành ngân phiếu, mà thứ bay ra từ trong chậu than cũng không còn là bụi giấy đen đen nữa…
Mà là rất nhiều rất nhiều tiền mặt.
Mấy thứ đó, đều bay thẳng về phía sau lưng hắn.
Tô Cẩm Hòa sợ đến mức không dám động nữa.
Mồ hôi như một con rắn đang uốn lượn, trượt xuống gương mặt trắng bệch của hắn.
Con đường này, bị ánh lửa chiếu sáng rực, Tô Cẩm Hòa vẫn luôn không dám quay đầu cúi đầu xuống…
Hắn thấy bóng của mình, cùng với, một cái bóng bên trên, một cái đầu khác…
Hắn khựng người, như chạm phải chốt mở nào đó, thứ sau lưng hắn lần thứ hai trầm xuống, những người phụ nữ đang đốt giấy kia cũng di chuyển về phía hắn…
“Cậu đang làm gì đấy?”
———————
[1] Trà bánh : Đoàn trà (磚茶) hay trà bánh: là khối nguyên lá hay đã xay nhỏ nén lại. Lối chế biến này có vào thời nhà Minh, để dễ vận chuyển thương mại. Lá trà sau khi thu hoạch xay ra hay để nguyên rồi đem hấp chín, sau đó cho vào khuôn ép (có lò sản xuất ép khuôn mang dấu hiệu riêng của mình). Nếu lá trà xay thành bột, người ta hồ thêm bột gạo rồi mới ép. Cuối cùng đem sấy cho khô. Trà bánh là nguyên liệu cho nhiều loại thức uống như trà sữa của Mông Cổ và trà bơ của Tây tạng, …. Vào thời Thế Chiến Thứ hay trà bánh được dùng thay tiền để trao đổi thương mại tại vùng Tây Bá Lợi Á. (nguồn : TRÀ THƯ). Trà bánh có loại tròn dẹt, loại hình cầu,…
Carly : học kỳ này tui học hơi bị nặng, sẽ cố để ra đều...hy vọng được -.,-||| Tang thế thì đang beta, mà càng về cuối số chữ 1 ch nó càng nhiều......




Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét