Thứ Tư, 20 tháng 4, 2016

DDKR - chương 56

Edit + Beta : Carly


Chương 56 : Lặp lại lần nữa

Tô Cẩm Hòa muốn phản kháng, Ứng Hoằng lại giữ lấy cái vòng kia trực tiếp đứng lên, cánh tay vốn đang vươn ra của hắn đành phải chuyển qua cái vòng cổ kia, Tô Cẩm Hòa thống khổ nắm lấy nó, hắn sắp bị siết chết rồi.
Ứng Hoằng xuống giường, cơ thể Tô Cẩm Hòa bị xách lên giữa không trung bỗng chốc trầm xuống.
Ứng Hoằng luồn dây xích nối với vòng cổ qua cái rào chắn ở đầu giường, lại vòng qua chân giường, làm cho cả người Tô Cẩm Hòa phải bị động quỳ rạp xuống giường.
Cằm hắn kề sát vào cái rào chắn kia, không thể động đậy.
“Nhớ kỹ, mặc kệ cậu theo ai, tôi muốn làm cậu thì lúc nào cũng có thể làm được.”
Ứng Hoằng chạm vào phía sau hắn, sau khi nhìn thấy thứ gì đó, ánh mắt gã lập tức biến đổi.
“Hà Cụ cũng thật thô bạo a, làm cậu thành thế này…Đến tận vài ngày cũng không thể nào đi đứng đàng hoàng được…Tô đại thiếu gia, cảm thấy thế nào?”
Ngoài miệng thì nói vậy, Ứng Hoằng vẫn cứ thế quật mạnh xuống, như muốn xé rách da, rút máu…
Tô Cẩm Hòa dù không quay đầu vẫn có thể cảm nhận được cơn phẫn nộ đột ngột của Ứng Hoằng.
Đó là không phải do Hà Cụ làm, là Đông Lộ…
Đông Lộ làm hắn bị thương, cho nên mới nhiều ngày như vậy mà vẫn chưa tốt lên.
Bất quá, trong mắt Ứng Hoằng, đây chính là chứng cứ hắn và Hà Cụ có quan hệ bất chính với nhau…
Bọn họ ở cùng nhau, cùng ngủ chung một giường, xảy ra chuyện này cũng là lẽ đương nhiên…
Hắn rời khỏi Ứng thiếu gia, trực tiếp chuyển sang Hà thiếu soái…
Hắn không cần phải nói với Ứng Hoằng ai làm hắn bị thương, dù sao cũng chẳng khác gì nhau, nói ra ngược lại sẽ làm gã càng thêm tức giận thôi.
Có lẽ thế…
Đồ chơi của mình lại bị người khác chơi nát như thế…
Sao gã có thể không nổi giận chứ.
Tô Cẩm Hòa cười tự giễu.
Hắn cho rằng mình được cứu, lại không ngờ rằng mình bất quá chỉ là từ một cơn ác mộng này đi qua một cơn ác mộng khác mà thôi.
Chuyện kế tiếp không cần nói cũng biết, hắn rốt cuộc cũng tự mình cảm nhận được những cái mà người khác nói…
Ứng Hoằng tra tấn hắn, khiến hắn sống không bằng chết như thế nào…
Trải qua lần này, cảm giác từ cơ thể đã khiến hắn hoàn toàn hiểu rõ, thì ra chủ nhân của hắn, thật sự là Ứng Hoằng.
Ứng Hoằng, chúa tể của tất cả.
Tô Cẩm Hòa từ lâu đã biết, hắn không thể rơi vào tay Ứng Hoằng lần nữa, nếu không…
So với hắn tưởng tượng, còn đáng sợ hơn nhiều…
……
Hừng đông, lão quản gia phát hiện Tô Cẩm Hòa bị cột vào trước cửa Tô phủ.
Cả người hắn từ trên xuống dưới, chỉ có mỗi một cái vòng cổ, vòng cổ nối với một cái xích sắt, buộc vào khung cửa, hắn tựa như một con chó bị người nhẫn tâm đánh đập.
Lão quản gia bật khóc tại chỗ, lão không dám phát ra âm thanh nào, Tô Cẩm Hòa miễn cưỡng giương mắt nhìn, liền thấy gương mặt vặn vẹo khó coi của lão quản gia, môi mím chặt, ngay cả nếp nhăn cũng nhìn không thấy, còn có nước mắt, rơi lã chã xuống dưới cằm, hoàn toàn không chảy thành hàng.
Sao hắn lại xui thế chứ, lần nào cũng bị người ta ném về trong cái bộ dạng này…
Lại nói, lão quản gia cũng đủ đáng thương, lần nào cũng phải thấy hắn thế này.
Lão hẳn là rất đau lòng nhỉ, nếu không sao lần nào cũng thương tâm như thế.
Phải, không phải lần đầu tiên.
Trong mắt bọn họ, có thể ném hắn trở lại, đối với hắn cũng là một loại ban ân rồi.
Ít nhất không để hắn phải tự mình trở về.
Xích sắt bị khóa lại, lão quản gia không mở được, lão lại không dám gọi người tới, dùng y phục của mình bọc lấy Tô Cẩm Hòa, định đi lấy đồ mở nhưng mới vừa bước qua cửa, đã thấy Hà Cụ đi ra.
Y nhìn Tô Cẩm Hòa cuộn mình ngồi dưới đất, đi tới, ngồi xổm xuống.
Y ôm Tô Cẩm Hòa vào lòng, giấu đầu hắn vào trong áo khoác quân phục của mình, xoay người đưa hắn đi.
Sau đó nã một phát vào xích sắt kia.
Trên khung cửa, lưu lại một lỗ tròn, xích sắt ‘cạch’ một tiếng đứt đoạn.
Hà Cụ không thèm liếc lấy một cái, trực tiếp bê Tô Cẩm Hòa lên, lão quản gia muốn đi theo, y không quay đầu lại phân phó một câu, “Chuẩn bị nước.”
……
Trong phòng tắm Tô phủ.
Tô Cẩm Hòa một thân một mình ngâm cả người trong nước.
Hắn đã từng nói, Tô phủ rất nghèo, loại tắm rửa xa hoa thế này hắn tắm không được, chỉ là lúc này, hắn hoàn toàn không có tâm tư để ý việc đó.
Vận mệnh có đôi khi kỳ diệu như thế đấy, khi trở về từ chỗ Cổ Kính, hắn cũng thân mình chật vật nằm tựa trên thềm cửa Tô phủ, cũng ở tắm rửa trong này.
Lần này cũng y như vậy.
Cái kiểu tắm xa xỉ này, xem như là một loại trấn an cho vận mệnh bi thảm của hắn sao…
Ngâm mình trong bồn tắm không khác với việc hít thở không thông là mấy.
Cái cảm giác không thể hô hấp này thật sự rất giống nhau.
Tô Cẩm Hòa ngâm ngâm, người càng lúc càng trầm xuống.
Nước dâng qua vai, cằm, tiếp đó là miệng, cuối cùng là mũi, đỉnh đầu…
Cả người hắn chìm trong nước, mắt mở to nhìn những gợn sóng không ngừng biến hóa.
Rất nhanh, cảm giác đè ép kia càng lúc càng mãnh liệt, hắn không nhịn được nữa, hắn muốn hô hấp.
Tô Cẩm Hòa không đứng dậy, tiếp tục trầm mình trong nước.
Lại thêm một lúc nữa, miệng và mũi bắt đầu thở ra bọt nước, tầm mắt cũng dần mờ đi không thấy rõ thứ gì, sắc mặt của hắn vô cùng thống khổ, tay chân cũng bắt đầu vô thức giãy dụa, lại một lần nữa hắn cảm nhận được tử vong đến gần, làm cho Tô Cẩm Hòa không khỏi vô thức thấy hoảng sợ.
Hắn cảm thấy tuyệt vọng, nhưng một khắc khi cận kề cái chết, hắn lại không muốn chết.
Tô Cẩm Hòa luống cuống vội vàng nhô lên khỏi mặt nước.
Nước trút xuống từ đỉnh đầu, khi nước chảy ra khỏi mũi, hô hấp trở lại, hắn tham lam há to miệng và mũi, hận không thể hít một hơi vào tận phổi, Tô Cẩm Hòa cảm thấy, chỉ cần còn có thể sống, thì những thứ khác, không có gì ghê gớm cả…
Còn sống là được…
Trong tầm nhìn mơ hồ, chợt xuất hiện một bóng dáng cũng khá mơ hồ, chờ khi nước chảy xuống hết rồi, Tô Cẩm Hòa liền thấy một gương mặt quen thuộc.
Hờ hững, không có biểu cảm gì.
Hà Cụ đạp một chân lên thềm gỗ, toàn bộ người y nghiêng về phía trước, một tay đặt lên đầu gối, mà một tay khác, vươn về phía Tô Cẩm Hòa.
Y kéo hắn đến trước mặt mình, gần như là dán vào gương mặt ướt sũng kia.
Hà Cụ nói, “Khóc đi.”
Tô Cẩm Hòa ngẩn ra, hai chữ này, bình thường nghe có vẻ buồn cười, nhưng giờ phút này, lại chuẩn xác đâm thẳng vào nơi mềm nhất nơi đáy lòng hắn.
Môi Tô Cẩm Hòa run rẩy, lại cố chấp nở nụ cười.
Hà Cụ vẫn nhìn hắn, “Cậu có thể khóc với tôi.”
Chỉ vài chữ, lại khiến cả thế giới của Tô Cẩm Hòa đổ sụp.
Chuyện sau đó hắn không nhớ rõ, hắn chỉ biết mình nằm sấp xuống thềm gỗ trước mặt, gào khóc, đôi bốt mà hắn thích nhất của Hà Cụ kia ở ngay cạnh hắn…
Lại sau đó, cả người Tô Cẩm Hòa vô lực.
Hắn không hôn mê nhưng chút khí lực còn sót lại cũng đi mất.
Vết thương chồng vết thương, đồng thời còn bị kích thích tinh thần, khóc xong, cả người hắn không động nổi nữa.
Hà Cụ bế hắn về, sau đó ngồi bên cạnh, ánh nhìn cuối cùng của Tô Cẩm Hòa là tấm lưng thẳng tắp của người đàn ông, chờ khi hắn lần nữa tỉnh lại thì Hà Cụ đã không còn ở đó nữa.
Ngồi cạnh bên cạnh hắn, là Tô Hộ.
Tô Cẩm Hòa nhìn gã ta một cái, nằm trở về giường.
Hay rồi, lúc Đông Lộ đi, hắn còn có thể miễn cưỡng rời giường, mà bây giờ, hắn không thể nào động đậy luôn.
Thấy Tô Cẩm Hòa tỉnh lại, Tô Hộ vui vẻ không thôi, vội đi gọi lão quản gia, người sau rất nhanh liền chạy tới, mang theo thuốc trị thương và thức ăn.
Tô Cẩm Hòa không muốn ăn, cũng chẳng muốn xứt thuốc.
“Tô Hộ, tối hôm qua, anh đã đi đâu?”
Tô Hộ khựng lại, “Ở Cát gia, tham dự đám tang của ông chủ Cát.”
Chuyện này, chẳng phải Tô Cẩm Hòa biết rồi sao?
Lão quản gia bưng bát, nhìn Tô Hộ, lại nhìn qua Tô Cẩm Hòa.
“Cả một đêm?” Tô Cẩm Hòa hỏi gã ta, ngữ điệu có chút kỳ quái.
Tô Hộ không đáp lại.
Tô Cẩm Hòa cũng không hỏi tiếp, hắn nhớ đến nghi vấn của Hà Cụ…
Ông chủ Cát chôn vào giờ Tý (11 giờ đêm đến 1 giờ sáng), dù cho Tô Hộ ở đó đến hết buổi, thì sau giờ Tý gã đã ở đâu?
Mình thất lạc cả đêm, nếu không phải Ứng Hoằng đưa hắn về thì đến lúc nào Tô Hộ mới tìm được hắn?
Hắn mang anh ta về, rốt cuộc là có ích lợi gì chứ?
Tô Hộ này, hoàn toàn không có tác dụng.
“Được rồi, các người ra ngoài đi, tôi còn muốn ngủ, để tôi một mình.”
Bọn họ còn định nói tiếp nhưng Tô Cẩm Hòa đã nhắm mắt lại, Tô Hộ nhìn hắn, rồi lui ra, ngược lại là lão quản gia, đặt bát xuống đã một lúc lâu nhưng mãi dùng dằng không đi…
“Đại thiếu gia, cậu đừng trách cậu ta…” Lão quản gia nhỏ giọng nói, “Tối qua, tang lễ của Cát gia, kỳ thật không có mấy người đi…”
Mặc cho tối qua có rất nhiều cửa hàng đóng cửa sớm nhưng không phải vì để đi dự tang lễ Cát gia.
Bọn họ đều né tránh, để cho người làm đi thay.
Mà mấy nhân vật lớn như Ứng Hoằng, Cổ Kính, Hà Cụ, hoàn toàn không phái người nào tới.
Tang lễ Cát gia, có thể nói là chả ra làm sao.
Cho nên, Tô Hộ bị giận lây.
Đến tối qua, người của Cát gia mới thật sự hiểu ra, cái chết của ông chủ Cát có ý nghĩa thế nào với bọn họ, dù cho bề ngoài thấy không có gì nhưng bên trong, Cát gia đã sụp đổ rồi.
Bất kể người nào, bọn họ cũng không đắc tội được.
Có điều, Tô Cẩm Hòa là ngoại lệ.
Cứ xem như hắn đã bám vào thiếu soái thì hắn cũng vẫn là một thứ phế vật.
Đại công tử Cát gia, chĩa mũi nhọn vào thẳng Tô Hộ.
Cát gia bọn họ thả chó ra.
Tối hôm qua, bọn họ đã khi dễ gã ta không ít.
Tô Cẩm Hòa đã nói, nếu người của Cát gia gây khó xử thì để Tô Hộ trở về, nhưng trong tình huống đó, Tô Hộ căn bản là không đi được.
Cùng lúc đó còn phải che chở cho lão quản gia, người của Cát gia đỏ mắt muốn kéo Tô Cẩm Hòa tới dập đầu với ông chủ Cát, bọn hắn nói, nếu không phải vì hắn, ông chủ Cát sẽ không chết.
Bọn họ không nói đùa, người của Cát gia đi thật.
Bọn hắn điên rồi.
Khi đó, Tô Cẩm Hòa còn ở thành Bắc, chưa trở về Tô phủ, lại nói nếu không có Hà thiếu soái, ở đâu cũng như nhau.
Tô Hộ sợ hắn chịu thiệt nên một mình cam chịu.
Bị ép mặt đồ tang, quỳ trước linh cữu, hóa vàng mã, di quan * , thẳng cho đến khi hạ táng. (拦棺 : chỗ này không rõ là di quan hay động quan nữa)
Người Cát gia còn động thủ với gã ta nữa, bất mãn một chút, liền dùng cả trượng.
Dù sao thì Tô Hộ cũng là một hạ nhân, dĩ nhiên chẳng cần phải kiêng kỵ.
Lão quản gia nhìn không được nhưng Tô Hộ bảo lão không cần phải lo cho gã ta, Tô Hộ cứ thế mà chịu đựng đến cuối cùng.
Đến khi kết thúc, lão quản gia vừa nhìn liền thấy nơi chân bị đánh nhiều nhất đã sưng lên, nhưng Tô Hộ còn chưa kịp nghỉ ngơi, về phủ rồi lại phát hiện Tô Cẩm Hòa vẫn chưa về, gã ta lập tức chạy ra thành Bắc, nhưng cửa hàng đã khóa cửa…
Sau đó, gã ta đi tìm Tô Cẩm Hòa cả một đêm.
Nơi có thể đi đều đi hết, bất đắc dĩ Tô gia quá yếu, Tô Cẩm Hòa không phải Ứng Hoằng.
Chỉ bằng sức lực của một mình Tô Hộ, thật sự rất có hạn.
Sau đó gã chạy đi tìm Hà Cụ, được báo là thiếu soái đã ngủ, không thể quấy nhiễu.
Cho nên…
“Đại thiếu gia, cậu ta thật sự đã cố hết sức…” Không nghỉ cả một lúc lâu, còn tha cái thân thể như thế, tìm mãi, tìm mãi.
Tô Cẩm Hòa nhắm mắt lại, đối với lời này của lão quản gia, hắn không phản ứng gì cả.
Hắn bị đối đãi như vậy, cho nên khi nhìn thấy Tô Hộ, hắn mới chịu không được.
Nhưng mà, hắn và Tô Hộ đều là người đáng thương như nhau.
Như nhau cả, đều bị người dẫm đạp dưới lòng bàn chân.
Hắn đã trách lầm anh ta.
……
Cùng lúc đó, quân đội tràn vào cửa hàng của Ứng gia, toàn bộ người làm đều bị ấn xuống đất, nghe thấy động tĩnh, Ứng Hoằng đi ra, còn chưa kịp nói gì, một vị quân nhân đã bước tới.
“Ứng thiếu gia, mời đi theo tôi một chuyến.”
Ứng Hoằng một câu cũng không kịp nói, đã bị áp giải ra khỏi cửa hàng.

***********

3 nhận xét:

Unknown nói...

Tks nàng vì chương mới nhé <3.
Mà cho tớ hỏi là bộ này nàng không làm với nàng Đào Đào nữa sao?

Carly Lombard nói...

Vẫn làm nha nàng, hiện tại có mình tui làm vì Đào Đào đang tập trung toàn lực vào Phật môn ác thê nhà cô ấy, nó sắp hoàn rồi nên làm xong bộ đó mới làm típ vs ta :3 ~

A nói...

Khốn nạn,chết tiệt, đây có phải quỷ súc công không tui không biết,chỉ biết.......ôi trai tim be bong cua tui,tui mới đọc đoạn đâu thôi mà nhịn hết nổi rồi, xin phép chửi bậy chut,cảm ơn