Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016

DDKR - chương 55

Edit + Beta : Carly



Chương 55 : Ngày đặc biệt

Tô Cẩm Hòa cảm thấy cả người mình lạnh băng, giống như có cái gì đó đột nhiên bị hút ra, cảnh vật trước mắt chợt biến đổi, những cái nhìn thấy trước đó tất cả đều biến mất…
Tiền giấy, người phụ nữ đốt vàng mã, và cả cái thứ sau lưng…
Hắn lại thấy được ngã tư đường quen thuộc, lúc này, ánh trăng ló ra từ tầng tầng áng mây, chiếu sáng cả một vùng, Tô Cẩm Hòa nhìn thấy vầng tròn vời vợi, rồi ngay sau đó, lớp mây dày kia lại một lần nữa bao phủ hết thảy…
Hắn trên căn bản là đi không bao xa, cửa hàng của hắn nằm ngay sau lưng, cách hắn không tới trăm bước.
Tô Cẩm Hòa giật mình hoàn hồn, hắn vội vàng với tay ra sau lưng sờ sờ, ngoại trừ lớp áo trên lưng ướt sũng thì không có gì cả.
Hắn thậm chí còn không dám thở mạnh, ánh mắt vẫn đầy hoảng sợ nhìn về phía trước.
Cái âm thanh khiến tất cả mọi thứ biến trở về…
Ứng Hoằng ngồi trên lưng ngựa, rũ mắt nhìn hắn.
 Không quản rốt cuộc tại sao lại xảy ra chuyện này, cũng không quản những cái hắn thấy trước đó là thật hay mơ, trong đầu Tô Cẩm Hòa chỉ có một ý nghĩ, tốt quá…
Hắn được cứu rồi!
Ứng Hoằng đã cứu hắn.
Hiện tại trong mắt Tô Cẩm Hòa, chỉ có duy nhất người đàn ông kia.
Hắn không chút do dự bổ nhào tới ôm lấy chân Ứng Hoằng rồi trèo lên, Ứng Hoằng nhíu mày đầy chán ghét, nhưng không đợi gã đá xuống, người đã leo tới trên rồi quấn chặt lấy người gã…
“Ứng Ứng Ứng Ứng Ứng Ứng Hoằng! Anh mau bảo vệ tôi, mau mau mau bảo vệ tôi! Tôi thấy quỷ a a a a!”
Vừa chạm vào Ứng Hoằng, Tô Cẩm Hòa liền vùi cả người vào lòng gã, theo như cảm giác của hắn thì dù cho có bao nhiêu yêu ma quỷ quái cũng không sao cả. (?)
Tô Cẩm Hòa hận không thể chui luôn vào người gã.
Trái tim luôn treo cao lúc này mới thoáng hạ xuống.
Ứng Hoằng bị hắn siết chặt tới nỗi suýt tắt thở.
Gã đưa tay tính đẩy Tô Cẩm Hòa ra, nhưng lòng bàn tay lại chạm tới một mảnh ẩm ướt lạnh lẽo, tóc Tô Cẩm Hòa ướt đẫm mồ hôi.
Ứng Hoằng nhìn nhìn tay mình.
“Được rồi.”
Sau đó kéo dây cương, quay đầu ngựa.
Tô Cẩm Hòa cảm nhận được ngựa di chuyển, lúc này, dù cho Ứng Hoằng mang hắn tới nơi chân trời góc biển nào đó, hắn cũng sẽ không phản kháng.
Chỉ một chốc sau, ngựa dừng lại.
Ứng Hoằng định xuống nhưng Tô Cẩm Hòa hoàn toàn không có ý định buông tay, bọn họ cứ như một thể như thế ngồi yên trên lưng ngựa, làm cho tên người làm đi ra dắt ngựa phải đứng sững sờ ở đó, chẳng biết làm thế nào mới phải.
“Thiếu gia…”
Ứng Hoằng phất tay chặn lại, ôm Tô Cẩm Hòa xuống ngựa, nếu hắn đã không muốn buông ra thì cứ để hắn ôm thôi.
Ứng Hoằng luồn một tay xuống dưới đùi Tô Cẩm Hòa, ôm hắn lên như ôm con nít, tư thế này làm Tô Cẩm Hòa cao lên không ít, hắn theo phản xạ chui ra khỏi ngực Ứng Hoằng, đưa tay ôm lấy cổ gã.
Đưa roi ngựa cho người làm, Ứng Hoằng đi thẳng vào trong, “Canh chừng, hôm nay ta qua đêm ở đây.”
“Vâng.” Người làm đưa hai tay cầm lấy, cúi thấp người.
……
Ứng Hoằng trực tiếp ôm Tô Cẩm Hòa lên lầu.
Đều là cửa hàng, đều là phòng thu chi, nhưng bách hóa Ứng gia không biết lớn gấp biết bao nhiêu lần cái cửa hàng kia của Tô Cẩm Hòa, phòng thu chi này, trông càng giống nơi để người ta nghỉ ngơi hơn, thậm chí còn thoải mái hơn cả chỗ kia của Cổ Kính.
Vừa vào cửa liền thấy một cái bàn làm việc, bên trên để giấy bút này nọ, cạnh đó là một cái giá, một đống thứ không biết là sổ sách hay sách vở.
Đối diện giá sách là một cái bình phong chạm hoa, sau bình phong còn có một cái bàn tròn nhỏ, hẳn là để dùng cơm.
Cạnh bàn là một chiếc giường khung, khác với giường la hán của Cổ Kính, giường khung thấp hơn một chút, nhưng lại lớn hơn nhiều, bên trên cũng không để bàn nhỏ, mà là một bộ đệm chăn sạch sẽ.
Ứng Hoằng muốn đặt Tô Cẩm Hòa xuống nhưng cái tên này ôm quá chặt, cứ thế để mặc gã làm gì thì làm.
Khóa cửa, lấy một ấm trà nóng, đi tới giường.
Tô Cẩm Hòa an an tĩnh tĩnh trong lòng gã, mặc kệ gã làm gì Tô Cẩm Hòa cũng đều phối hợp theo, chỉ cần không bỏ mặc hắn là được.
“Tô Cẩm Hòa.” Ứng Hoằng ngồi xuống giường, Tô Cẩm Hòa thì ngồi giữa hai chân gã, tay ôm chặt lấy người gã, vẫn ôm gắt gao như trước. Ứng Hoằng kéo kéo cổ áo hắn, tách bọn họ ra một chút, “Uống trà.”
Ứng Hoằng biết Tô Cẩm Hòa không uống rượu nên cho người chuẩn bị một ấm trà.
Gã đưa ấm trà đến bên miệng Tô Cẩm Hòa.
Người sau kinh ngạc nhìn gã, không phản ứng lại.
Hành động này khiến Ứng Hoằng như thấy lại tên ngốc trước kia.
Chỉ là, bây giờ Tô Cẩm Hòa đã hoàn toàn đần người ra.
Khi nãy rốt cuộc người này đã nhìn thấy cái gì…
Lúc gã đi tới, Tô Cẩm Hòa đang nhìn xuống dưới chân với vẻ mặt hoảng sợ, trên lưng hắn dường như có cái gì đó rất nặng, khiến cả người hắn gần như gập xuống, đồng thời còn hít thở không thông, lúc này hắn tựa hồ phát giác ra cái gì đó, mặt đột nhiên trắng bệch không còn một giọt máu, gương mặt đó, biểu tình vặn vẹo đó, khiến gã giật mình cảm thấy, người này sẽ lập tức bị dọa chết…
Đó là loại vẻ mặt còn kinh khủng hơn cả người chết.
Đây không phải do Ứng Hoằng tưởng tượng, mà là hình ảnh kia vô cùng chân thật, gã thấy rất rõ.
Lại liếc mắt nhìn ra cửa sổ, có thể có liên quan đến ngày hôm nay…
Ứng Hoằng thu tầm mắt về, thấy Tô Cẩm Hòa vẫn chưa uống trà, liền quay miệng ấm về phía mình, Ứng Hoằng miệng ngậm nước trà, sau đó đỡ lấy gáy Tô Cẩm Hòa, đút trà cho hắn.
Người này ngây người thì ngây nhưng vẫn không quên nuốt xuống, Ứng Hoằng đút không nhanh, nên hắn không bị sặc, một ngụm trà kia bị hắn nuốt xuống từng ngụm từng ngụm.
“Chậc…” Thấy hắn ngoan ngoãn uống hết trà như vậy, lại ngậm lấy miệng ấm trà lần nữa, Ứng Hoằng nghĩ, cứ luôn nghe lời như vầy thì tốt rồi.
Ứng Hoằng lại đút một miếng nữa, Tô Cẩm Hòa cũng nhu thuận uống vào.
Cứ như thế, nguyên một ấm trà, đều bị Ứng Hoằng mớm hết cho hắn.
Chờ khi Tô Cẩm Hòa uống xong thì trên chóp mũi đã đọng một lớp mồ hôi, mặt mũi cũng hồng hào trở lại.
Cơ thể cứng nhắc thoáng mềm nhũn, khí lực cũng giảm bớt, cánh tay siết chặt cuối cùng cũng thả lỏng ra một chút.
“Bình tĩnh lại chưa?” Vỗ vỗ mặt hắn, Ứng Hoằng nhích tới, lần này Tô Cẩm Hòa không quấn lấy gã nữa, hai cánh tay thuận thế buông xuống hai bên người.
Gương mặt của Ứng Hoằng, còn có ngọn đèn ấm áp, khiến Tô Cẩm Hòa có loại cảm giác như đã trải qua mấy đời vậy.
Giống như một cơn ác mộng, cảnh tượng biến đổi, hắn lại trở lại căn nhà Giáng sinh ấm cúng, đâu đâu cũng là quà, còn có ông già Noel đôn hậu.
Nhưng hắn biết đây không phải mộng.
Tô Cẩm Hòa giật giật cổ áo của mình, lúc này mới run run rẩy rẩy thở hắt ra một tiếng.
“Nhìn thấy cái gì?” Ứng Hoằng thuận miệng hỏi.
Tô Cẩm Hòa biến sắc, nhưng không ngây ngốc nữa, chỉ là sắc mặt cực kỳ khó coi, hắn gượng cười, “Có thể anh không tin, nhưng có lẽ tôi đã gặp quỷ.”
Hắn dùng hai từ không chắc chắn lắm.
Bởi chính hắn cũng không biết cái thứ kia có phải thật hay không…
Nhưng cái cảm giác đó thật sự vô cùng chân thật, thứ kia dán sát vào lưng hắn, còn có cảm giác đè ép khi những người phụ nữ đó quay đầu lại, nếu không phải Ứng Hoằng đúng lúc xuất hiện, hắn không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa…
Ứng Hoằng trái lại không kinh ngạc, cũng không cười nhạo hắn, “Tiếp tục.”
Tô Cẩm Hòa kể lại khái quát, những việc lạ gặp phải từ sau khi hắn rời khỏi cửa hàng, Ứng Hoằng vẫn luôn lắng nghe, chờ hắn nói xong thì gật đầu, “Biết rồi.”
Phản ứng này của gã khiến Tô Cẩm Hòa rất bất ngờ, “Anh không thấy tôi nói bậy bạ vô căn cứ sao.”
Ứng Hoằng liếc hắn một cái, “Cũng không phải lần đầu tiên, chỉ là lần này rõ ràng hơn thôi.”
Câu này của gã làm cho Tô Cẩm Hòa càng thêm bất ngờ, “Ý của anh là, trước kia tôi cũng từng gặp qua?”
Lần này Ứng Hoằng không trả lời hắn, chân động một cái, đẩy người phía trên xuống.
Lúc này Tô Cẩm Hòa mới phát hiện mình nãy giờ vẫn luôn ngồi trong lòng Ứng Hoằng.
Tô Cẩm Hòa xấu hổ dịch người đi.
Chân đã có thể thả lỏng, Ứng Hoằng duỗi thẳng ra, trọng lượng của Tô Cẩm Hòa không nhẹ.
Động tác đó làm Tô Cẩm Hòa càng thêm ngượng ngùng.
“Uhm…sao anh lại đến đó, tối nay, không phải anh nên đi tham dự lễ tang của ông chủ Cát sao?”
Ứng Hoằng gác một tay lên giường khung, lấy một cái bao vải từ sau lưng ra, trước khi mở thì nhướng mày liếc Tô Cẩm Hòa một cái, “Lúc đại phú Cát còn sống cũng không quen tôi, chết rồi sao tôi lại phải có mặt?”
Tô Cẩm Hòa ‘à’ một tiếng, ngẫm thấy cũng đúng, thân phận của Ứng Hoằng là gì chứ, có thể cho người đưa một bao bì trắng đã là không tồi rồi, sao có thể tự mình trình diện.
“Tôi đi tìm cậu.”
“Hả?”
Ứng Hoằng mở bao vải kia ra, Tô Cẩm Hòa còn chưa nhìn thấy thứ bên trong, Ứng Hoằng đã nhích tới, đột nhiên hắn thấy cổ mình lành lạnh, Ứng Hoằng hình như mới đeo cái gì lên.
“Hôm nay là sinh nhật cậu, tặng cậu đấy.”
Tô Cẩm Hòa khá kinh ngạc, Ứng Hoằng thế mà lại nhớ rõ sinh nhật hắn, còn cố ý tặng quà…
Chính hắn còn không biết đó.
Nghĩ đến những việc hắn làm trước kia, Ứng Hoằng này, rốt cuộc là nghĩ gì…
Hắn trong mắt gã, đến tột cùng là dạng người gì.
Nhưng khi hắn nhìn thấy thứ trên cổ mình, Tô Cẩm Hòa liền hoàn toàn hiểu rõ…
Đó là, một cái vòng đeo cổ.
Không phải đồ chơi tình thú, mà thời đại này cũng không có cái loại đồ chơi đó, đây là một cái vòng cổ chân chính, dùng cho chó.
Loại bình thường, giống như tháo xuống đại từ một con chó nào đó.
Một chút cảm động mới rồi lập tức tan thành mây khói, Tô Cẩm Hòa đen mắt định tháo xuống, nhưng hắn vừa động, Ứng Hoằng liền giật lấy cái vòng, dùng sức kéo lên.
Đó là vòng cổ làm bằng da trâu, nó tức thì siết lấy cổ Tô Cẩm Hòa, làm hắn thiếu chút nữa trợn trắng mắt.
“Thích không? Tôi cố ý mua cho cậu đấy, mặc kệ cậu theo bao nhiêu chủ nhân, cậu vẫn vĩnh viễn là chó tôi nuôi, vĩnh viễn không thể trốn thoát.”
Giây phút đó, mặt của Ứng Hoằng, từ thiên sứ đã biến thành ma quỷ.
Tô Cẩm Hòa cũng từ thiên đường, ngã vào địa ngục.

***********************

Chương sau : 

Nước trút xuống từ đỉnh đầu, khi nước chảy ra khỏi mũi, hô hấp trở lại, hắn tham lam há to miệng và mũi, hận không thể hít một hơi vào tận phổi, Tô Cẩm Hòa cảm thấy, chỉ cần còn có thể sống, thì những thứ khác, không có gì ghê gớm cả…Còn sống là được…

Không có nhận xét nào: