Edit + Beta : Carly
Chương 57 : Sinh nhật Tô Cẩm
Sau đó Hà Cụ không trở về, Kỷ Diên cũng
không xuất hiện nữa, Tô Cẩm Hòa an tâm tĩnh dưỡng ở nhà, chuyện bên ngoài hắn
không còn tâm tư để ý nữa.
Hắn muốn thanh tĩnh vài ngày, nhưng ngày
vui ngắn chẳng tầy gang…
“Đại thiếu gia.” Lão quản gia dọn chén bát
xong, thấy Tô Cẩm Hòa chỉ có mỗi một cái áo khoác mỏng liền nhịn không được mà
lên tiếng lải nhải, “Trời lạnh lắm, đại thiếu gia mặc nhiều hơn đi, cơ thể cậu
vốn đã không khỏe…”
Tô Cẩm Hòa cười cười, “Không có gì phải lo
lắng cả.”
Thấy lão quản gia vẫn còn muốn lên tiếng, hắn
vội nói sang chuyện khác, “Hôm nay ăn hoành thánh à, nhân gì thế?”
“Thịt, có bỏ vào chút hành, nhân thiếu gia
thích nhất đấy.”
Tô Cẩm Hòa cười cười nếm thử, đây là lần đầu
tiên hắn ăn hoành thánh, chứ nói gì là nhân, hắn căn bản là không biết chính
mình thích ăn cái gì.
“Đúng rồi, Tô quản gia..” Một viên hoành
thánh chui vào bụng, Tô Cẩm Hòa đột nhiên nhớ đến một việc, “Cái tô mì..hôm trước…”
Nếu hắn nhớ không lầm…
“Là do thiếu soái đưa sao?” Tô Cẩm Hòa thuận
miệng hỏi.
Gạo có tốt có xấu, mì cũng có, mì thô không
thể so với gạo lức được, thứ đó dù có rẻ cũng không ai thèm mua, cho nên trên
bàn cơm Tô gia, hoàn toàn không thể nhìn thấy mì phở.
Nhưng vài ngày này, hắn không chỉ thấy mì,
mà còn có cả hoành thánh.
Lão quản gia cẩn thận liếc nhìn hắn một
cái, do dự nói, “Thiếu soái chỉ đưa gạo…Kỳ thật hôm trước, là sinh nhật của đại
thiếu gia.”
Mì là lão cho người đi mua, cố ý mua cho Tô
Cẩm Hòa.
Tô Cẩm Hòa sựng người.
“Sớm đã chuẩn bị rồi, chỉ là mấy hôm nay đại
thiếu gia luôn rất vội, nên không kịp nói…”
Nói là vội chứ thật ra cũng không phải thế.
Tình trạng hai ngày nay của Tô Cẩm Hòa rõ
ràng là không ổn, có chút không an lòng,
lão quản gia cho rằng việc làm ăn của hắn xảy ra chuyện cho nên không dám quấy
rầy hắn, vốn định sẽ làm một bữa tiệc sinh nhật long trọng, ai ngờ lại trùng với
ngày tang của ông chủ Cát, cứ thế mà bát mì trường thọ đó liền để luôn đến tối…
Đáng tiếc, hôm sau Tô Cẩm Hòa mới ăn được.
Lão quản gia nhìn trộm hắn, còn về phần
hoành thánh hôm nay…
Mì dễ tiêu hóa, lão biết tình trạng của Tô
Cẩm Hòa, nên đã dặn bọn họ làm ngon ngon một chút.
Những lời này, lão quản gia không nói.
Tô Cẩm Hòa nhìn chén hoành thánh mà thất thần.
Nói vậy, Ứng Hoằng không lừa hắn.
Hôm đó thật sự là ngày sinh của hắn.
Váng mỡ nổi trên mặt nước canh khiến hắn nhớ
đến chuyện đêm hôm đó, vầng trăng tròn, những cảnh tượng quỷ dị đó…
Tô Cẩm Hòa ngẩng phắt đầu dậy, “Ta sinh…vào
lúc nào?”
Lão quản gia bị hắn làm cho hoảng sợ, vội
đáp, “Mười lăm tháng bảy.”
Đồng tử Tô Cẩm Hòa co rút, ngữ khí cũng dần
biến đổi, “Nhưng mà, bây giờ không phải tháng chín sao…”
Lão quản gia không biết hắn bị làm sao, lão
chỉ thấy khi Tô Cẩm Hòa nói câu đó, trong thanh âm có chút run rẩy, “Đại thiếu
gia, năm nay nhuận ba tháng…”
Tô Cẩm Hòa bưng chén lên húp sùm sụp mấy hớp
to, ngay cả tôm khô và rau thơm cũng uống ực vào bụng.
Khó trách, ánh trăng hôm đó tròn như vậy,
ngày xuất hiện trăng tròn chỉ có…
Tô Cẩm Hòa không muốn nghĩ đến hướng kia,
nhưng lời của lão quản gia đã đánh vỡ ảo tưởng của hắn.
Mười lăm tháng bảy là tết Trung nguyên,
cũng chính là ngày hội của quỷ…
Hắn chợt nhớ đến cái câu mà Ứng Hoằng nói,
không phải lần đầu tiên…
“Đại thiếu gia!”
Tâm trí còn đang chìm trong sợ hãi, một tiếng
‘đại thiếu gia’ làm Tô Cẩm Hòa suýt nữa ngã ngồi xuống đất, cổ tay khẽ run,
chén hoành thánh liền đổ ra hơn phân nửa.
Hắn hoảng sợ nhìn ra ngoài cửa, Tô An thở hổn
hển chạy vào, “Đại thiếu gia, xe của Hà thiếu soái đang chờ ở ngoài!”
Hà Cụ…
Tô Cẩm Hòa bình ổn lại tinh thần, lần này,
hắn sợ đến mức sau gáy ướt đẫm mồ hôi.
Đầu thì trống rỗng, không biết cái gì cả.
Hắn đặt chén xuống, luống cuống lau lau chỗ
bị dơ, rồi mờ mịt bước ra ngoài, còn vừa đi vừa lẩm bẩm, “Hà Cụ sao? À được, Hà
Cụ, ta biết rồi…”
Xe của Hà Cụ chờ ở ngoài Tô phủ, không tắt
máy, cậu lính lo lắng nhìn nhìn vào trong, thấy Tô Cẩm Hòa lập tức tiến lên
đón.
“Ông chủ Tô, mau đi thôi.”
Tô Cẩm Hòa không rõ lý do, nhòm vào trong
xe, không thấy Hà Cụ, “Trưởng quan này, đây là…”
“Thiếu soái bảo ngài mau đến, có chuyện gì
thì gặp thiếu soái rồi nói sau.” Cậu lính nọ không nói nhiều đẩy Tô Cẩm Hòa vào
xe, sau đó chạy vội ra phía trước, cửa xe còn chưa đóng, cậu lính lái xe luôn
lanh lẹ kia đã đạp chân ga.
Ngay khi xe vừa chạy, Tô Hộ đột nhiên túm lấy
cửa xe nhảy vào.
Cậu lính kia bất mãn nhìn gã ta nhưng không
nói gì, cũng không đuổi xuống, chỉ chạy nhanh hơn.
Tô Cẩm Hòa bị thương không nhẹ, tình hình
bên Tô Hộ cũng chẳng tốt ra làm sao, hắn có bảo lão quản gia tìm bác sĩ cho Tô
Hộ, nhưng gã ta không chịu, chỉ tự mình bôi chút dược.
Mấy hôm nay, Tô Hộ không nói cái gì cả, vẫn
như thường ngày canh giữ bên ngoài, nhưng Tô Cẩm Hòa biết, việc hắn xảy ra chuyện
khiến Tô Hộ rất tự trách.
Chỉ là hôm đó hắn nói nặng lời như vậy, giờ
có hơi không buông mặt mũi xuống được.
Tô Cẩm Hòa nhìn ra ngoài, đưa tay khẽ vỗ vỗ
lên đùi Tô Hộ, “Đến rồi thì tốt, có anh ở đây, tôi cũng an tâm.”
Tô Hộ kinh ngạc nhìn hắn một cái, lại mau
chóng cúi đầu xuống.
Mâu thuẫn giữa đàn ông với nhau, có đôi
khi, luôn dễ dàng giải quyết như thế.
……
Xe không chạy đến Sở Hành chính, mà là một nơi
khiến Tô Cẩm Hòa khá bất ngờ.
Nhà giam.
Nhà giam không ở cạnh Sở Hành chính, mà là
phía bắc huyện Phong Thành, Lâm Trứ thành, mà đằng sau đó, là khu nghĩa trang
bên ngoài thành Bắc.
Giống như nhà giam vậy, nơi đó vô cùng tối
tăm, hình phạt riêng căn bản chẳng là gì cả, người chết lại là chuyện thường
xuyên thấy.
Người chết đi không cần phải đi thông báo với
người nhà mà trực tiếp ném ra ngoài thành Bắc chôn, đó là nơi thấp kém nhất,
cũng âm u nhất trong xã hội.
“Ông chủ Tô, mời vào trong.”
Tô Cẩm Hòa nhìn bốn chữ nhà giam Phong
Thành, toàn thân đều thấy không được tự nhiên, không biết có phải là ảo giác
không mà hắn vừa đến gần đã thấy cả người vô cùng khó chịu.
“Trưởng quan này, thiếu soái bảo tôi đến
đây làm gì…”
Cậu lính nọ hoàn toàn không để ý tới hắn,
trực tiếp gõ cửa, bên trong nhanh chóng có người đáp lại, mở cái cửa sổ nhỏ
trên cửa sắt, sau khi xác định thân phận người đến, cánh cửa sắt liền mở ra.
Sau khi vào, hắn và Tô Hộ bị lục soát toàn
thân, xác định bọn họ không mang theo vũ khí xong, cảnh ngục liền thành người
đưa cả hai vào trong.
Vị cảnh ngục này càng thêm ít nói, trong
tình cảnh này Tô Cẩm Hòa cũng không có tâm trạng đi hỏi, chỉ là mỗi khi bước một
bước, cái cảm giác khó chịu kia lại càng tăng thêm một phần, mà ngay cả Tô Hộ
cũng nhận thấy vẻ mặt của hắn không ổn.
“Tô gia…”
Tô Cẩm Hòa lắc đầu, ý bảo mình không sao,
lúc này bọn họ đã băng qua vài cánh cửa, đi vào bên trong nhà giam.
Nhà giam này được để lại từ trước, chỉ là
những cọc gỗ được đổi thành sắt, những thanh sắt vừa dày vừa sát, ngay cả một
cánh tay cũng không luồn qua được.
Nhà giam rất an tĩnh, chỉ còn nghe thấy tiếng
bước chân của bọn họ, Tô Cẩm Hòa cứ nghĩ là không người, nhưng nhìn kỹ mới phát
hiện, tù nhân lui tuốt vào trong góc phòng, nhìn thấy bọn họ thì không ồn cũng
không quấy, mặc kệ là người đàn ông có vóc dáng thế nào đều nhìn bọn họ đầy hoảng
sợ, có thể dễ dàng thấy được bình thường bọn hắn phải chịu những trừng phạt
đáng sợ đến cỡ nào.
Ánh mắt bọn hắn vừa u oán lại mang theo phẫn
hận, khiến da đầu Tô Cẩm Hòa run cả lên, dứt khoát không nhìn nữa, mà dồn lực
chú ý về phía trước.
Con đường này kéo dài về trước, Tô Cẩm Hòa
phát hiện, càng vào trong, cảm giác áp bức dồn nén lại càng nặng, có thể là có
liên quan đến những tù nhân bị giam trong này, những người này ai nấy cũng đều
bị còng bởi những vòng xích nặng nề, chứng minh tất cả đều là trọng phạm.
Thế nhưng, vị cảnh ngục kia vẫn chưa dừng lại.
Tô Cẩm Hòa nhìn hành lang tối đen không điểm
cuối kia, còn phải tiếp tục đi sao…
Rốt cuộc là người như thế nào, mới bị nhốt
trong nơi sâu nhất trong nhà giam đây?
Chẳng lẽ, còn nguy hiểm hơn cả trọng phạm
sao?
Sau khi đi qua một đoạn không có song sắt,
một cánh cửa sắt xuất hiện trong tầm mắt.
Đây chính là điểm đến của bọn họ.
Cánh cửa kia rất nặng, cảnh ngục phải dùng
sức lực toàn thân mới có thể mở nó ra, khi mở ra Tô Cẩm Hòa vô tình thấy được một
cánh cửa, cánh cửa này dày cỡ nắm đấm của người bình thường, bên ngoài được
đóng những lá sắt, độ dày này, dù là bằng gỗ cũng đủ xài.
Cảnh ngục mở cửa ra, nhưng không vào trong,
hắn ta đưa tay làm động tác mời với Tô Cẩm Hòa.
Tô Cẩm Hòa nhìn hắn ta một cái, bước vào,
mà Tô Hộ phía sau hắn lại bị chặn lại.
“Cậu ở lại đây.”
Cảnh ngục vừa lên tiếng, Tô Cẩm Hòa ở trong
đột nhiên xoay người.
Chỉ liếc mắt một cái, hắn liền nhìn rõ toàn
bộ.
Nơi này, hắn không muốn lưu lại dù là một
phút.
Thay vì nói đây là phòng giam đặc biệt, còn
không bằng nói, đây là hình phòng (phòng dùng để dụng hình phạt với phạm nhân).
Phòng được chia thành hai bộ phận, một phần
có song sắt, này hẳn là nơi để giam giữ phạm nhân.
Đưa họ vào đây để thẩm vấn, sau đó…
Mà phần còn lại, là đủ loại hình cụ (dụng cụ để phạt).
Nhiều loại đến nỗi Tô Cẩm Hòa chỉ có thể nhận
ra vài thứ.
Không khí tràn ngập mùi hương kỳ quái, nghĩ
đến nơi này từng phát ra những tiếng kêu khóc thảm thiết, Tô Cẩm Hòa liền thấy
khó chịu, trách không được căn phòng này nằm sâu trong đây đến vậy, khó trách
cánh cửa kia dày như thế, căn phòng này, đã có bao nhiêu bất hạnh phải chết trong
đây rồi…
Đồng thời cũng chứa vô số oan hồn.
“Ông chủ Tô đừng đi vội, xem người bên
trong đã rồi hẵng quyết định.”
Thấy Tô Cẩm Hòa muốn đi, vị cảnh ngục kia
cũng không ngăn lại, chỉ nói ra câu đầu tiên trong hôm nay.
Điểm này khiến cho Tô Cẩm Hòa vừa chạy đến
cửa theo bản năng nhìn lại nhà giam sắt kia…
Hắn mới rồi chỉ nhìn lướt qua song sắt, bên
trong mơ hồ có bóng người.
Lần nhìn này, hắn thấy rõ ràng.
Tô Cẩm Hòa ngây ngốc.
Hắn thật sự không tin vào mắt mình.
Người bị giam trong đó, là Ứng Hoằng.
Ứng Hoằng ngồi tựa vào tường, thấy hắn liền
chậm rãi đứng dậy.
***************
Chương 58 : Tình thế khẩn cấp
Tô Cẩm Hòa bước vài bước đến trước song sắt,
cố không để ý tới cái cảm giác khiến người khó chịu của nhà giam, hắn kinh ngạc
đánh giá kỹ lưỡng người bên trong.
Đúng thế, là Ứng Hoằng, hắn không nhìn lầm.
Ứng Hoằng mặc một trường bào màu nâu đỏ, bên
ngoài là chiếc áo khoác màu nhạt hơn một tí, dáng vẻ của gã vẫn cao cao tại thượng
như trước, nhà giam này dường như không ảnh hưởng gì mấy đến gã, chỉ tiếc mái
tóc lộn xộn cùng vết bẩn trên mặt đã bán đứng tình trạng của gã.
Xem ra, Ứng Hoằng đã ở trong này nhiều ngày
rồi.
Đừng nói là rửa mặt, ngay cả quần áo cũng
không được đổi bộ mới, cổ tay áo bẩn vô cùng.
Bẩn thì bẩn, nhưng tinh thần của Ứng Hoằng
lại trông khá tốt, nhìn không giống như đã bị dụng hình.
“Tại sao anh lại ở đây?!”
Đường đến đây vô cùng nặng nề, khiến Tô Cẩm
Hòa cảm thấy, người bị giam nơi tận cùng này nhất định là một nhân vật cực kỳ
hung ác, nhưng hắn tuyệt đối không ngờ được, người này, lại là Ứng Hoằng.
Tô Cẩm Hòa thật sự không biết nên hình dung
tâm tình hiện tại của mình thế nào nữa, giống như ngay cả quần tôi cũng đã cởi
cho anh xem rồi vậy.
Kết quả này thật sự làm người ta rất bất ngờ.
Hắn không ngừng nhìn tới nhìn lui, xác định
song sắt này không phải đồ giả.
Nhưng mà vài ngày trước đó, hắn còn gặp mặt
Ứng Hoằng mà.
Tô Cẩm Hòa đột nhiên khựng lại, hắn lập tức
suy nghĩ lại thật cẩn thận.
Hắn nhìn Ứng Hoằng với vẻ phức tạp…
“Cái kia, là tra tấn sao…”
Ứng Hoằng cho hắn một nụ cười khó dò.
Lúc này, sau lưng truyền đến tiếng bước
chân, Tô Cẩm Hòa nhanh chóng xoay người, trước cánh cửa đang từ từ đóng lại
kia, có nhiều thêm một người, là Hà Cụ.
“Thiếu soái đây là có ý gì…” Tô Cẩm Hòa cười
đầy phẫn nộ.
Hà Cụ không đáp lại hắn, bước thẳng tới.
“Là hắn sao?” Hà Cụ hỏi.
“Gì cơ?” Tô Cẩm Hòa không hiểu.
Hà Cụ liếc mắt nhìn, đôi mắt nâu gần như
trong suốt, phản chiếu lại gương mặt có phần biến dạng của Tô Cẩm Hòa, “Khi dễ
cậu.”
Nụ cười trên mặt Tô Cẩm Hòa lập tức đông cứng.
“Cậu có thể nói với tôi.”
Hà Cụ thu tầm mắt về, Ứng Hoằng đứng sau
song sắt giương mắt nhìn tới.
Gã không lên tiếng, trên mặt cũng không có
biểu lộ gì, chỉ nhìn về phía Tô Cẩm Hòa.
Ánh mắt lần lượt nhìn đến của hai người đàn
ông khiến Tô Cẩm Hòa nhớ đến buổi tối đáng sợ kia.
Ứng Hoằng đã tra tấn hắn, đùa giỡn xem hắn
như chó như thế nào, cái hắn bị giày xéo, không chỉ là cơ thể, mà còn cả tôn
nghiêm của hắn.
Ứng Hoằng muốn hắn, ở trước mặt gã, hắn
không được giữ lại bất cứ thứ gì.
Cái gì cũng thuộc về gã.
Bởi gã là chủ nhân duy nhất của hắn.
Hắn phải nhớ cho kỹ.
Hắn cũng nhớ đến trong phòng tắm Tô phủ, Hà
Cụ đã nắm lấy cằm hắn, nói với hắn, cậu có thể khóc với tôi.
Cổ Kính tính kế, Đông Lộ phát tiết, còn có
sự khống chế của Ứng Hoằng, mỗi một lần, Tô Cẩm Hòa đều tự nói với mình, chuyện
này chẳng có gì ghê gớm cả, dù sao thì cũng vậy thôi, hắn không quan tâm, đau
thì đau, khó chịu thì khó chịu, cũng không chết được…
Nhưng sau khi chấm dứt, hết thảy đều thống
khổ đau đớn như nhau.
Hắn không thể nào không để tâm được…
Sau mỗi lần như vậy, hắn đều rất muốn rất
muốn cực kỳ muốn chết đi.
Hắn ghê tởm, ghê tởm bọn hắn, ghê tởm chính
mình, ghê tởm mọi thứ.
Tô Cẩm Hòa cúi gằm đầu, sắc mặt đỏ bừng.
Mắt đỏ bừng như muốn xuất huyết.
“Tôi làm chủ cho cậu”, Hà Cụ nói, “Không cần
phải sợ.”
Thanh âm của người đàn ông, cùng với bộ quần
áo trên người y, mang đến vẻ mê hoặc khó hiểu.
Vô tri vô giác cho Tô Cẩm Hòa sự cổ vũ lớn
lao, khiến hắn nói ra.
Có y ở đây, hết thảy đều không sao cả.
“Không ai có thể khi dễ cậu nữa.”
Hà Cụ nắm lấy bờ vai hắn, ôn nhu kéo Tô Cẩm
Hòa đến trước mặt mình, y nắm tay hắn, đỡ đến trước song sắt.
“Nói cho tôi biết, có phải hắn ta…”
Nương theo sức mạnh của Hà Cụ, Tô Cẩm Hòa
giương mắt, gương mặt của Ứng Hoằng lần nữa xuất hiện trước mắt.
Gương mặt này, nằm chồng lên gương mặt của
đêm hôm đó.
Toàn bộ thống khổ đã trải qua giao điệp xen
lẫn vào nhau, Tô Cẩm Hòa bắt đầu run rẩy.
Đầu ngón tay run rẩy vươn ra, ngay khi sắp
chỉ vào Ứng Hoằng, hắn đột nhiên giật bắn, trợn to mắt cúi đầu xuống.
Hắn bắt đầu há to miệng thở dốc.
Hà Cụ cúi đầu, y ôm chặt lấy Tô Cẩm Hòa, cưỡng
ép hắn phải ngẩng đầu lên.
“Nhìn hắn! Nói cho tôi biết, có phải hắn ta
không!”
Hà Cụ siết hắn rất chặt, cổ bị kéo như muốn
gãy, Tô Cẩm Hòa ngưỡng cổ, rũ mắt nhìn Ứng Hoằng bên trong.
Sau đó, hắn lắc đầu.
Hắn vung vẩy đầu, Hà Cụ bóp chặt hơn.
“Nói thật! Có phải hắn không! Tôi có thể
giúp cậu, cứu cậu.”
“Không…” Tô Cẩm Hòa vẫn lắc đầu, “Không phải
hắn…”
“Nói thật!” Hà Cụ dùng sức.
Tô Cẩm Hòa thét lên, “Không phải hắn! Không
phải!”
“Cậu sợ cái gì?” Giọng Hà Cụ chậm lại,
nhưng cảm giác áp bách lại càng thêm nặng nề, y rút súng ra, nòng xuyên qua
song sắt, nhắm ngay đầu Ứng Hoằng, “Chỉ cần cậu gật đầu, tôi lập tức bắn hắn.”
Hô hấp Tô Cẩm Hòa ngưng trệ.
Chỉ cần một động tác thôi, cơn ác mộng quấy
nhiễu hắn mấy hôm nay sẽ triệt để biến mất.
Hắn cũng không cần phải lo lắng cho cửa
hàng nữa, cũng không cần đi Thiên Lĩnh, cũng không cần sợ gặp phải gã trên đường
rồi bị bắt về nữa…
Hắn có thể thoải mái tự do…
Chỉ cần gật đầu, vươn tay chỉ, hắn sẽ được
giải thoát…
Ứng Hoằng thản nhiên nhìn một màn này, giống
như tất cả đều chẳng liên quan gì đến gã, người bị Hà Cụ nhắm súng vào, cũng
không phải gã.
Gã chỉ nhìn Tô Cẩm Hòa, nhìn hắn đột nhiên
sụp đổ, lại ẩn ẩn động tâm.
**********
Chương 59 : Tiếng súng ban đêm
“Tô gia.”
Bước ra từ trong nhà giam, sắc mặt của Tô Cẩm
Hòa cực kỳ khó coi, cái khiến Tô Hộ để ý hơn chính là vết bẩn trên người hắn.
Tô Cẩm Hòa vừa vào không bao lâu, Hà Cụ đột
nhiên đến, sau đó cánh cửa kia bị viên cảnh ngục đóng lại, gã ta không nghe được
động tĩnh gì bên trong, nhưng nhìn phản ứng của Tô Cẩm Hòa, gã ta liền biết lần
này chẳng phải chuyện gì tốt.
“Tại sao Ứng thiếu gia lại ở trong đó?” Gã
ta cũng nhìn thấy Ứng Hoằng, tuy chỉ mới thoáng nhìn qua.
Tô Cẩm Hòa nhìn gã ta, muốn nói lại thôi,
cuối cùng chỉ phất tay, “Đừng hỏi, nhớ kỹ, về sau nhớ để ý cẩn thận Hà Cụ.”
Hà Cụ sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn
như vậy.
Thế mà, chuyện tình lại tiến triển ngoài dự
kiến của Tô Cẩm Hòa.
Ứng Hoằng bị bắt, lão gia Ứng gia nào có thể
ngồi yên, dùng toàn bộ mạng lưới quan hệ của mình, dù liều mạng cũng muốn cứu
con trai ra.
Ứng Hoằng không phải người con trai duy nhất
của Ứng gia, nhưng lại là con trưởng, dưới gã còn vài người em trai.
Những người em này của gã vẫn còn tuổi đến
trường, cũng không đoái hoài gì đến chuyện làm ăn, Ứng lão gia là người thông
minh, lão ta đã sớm nhìn rõ thế cục, cho nên những người con khác của lão, nói
là đang đi học chứ thực chất đều là nương nhờ sự bảo hộ của lão. Với bên ngoài,
Ứng gia rốt cuộc có bao nhiêu người con, ai cũng không nói rõ được, bọn họ chỉ
biết có mỗi một mình Ứng đại thiếu gia.
Cũng có người nói, mấy người con trai của Ứng
gia không giống nhau, nhưng không giống nhau cụ thể ở chỗ nào thì không ai biết
cả.
Bây giờ Ứng Hoằng xảy ra chuyện, trong lúc Ứng
lão gia liều mạng dốc hết toàn bộ sức lực thì bên Hà Cụ cũng không hề nhàn rỗi.
Y niêm phong toàn bộ cửa hàng của Ứng gia.
Toàn bộ huyện Phong Thành, phàm là cửa hàng
treo biển của Ứng gia đều sẽ bị dán giấy niêm phong.
Y nghi ngờ, Ứng gia là ông chủ lớn đứng sau
quán thuốc phiện [1] .
Mấy thứ như thuốc phiện là vật cấm, chỉ là,
theo sự biến hóa của thế cục, thuốc phiện lần thứ hai tuồn vào thị trường, còn
có người gióng trống khua chiêng mở quán thuốc phiện, đặc biệt là địa phương nhỏ
như Phong Thành này, trời cao hoàng đế xa, công tác quản lý chuyện này cũng
không phải quá nghiêm.
Bất quá, huyện Phong Thành chỉ có một quán
thuốc phiện, Hà Cụ tức thì niêm phong nó, ông chủ cũng bị bắt.
Y là quân nhân, cực kỳ phản cảm với mấy thứ
này, trong mắt Hà Cụ y, y tuyệt đối không phép cái thứ này tồn tại.
Y cho người kiểm tra Ứng gia mà không phải
là quán thuốc phiện nọ, Hà Cụ nghi ngờ, Ứng gia lấy Phong Thành làm cứ điểm, rồi
kéo dài mạng lưới ra ngoài.
Một mạng lưới khổng lồ.
Một số lượng to lớn.
Quán thuốc phiện các nơi, đều do Ứng gia khống
chế.
Hà Cụ muốn tra rõ việc này, trước khi mọi
chuyện được điều tra rõ ràng, các cửa hàng của Ứng gia không thể gỡ niêm phong
xuống được.
Đây là một chấn động lớn trong thương giới Phong
Thành, thậm chí là toàn huyện, những nơi khác hoặc ít hoặc nhiều cũng bị ảnh hưởng,
quan hệ vừa rộng vừa phức tạp, khó có thể tưởng tượng được.
Cửa hàng của Ứng gia đóng cửa hàng loạt, tức
sẽ có một lượng lớn người bị tạm thời thất nghiệp, ảnh hưởng của Ứng gia nhất
thời hiện rõ, bọn họ nuôi sống rất nhiều người.
Sự xuất hiện đột ngột của Hà Cụ vốn đã khiến
dân chúng Phong Thành vô cùng bất an, nay y lại bất ngờ ra tay với Ứng gia, liên
quan đến lợi ích riêng của mọi người, sự việc dần trở nên khó có thể kiểm soát.
Công nhân của Ứng gia tập trung lại tự động
đến Sở hành chính phản đối, bọn họ nhờ vào Ứng gia mới có thể nuôi gia đình sống
qua ngày, Hà Cụ dựa vào cái gì mà chỉ dùng một câu nghi ngờ đã niêm phong cửa
hàng của Ứng gia, y làm thế thì công nhân bọn họ và gia đình phải sống thế nào
đây?
Hiện tại, Sở Hành chính bị quấy đến bận rộn
tối tăm mặt mày, mà những hành động của Ứng lão gia cũng khiến cho cấp trên của
Hà Cụ tạo không ít áp lực cho y, ngay khi Tô Cẩm Hòa lo lắng không biết Hà Cụ sẽ
làm cái gì để đối phó mình, hắn không nghĩ tới, chuyến đến nhà giam hôm đó là lần
cuối cùng hắn nhìn thấy Hà Cụ.
Sau đó, Hà Cụ chưa một lần trở về Tô phủ.
Mắt thấy cuộc sống bình yên bị đảo lộn, Tô
Cẩm Hòa trái lại không hề lo lắng, loạn cũng có chỗ tốt của loạn, ít nhất địa vị
của mọi người đều sẽ ngang nhau, tất cả đều chỉ cầu được bình an.
Vài ngày sau, hắn nghe nói Hà Cụ bị cấp
trên triệu về.
Không phải rời khỏi Phong Thành, mà là bị
người của bên trên đến tìm, nghe nói bên trên cũng bị quấy rầy, bọn họ đều chờ
lời giải thích của Hà Cụ.
Tô Cẩm Hòa cho Tô Hộ đi thám thính mấy lần,
gã ta xác định xe của Hà Cụ không còn ở Sở Hành chính nữa, lúc này hắn mới thấy
an tâm.
Như vậy thì kế tiếp, chính là thời điểm hắn
hành động.
Chờ lâu như vậy, rốt cuộc hắn cũng chờ được
cơ hội này rồi.
Hắn lần nữa đi tìm Hoàng Tông Nhân, xác định
một lần cuối cùng.
Hắn nhờ Hoàng Tông Nhân chuẩn bị quần áo
cùng dụng cụ mà Tô lão gia tử dùng trước kia khi “buôn bán”, Hoàng Tông Nhân lập
tức tỏ vẻ hiểu rõ, nhưng sau khi đồ đạc được đưa tới thì Tô Cẩm Hòa có phần há
hốc mồm.
“Chỉ có nhiêu đây?” Trên tầng hai của cửa
hàng, Tô Cẩm Hòa nhìn mấy thứ linh tinh kia, “Này…có phải hơi quá tùy tiện rồi
không?”
Hắn cầm lấy một cái bật lửa, nhìn về phía Tô
Hộ.
Đồ Hoàng Tông Nhân chuẩn bị đơn giản đến mức
hắn không dám tưởng tượng.
Bật lửa, la bàn, đèn pin vân vân…
“Ông chủ Hoàng nói, những cái này là mới
chuẩn bị gần đây, chứ đồ lão gia tử dùng lúc trước còn đơn giản hơn nhiều.”
Đối với Hoàng Tông Nhân mà nói, những thứ
này đã đủ tiên tiến rồi.
Tô Cẩm Hòa cũng thừa nhận, mấy thứ như đèn
pin la bàn khó có thể mua được, nhưng mà…
Bảo hắn mang theo mấy cái này đi đào mộ người
ta đó hả ? !
Được rồi, hắn còn chưa xác định rốt cuộc có
phải đi đào mộ người ta hay không.
Hắn lại lật xem tiếp, đồ mà Hoàng Tông Nhân
chuẩn bị cho hắn đều không giống bình thường, giống nhau cái dây thừng này, rất
nhỏ nhưng vô cùng bền chắc, là gân bò được ngâm rượu thuốc, không bắt lửa không
dễ đứt, khả năng chịu lực rất tốt, tốt hơn nhiều so với mấy loại dây thừng bình
thường.
Còn có vài thứ, chỉ trong quân đội mới có.
Chỉ là…
Không có xẻng, ngay cả bả đao cũng không, đến
lúc đó bảo hắn đào đất bằng cái gì hả…
“Dù thế nào cũng phải chuẩn bị xẻng Lạc
Dương [2] cho tôi chứ…Không phải trong sách đều viết thế
sao?”
Tô Hộ : “?”
“Đã xác định chỉ có bấy nhiêu đây?” Tô Cẩm
Hòa vẫn không bỏ cuộc hỏi gã ta.
“Ông chủ Hoàng nói, lúc đi lão thái gia có
tự mình chuẩn bị vài thứ nhưng cụ thể là gì thì ông ta không biết, lão thái gia
không nói.”
Vậy sao…
Xem ra điểm mấu chốt đều ở chỗ Tô lão gia tử,
đáng tiếc ông ấy không để lại chút manh mối nào cả, vì thế Tô Cẩm Hòa vắt hết cả
óc, cố nhớ lại mấy thứ có liên quan mà hắn đọc được từ bé, rồi vẽ cho Tô Hộ
hình dạng của xẻng Lạc Dương, “Như thế này này, có thể gọi là xẻng thăm dò, thứ
này có thể có trên thị trường, anh đi chợ đêm tìm thử xem, sau đó, mấy cái như
sừng tê giác, xương hổ, nanh sói này nọ…mấy cái đồ trấn tà này có thể mua được
bao nhiêu thì mua bấy nhiêu.”
Dứt lời, Tô Cẩm Hòa chợt khựng lại một cái,
“Anh nói xem chúng ta có nên mua luôn chân lừa đen [3] không?”
Tô Hộ : “…”
Sau đó, mấy thứ Tô Cẩm Hòa nói đều không mua
được, Tô Hộ ngay cả nghe cũng không nghe thấy, sau khi gã ta đến chợ đêm nghe
ngóng, còn bị người ta cười nhạo.
Có người còn hỏi gã ta, có phải tính lập
đàn không (¯―¯٥)…
Sau khi Tô Cẩm Hòa biết được liền mặt co
mày cáu chống cằm, tiểu thuyết đúng thật là thứ gạt người…
Thế hắn thật sự phải mang theo nhiêu đó đồ
đi Thiên Lĩnh sao?
Thứ mà Tô lão gia tử chuẩn bị rốt cuộc là
cái gì chứ…
Hắn trăm tư không thể giải, một ngày cứ thế
mà bị lãng phí, thấy trời sắp tối, Tô Cẩm Hòa chỉ đành bảo Tô Hộ về, thời gian
không còn nhiều lắm, trong một hai ngày nữa hắn phải đi thôi, nếu để Hà Cụ trở
về thì phiền phức.
Hai người ra khỏi cửa, Tô Hộ khóa cửa hàng
lại, Tô Cẩm Hòa đứng ở đầu đường nhìn qua nhìn lại, định tìm xe đẩy đưa cả hai
về.
“Gần đây không có xe, chúng ta đi bộ một đoạn
đi.”
Thấy Tô Hộ đi tới, Tô Cẩm Hòa nói, nhưng Tô
Hộ lại không đi cùng hắn, mà kéo hắn đi về phía ngược lại.
Phản ứng của Tô Hộ không đúng lắm.
“Sao thế?” Tô Cẩm Hòa đè thấp giọng hỏi.
“Suỵt.” Tô Hộ ôm lấy Tô Cẩm Hòa, bước đi
nhanh hơn, ngay khi Tô Cẩm Hòa cho là cả hai sắp chạy đi thì Tô Hộ ôm hắn chợt
lách mình vào một hẻm nhỏ.
Đây cũng không tính là hẻm nhỏ, chỉ là chỗ
trống giữa hai căn nhà mà thôi.
Tô Hộ mau chóng cởi áo ra, nhặt một hòn đá
lớn cỡ nắm đấm ở dưới đất lên, gã ta bao nó lại, dùng sức túm chặt, sau đó áp
sát vào tường.
Tô Cẩm Hòa chả hiểu gì, không dám thở mạnh
mà cũng dựa vào tường, bất chợt hắn nghe được tiếng bước chân.
Tiếng bước chân này rất nhẹ, giống như rón
ra rón rén bước đi vậy, đột nhiên, một khẩu súng xuất hiện bên ngoài hẻm nhỏ.
Tô Cẩm Hòa giật mình, Tô Hộ phản ứng rất
nhanh, vung mạnh cái áo trong tay, hòn đá trong tay chuẩn xác đập vào cánh tay
đối phương, Tô Cẩm Hòa chợt nghe thấy tiếng súng, ngay sau đó khẩu súng kia liền
bị Tô Hộ cướp vào tay.
Tô Hộ nã một phát rồi kéo Tô Cẩm Hòa bỏ chạy.
Khi lao ra khỏi hẻm nhỏ, Tô Cẩm Hòa nhìn thấy
một người nằm dưới đất, sau đó có hai ba người đuổi theo.
Có người muốn giết hắn.
Nhận ra điều này, lông tơ Tô Cẩm Hòa dựng đứng
hết lên.
Hắn nghe thấy tiếng súng.
Không phải tiếng súng cảnh cáo, đối phương
bắn về phía bọn họ.
Viên đạn kia bay tới gần như sát người hắn,
ngay khi tiếng súng đó vang lên, Tô Hộ liền chắn ra sau lưng Tô Cẩm Hòa, đồng
thời nhanh chóng đáp trả lại.
Tô Cẩm Hòa không biết gì cả, chỉ biết liều
mạng chạy đi, hắn nghe thấy tiếng la hét, cũng có tiếng người mắng chửi, nhưng hắn
đều không thèm để tâm.
Ngay lúc tiếng súng bắt đầu vang lên nhiều
hơn, Tô Hộ kéo hắn chạy vào một cửa hàng, tên người làm bên trong bị bọn họ làm
cho hoảng sợ, nhưng trong nháy mắt, sắc mặt tên đó liền thay đổi.
“Hai vị, mời vào trong.”
Khi bọn họ nói chuyện, có một người bước xuống
lầu, Tô Cẩm Hòa ngước nhìn, là Cổ Kính.
Bọn họ chạy tới Cổ ký.
Cổ Kính bước nhanh đến trước mặt hắn, xoa
xoa gương mặt trắng bệch của hắn, sau khi xác định Tô Cẩm Hòa không bị thường
liền đi ra ngoài.
Lúc này, tiếng súng bên ngoài đã biến mất.
Khi Cổ Kính đi ra thì trên đường chỉ còn lại
sự hỗn loạn sau chiến, không nhìn thấy một bóng người.
Y nhìn trái nhìn phải rồi trở vào cửa hàng.
“Đi rồi.” Cổ Kính nói, “Xảy ra chuyện gì thế?
Cậu lại chọc vào ai rồi?”
“Tôi…”
Tô Cẩm Hòa còn chưa kịp nói, súng trong tay
Tô Hộ đã ‘cạch’ một tiếng rơi xuống đất, Cổ Kính biến sắc, nói với tên người
làm, “Mau đi tìm bác sĩ.”
Tên người làm gật đầu, mau chóng chạy ra
ngoài.
Tô Hộ ngã xuống đất, sắc mặt gã ta trắng bệch,
vạt áo ướt đẫm máu.
Cổ Kính giật quần áo gã ta ra, hít một ngụm
khí lạnh.
Tô Cẩm Hòa nhìn thấy, ngực trái Tô Hộ, máu
thịt lẫn lộn.
Gã ta trúng đạn.
—————
[1] Quán thuốc phiện : loại quán
bán thuốc phiện và có chỗ cho khách ngồi/nằm hút, khá phổ biến ở Trung Quốc thời
trước, đặc biệt là vào chiến tranh Nha phiến của Trung-Anh (1830-1838), tìm hiểu
kỹ hơn ở ĐÂY
[2] Xẻng Lạc Dương [洛阳铲] : Xẻng Lạc
Dương là loại xẻng đặc dụng, một loại công cụ khảo cổ học, được tạo thành
từ nửa cung tròn hình trụ. (by Thủy Đạm Nguyệt – chương 1 Đạo mộ
bút ký)
[3] Chân lừa đen : không phải
là chân lừa đen thật, mà là một sản phẩm được làm bằng gạo nếp với bí thuật
riêng mà chế tạo ra, có hình dạng như móng chân lừa, tương truyền có tác dụng
khắc chế cương thi, được nhắc nhiều trong tiểu thuyết “Ma thổi đèn” và “Đạo mộ
bút ký”.
****************




1 nhận xét:
Càng ngày càng hồi hộp
Đăng nhận xét