Edit + Beta : Carly
“Cửa hàng của tôi bị người ta đập phá.”
Nhìn ra phía sau lưng Ứng Hoằng, ở giữa Cổ ký và bách hóa Ứng gia chính là cửa
hàng của hắn, là vị trí hắn cố tình chọn, “Không còn gì cả, tôi bây giờ, hoàn
toàn trắng tay, vì thế Ứng Hoằng, tôi không thể không mạo hiểm một lần.”
Thu tầm mắt về, cúi xuống nhìn mũi chân
mình, Tô Cẩm Hòa cười nói, “Vừa rồi tôi nói như vậy, có thể có chút không thỏa
đáng lắm, không phải hoàn toàn vì Ứng thiếu gia anh đâu, bởi dù Ứng thiếu gia
anh không so đo với tôi thì cũng vẫn sẽ có những người khác đến gây sự với tôi,
đây vốn là một xã hội cá lớn nuốt cá bé, cho nên tôi phải học cách tự bảo vệ
mình, cũng nhất định phải có năng lực đó.”
Giống như việc hắn đi Thiên Lĩnh, đó là một
trò chơi nguy hiểm, sơ sẩy một chút là có thể mất mạng, nhưng Tô Cẩm Hòa đã sớm
không còn đường lui.
Nếu hôm hắn trốn đi đó không gặp phải Ứng
Hoằng, có lẽ hắn đã rời khỏi nơi này rồi, đến một nơi mà hắn cho là an toàn.
Chỉ là, trên thế giới này không có cái gọi
là an toàn tuyệt đối.
Chỉ cần là nơi có người thì sẽ có nguy hiểm,
không có Ứng Hoằng thì còn Hà Cụ, cùng rất nhiều rất nhiều người còn đáng sợ
hơn bọn hắn gấp trăm lần.
Trốn, chung quy vẫn không phải là cách.
“Chờ tôi trở về, chúng ta lại so đấu một lần
đi.”
Tô Cẩm Hòa nói rồi liền phất tay với tên
người làm của Cổ ký, ý bảo cậu ta gọi Cổ Kính xuống.
Rất nhanh, Cổ Kính cầm theo điếu thuốc đi
xuống.
Có điều, đi tới cửa y chợt dừng lại.
Hắn đưa điếu thuốc cho người làm, đổi thành
một cái tẩu, Cổ Kính có rất nhiều dụng cụ hút thuốc, đủ loại kiểu dáng, lần khởi
hành này, y mang theo rất nhiều sợi thuốc lá, người đàn ông này khá thích thuốc
lá nhưng lại không hút thật, đúng là một chuyện thú vị.
Tô Cẩm Hòa nhìn y nhíu mày xem xét cái tẩu
ngắn [1] , có thể anh ta không quen cái đó
nhỉ, cũng hết cách, đi xa nhà mà mang theo tẩu dài [2]
thì không được tiện lắm.
Bọn họ phải cố gắng ăn mặc sao cho gọn gàng
rồi mới đi được.
Tuy trên xe chất rất nhiều thứ.
Ứng Hoằng nhìn Tô Cẩm Hòa cười với Cổ Kính,
ngay khi Cổ Kính mở cửa, gã đột nhiên lên tiếng, “Tôi cũng đi.”
Cổ Kính và Tô Cẩm Hòa ngây ngẩn cả người.
Cổ Kính vô thức nhìn sang tên người làm
kia, y mới chỉ rời đi một chút, rốt cuộc là hai người này đã nói cái gì mà để Ứng
Hoằng đột nhiên quyết định thế này chứ.
Tô Cẩm Hòa cũng trợn tròn mắt.
Đề cập đến việc mua bán của Tô gia, Ứng Hoằng
đã tỏ vẻ khá là khinh thường, gã cũng biết Tô Cẩm Hòa lên đường với tâm tình được
ăn cả ngã về không, chuyến đi lần này vô cùng nguy hiểm, nhưng gã thế mà lại muốn
đi cùng!
Gã bị nhà giam làm cho đần à hay đầu óc bị ảnh
hưởng do trọng hình của Hà Cụ?
Tô Cẩm Hòa đột nhiên có ý nghĩ muốn kiểm
tra xem đầu óc gã còn bình thường không.
“Ứng thiếu gia sao lại nghĩ quẩn như vậy…”
Cổ Kính rút điếu thuốc ra khỏi miệng, có thể do còn chưa thích ứng được với tẩu
mà y nhìn cái thứ trong tay với ánh mắt ghét bỏ.
“Sao lại nói là nghĩ quẩn…” Ứng Hoằng cười
nói, “Ứng gia xảy ra chuyện như vậy, Hà Cụ sẽ tạm thời không từ bỏ ý đồ, so với
việc ngồi yên ở đây lo lắng, còn không bằng ra ngoài thay đổi tâm trạng một
chút.”
Cổ Kính cười, “Không sai, nhưng Ứng thiếu
gia không sợ trong lúc mình không ở đây, Hà Cụ sẽ chiếm đoạt địa vị của Ứng gia
sao?”
Ứng Hoằng khẽ hừ cười, không nói gì, nhưng
ai cũng hiểu được ý nghĩa sau nụ cười đó.
Hà Cụ dù muốn cũng phải xem xem mình có
năng lực đó không.
“Tôi biết bản lĩnh của Ứng thiếu gia, Hà thiếu
soái có lợi hại mấy cũng không thể lay động được Ứng gia, không bao lâu nữa cửa
hàng của Ứng gia cũng sẽ mở cửa trở lại thôi. Hà thiếu soái gây ra không ít
chuyện cho Ứng thiếu gia, còn vô cớ để Ứng thiếu gia đây chịu khổ trong nhà
giam, tâm trạng Ứng thiếu gia không tốt cũng là lẽ đương nhiên, ra ngoài thăm
thú giải tỏa một chút là chuyện bình thường, nhưng mà…” Cổ Kính chuyển chủ đề,
kéo Tô Cẩm Hòa ôm vào lòng, “Lần ra ngoài này, là thế giới hai người của tôi và
cậu ta, Ứng thiếu gia muốn đi chơi thì đi đâu cũng được, còn bọn tôi…thứ lỗi
không đi cùng cậu được, về sau có cơ hội, chúng ta lại đi cùng.”
Dứt lời, Cổ Kính liền đẩy Tô Cẩm Hòa vào
trong xe.
“Cổ Nhị gia.” Ứng Hoằng đứng trước xe,
không hề có ý tránh đi, gã nói với Cổ Kính nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm Tô
Cẩm Hòa ngồi trong khoang lái, “Các người không cho, quả thật tôi không thể cưỡng
ép cho tôi đi theo, chỉ là, Ứng gia tuy đang bị Hà Cụ để ý, nhưng quyền lực của
Ứng Hoằng tôi ở Phong Thành này vẫn còn, tôi nếu không đi được, hai người có
tin, tôi có thể khiến hai người cũng không đi được không?”
Ứng Hoằng uy hiếp.
Tô Cẩm Hòa nhìn Cổ Kính, nụ cười trên mặt
người sau đã không còn nữa.
…
Trải qua bao khó khăn, xe rốt cuộc cũng chạy
ra khỏi Phong Thành, đây là lần đầu tiên Tô Cẩm Hòa rời khỏi nơi này, bánh xe
chạy băng băng trên con đường lớn bằng phẳng, tâm trạng hắn cũng khoan khoái
hơn nhiều, nhưng với tiền đề là…
Hắn nhìn lên gương chiếu hậu, hai gương mặt
hiện lên trên đó khiến hắn đau đầu không thôi.
Hắn vẫn không hiểu được tại sao Ứng Hoằng lại
muốn đi theo…
Hà Cụ lần này không lật đổ được Ứng gia, Ứng
Hoằng lại được thả ra sớm như vậy, có nghĩa Ứng gia sẽ mau chóng thoát khỏi sự
khống chế của Hà Cụ, Ứng gia chỉ có mỗi Ứng Hoằng, có rất nhiều chuyện cần gã
đưa ra quyết định, có thể nói là mỗi giây mỗi phút đều không thể không có gã.
Phải đối phó với Hà Cụ, rồi một đống chuyện
sau khi cửa hàng mở lại nữa.
Thế mà gã lại rời đi ngay lúc quan trọng
này.
Đi với Cổ Kính còn được, với Ứng Hoằng thì…
Hắn có thể nói là ngay cả nhìn gã, hắn còn
không muốn có được không…
Sự hiện diện của gã chính là một loại áp lực
đó…
Tô Cẩm Hòa đang nhòm, Ứng Hoằng ngồi ở băng
ghế sau đột nhiên ngẩng đầu, hai tầm mắt chạm nhau qua tấm kính, giây sau đó Tô
Cẩm Hòa liền dời mắt đi.
Có thể nào để yên cho hắn lái xe không…
Sẽ xảy ra tai nạn đó!
Ngay từ khi Ứng Hoằng bước chân lên xe, Tô
Cẩm Hòa đã cực kỳ muốn gào thét, Ứng thiếu gia ngài thà bỏ lại toàn bộ Ứng gia
cũng muốn đi theo gây thêm họa cho tôi hả!
Tôi đem mạng mình ra đặt cược, không phải
đi du sơn ngoạn thủy, cũng chẳng phải có chuyện tốt gì, anh đi theo làm cái
quái gì hả!
Vả lại, tôi làm thế này cũng là để đấu với
anh a!
Anh đây là muốn phá ngay từ đầu hay là muốn
biết người biết ta hả!
Chúng ta là kẻ thù, phải đứng ở hai nơi đối
nghịch nhau!
Hay là anh muốn kéo tôi chết cùng!
Có điều, Ứng thiếu gia anh không cảm thấy,
vì để đối phó tôi mà phải hy sinh chính mình là quá coi thường chính mình sao…
Trường hợp này hoàn toàn không có khả năng…
Cho nên mới nói, Ứng Hoằng thật ra đến để hại
hắn đúng không…
Ha ha ha ha ha ha ha ha ah ha ha ha ah ha
ha…
Tô Cẩm Hòa cảm thấy, hắn sắp điên rồi = =.
Vì thế hắn quay kính xe xuống, đạp mạnh
chân ga.
Trong xe chở hai ông lớn của huyện Phong
Thành, hay là hắn ấn chân ga cho xe bay thẳng mịa xuống từ đỉnh núi đi…
Chết kiểu đó hắn chắc chắn không được cái
gì cả.
Nghĩ đến đây, Tô Cẩm Hòa lần nữa thầm khóc thương
cho chính mình, hắn bị bọn họ bức thành cái dạng gì rồi trời…
Nhưng nói đi cũng phải nói lại…
Dù sao cũng đã vậy rồi, ngay cả Cổ Kính còn
không ngăn được, trong khoảng thời gian khá dài sắp tới, hắn sẽ phải ở cùng Ứng
Hoằng, không thể tránh được, hắn chỉ có thể cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng của
mình, chứ ngày nào cũng rối rắm thế này, hắn nhất định sẽ sớm thăng luôn.
Bầu không khí trong xe khá là nặng nề, Tô Cẩm
Hòa gác tay lên cửa sổ xe, hắn quyết định lơ phắt đi hai vị đại nhân phía sau,
bọn họ thích thế nào thì cứ thế nấy đi, thích tranh nhau đi chết như thế, hắn
ngăn cản mới là bất thường.
Vì thế Tô Cẩm Hòa quyết định ngâm nga để giải
tỏa bản thân.
Trước kia hắn không tính là giọng ca vàng
nhưng giọng cũng không đến nỗi nào, không biết Tô đại thiếu gia này thế nào
đây.
Hắn ho khan hai tiếng, mới vừa định hát lại
dừng lại, hắn không biết nên hát cái gì…
Với tâm trạng khá rối hiện tại của hắn, ca
hát thật sự là có hơi miễn cưỡng.
Nhưng nghĩ lại tình cảnh bây giờ, hắn gần
như là không chút do dự cất giọng hát…
“Cải xanh a~ đất vàng a~ mới hai ba tuổi~
đã mất mẹ a ~…” [3]
Hắn hát cực kỳ bi thương, đặc biệt là khi
nghĩ đến chính mình cha không thương mẹ không yêu, hắn vẫn chưa mạnh mẽ được
như cải thìa đâu.
Cổ Kính vốn đang mệt mỏi vì sự gia nhập của
Ứng Hoằng, giọng hát vừa cất lên của Tô Cẩm Hòa đã thu hút sự chú ý của y, đây
là lần đầu tiên y nghe Tô Cẩm Hòa hát, tuy không biết hắn hát cái gì nhưng âm sắc
lại không tồi…
Rất êm tai.
Cổ Kính lẳng lặng lắng nghe, nhưng chỉ một
chốc sau, y liền nhíu mày.
Cái cảm giác thê lương này là sao?
Gõ gõ lưng ghế Tô Cẩm Hòa, y nói, “Đổi bài
đi, cậu hát như thế làm tôi có cảm giác như có đi mà không có về ấy.”
Tô Cẩm Hòa vất vả lắm mới tìm được cảm xúc
lại bị người ta cắt ngang, lầm bầm trong lòng hừ có cái để nghe đã là không tồi
rồi, còn chọn ba lấy bốn, sau đó liếc nhìn gương chiếu hậu, “Hãy đứng lên, hỡi
nhân dân không muốn làm nô lệ…” [4]
“Đổi!”
Lần này là giọng cả hai người, Cổ Kính và Ứng
Hoằng đồng thanh hô lên.
Tô Cẩm Hòa khựng lại, cảm xúc dâng trào,
oán giận cất tiếng, “Đại đao bổ xuống đầu lũ giặc ngoại xâm — ” [5]
Một làn gió lạnh lẽo từ đằng sau thổi tới.
Hai luồng lực mạnh mẽ ở phía sau lập tức
bùng phát.
“Tô Cẩm Hòa — ” Cổ Kính âm trầm nói.
Người sau lần nữa sựng người, cảm giác bừng
bừng khí thế chiến đấu nhất thời bay sạch, hắn xoay vòng vô-lăng, vui vẻ ngâm
nga, “Em là trái táo nhỏ của tôi, yêu em bao nhiêu cũng…” [6]
Cổ Kính : “…”
Ứng Hoằng : “…”
……
Tô Cẩm Hòa không biết đường đi, Cổ Kính lại
biết nơi hắn muốn đi nên không phải mang theo bản đồ, trực tiếp chỉ hắn đi đường
nào.
Bọn họ đi đường tắt để có thể đến trạm nghỉ
trước khi trời tối, tối nay qua đêm ở đó rồi sáng hôm sau lại lên đường.
Tất cả cần nghỉ ngơi, mà Ứng Hoằng cũng cần
đi mua vài thứ, chuyện đi cùng này là quyết định lâm thời nên ngay cả quần áo sạch
gã còn chẳng có.
“Đi thế này thật hả?” So với đường trước
thì đường hiện tại rất gập ghềnh, Tô Cẩm Hòa hỏi lại Cổ Kính lần nữa.
“Không sai, không tin thì hỏi Ứng thiếu gia
đi.”
Người được điểm tên ngồi yên không động, Tô
Cẩm Hòa lén nhìn gã một cái, nếu Ứng Hoằng không phản bác thì hẳn là đúng rồi.
Vì thế liền chuyên tâm lái xe.
Không bao lâu sau, ô tô chạy ra khỏi con đường
đầy ổ gà, mắt thấy đường lớn ở ngay phía trước, Tô Cẩm Hòa nhấn ga, nhưng ngay
cuối con đường dốc, đột nhiên có cái gì đó xuất hiện khiến hắn thiếu chút nữa không
kịp phanh lại.
Xe bất ngờ thắng lại khiến hai vị ngồi ghế
sau bị xốc lên, xém tí là đập đầu, Cổ Kính đang tính hỏi có chuyện gì thì chợt
phát hiện ánh đèn xe phía trước…
Y nheo mắt…
Đèn xe đó là…
Hà Cụ ? !
Tiếp đó, y và Tô Cẩm Hòa cùng lúc quay phắt
sang nhìn Ứng Hoằng…
Trong lòng cùng nghĩ…
Tốt quá rồi, kẻ thù của tên này/anh ta đến
rồi, mau mang cái người này đi đi!
————
[1] Tẩu ngắn 烟斗 :
[2] Tẩu dài 烟杆 :


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét