Edit + Beta : Carly

Chương 62 : Tự tin đánh cược
Cổ Kính nhìn ban chỉ của hắn, Tô Cẩm Hòa biết
y hiểu hắn đang ám chỉ cái gì.
“Lúc tôi không ở đây, Tô Hộ đành nhờ anh vậy,
chờ tôi trở lại…”
“Không được!” Tô Cẩm Hòa còn chưa dứt lời,
đã bị Cổ Kính lớn tiếng cắt ngang.
“Tôi phải đi.”
Lần này Cổ Kính ngay cả tâm tình quát lớn
cũng không có, lập tức kéo người đi xuống lầu, định trực tiếp nhét người vào xe
rồi đưa đi, mấy thứ lộn xộn đó Tô Cẩm Hòa nghĩ cũng đừng nghĩ.
Nhưng Tô Cẩm Hòa không muốn đi theo y.
Tô Cẩm Hòa trở tay bắt lấy cánh tay y, dùng
sức thoát khỏi vòng kiềm của Cổ Kính, cả hai như hai nửa dây leo quấn lấy nhau,
không ngừng giằng co.
“Tôi biết anh lo lắng cho tôi, nhưng mà, Cổ
Nhị gia, tôi muốn sống một cách quang minh chính đại, nếu phải giống như lần
trước thì còn không bằng tôi chết ở ngoài, hoặc là bị những người đó giết.”
Hắn không cần bất cứ kẻ nào đến che chở bảo
hộ, một Ứng Hoằng đã quá đủ rồi.
Tô Cẩm Hòa không muốn làm kẻ yếu đuối nữa,
một kẻ yếu mà người khác lúc nào cũng có thể dẫm đạp dưới chân.
Khi tâm trạng bọn họ tốt thì hắn là thú
cưng, ngược lại, kết cục của hắn không cần nói cũng biết.
“Tôi sẽ không đi theo anh, lần này tôi thật
sự có chuyện phải làm.”
“Cậu điên rồi sao? Cậu có biết làm cái đó
là cái gì không hả? !” Cổ Kính gằng giọng quát.
“Nghề của ông cha, biết một chút.”
Cho nên hắn chỉ biết sơ sơ, có khi còn
không hiểu biết nhiều bằng Cổ Kính ấy.
Cổ Kính lại dùng sức, gần như là nhấc bổng
Tô Cẩm Hòa lên, “Cậu đang đùa giỡn với tính mạng của mình đấy.”
“Nếu không làm gì cả mà đã chết, tôi mới
càng thêm hối hận.” Kỳ thật, hắn đã không còn lựa chọn nào khác.
Thái độ lỗ mãng của Tô Cẩm Hòa khiến Cổ
Kính bất mãn vô cùng, y rất muốn cho hắn một đấm, nhưng Tô Cẩm Hòa hiện tại
khác với trước, sự cố chấp của hắn khiến người ta đau đầu không thôi.
Hắn nghiêm túc, từ khi hắn động vào hàng của
Ứng Hoằng, hắn đã hạ quyết tâm rồi.
Cổ Kính cuối cùng cũng hiểu rõ, Tô Cẩm Hòa
không phải bị nóng đầu.
Hắn đã lên kế hoạch cho tất cả rồi.
Kể cả đối sách cuối cùng, hắn cũng đã cân
nhắc tới.
Y sẽ vĩnh viễn không thể nhìn thấy bộ dáng
há hốc mồm vì sơ ý của Tô Cẩm Hòa.
Chỉ là kế hoạch này, quá điên cuồng.
“Tôi sẽ không để cậu đi.”
“Anh không ngăn được tôi đâu.” Bây giờ hắn
muốn đi, Cổ Kính có thể làm gì chứ, trói hắn lại? Y không có tư cách. Đương
nhiên y có năng lực làm điều đó, có điều, Tô Cẩm Hòa biết, Cổ Kính sẽ không cưỡng
ép, bằng không, hắn cũng sẽ không mạo hiểm nói ra chuyện này, “Kết cục của tôi
chẳng phải chỉ có một đường chết sao, chết sớm một chút mà thôi.”
Cậu…”
“Tôi không cầu xin bất cứ ai.”
Lời mà Cổ Kính muốn nói có lẽ là, cậu có thể
cầu tôi, nhưng Tô Cẩm Hòa sẽ không làm vậy.”
Trên đời này, có thể cầu được, chỉ có chính
bản thân mình.
“Cậu rốt cuộc có hiểu mình đang làm gì
không hả ? !” Cổ Kính đỡ trán, y quả thật muốn điên rồi, tăng ngữ tốc, lại
không dám rống lớn, chuyện này không thể để người ta biết được, vì thế Cổ Kính
chỉ có thể mặc cho trán nổi gân xanh, cắn răng gầm nhẹ : “Chỉ bằng một mình cậu,
cậu có thể làm gì chứ, còn chẳng biết gì cả, cái gì cũng không hiểu, cậu có thể
làm cái gì cơ chứ? !”
Tô Cẩm Hòa cái gì cũng sai, nhiều năm “bỏ
trống” như vậy đã khiến hắn trở thành một tên vô dụng.
Hắn không có thể lực, lại không biết đánh
nhau, thậm chí ngay cả chạy cũng chạy không nổi.
Một tên nhu nhược yếu đuối như vậy, hắn có
thể làm cái gì chứ.
Muốn làm cái việc đó, không phải suy nghĩ
viễn vông thì là cái gì ? !
“Tô Hộ bây giờ đang ở trong bệnh viện, cậu
còn có thể trông cậy vào ai hả? Chỉ có mình cậu, Tô Cẩm Hòa cậu ngay cả ranh giới
Phong Thành cũng đừng hòng ra được!”
Hắn có thể thuê người, có tiền thì cái gì
cũng làm được.
Nhưng người làm việc này không được biết
quá nhiều, làm không tốt sẽ bị bắn ngược trở lại, khiến bản thân gặp phải nguy
hiểm.
“Không phải còn có Cổ Nhị gia anh sao.” Tô
Cẩm Hòa đột nhiên nở nụ cười.
Nụ cười của hắn làm Cổ Kính có một loại dự
cảm không tốt.
“Cổ Nhị gia, anh cho tôi mượn xe đi.” Chủ đề
lập tức chuyển hướng, Tô Cẩm Hòa cười hì hì nói.
Có xe thay cho đi bộ, bất kể là đi đâu cũng
tiện hơn nhiều.
Cổ Kính : “…”
Lời y nói Tô Cẩm Hòa căn bản là nghe không
lọt vào tai.
Còn nhớ thương xe của y…
Hắn nghĩ cũng xa quá rồi…
Trong mắt Cổ Kính, Tô Cẩm Hòa chính là một
tên điên từ đầu tới chân.
Y thật sự không muốn lãng phí nước miếng đấu
võ mồm với người này nữa.
“Cho cậu mượn thì có ích lợi gì? Cậu cũng
chẳng lái được. Cái đó không phải thứ cậu nghĩ là nó có thể chạy được.”
Cổ Kính đang hao tâm quá độ không hề thấy
được ánh mắt thoáng sáng lên của Tô Cẩm Hòa.
“Tôi nghĩ, tôi sẽ lái…tôi biết lái thì anh
cho tôi mượn ha.”
“Cậu không lái được đâu!” Cổ Kính lập tức bật
lại.
“Không bằng như vầy đi, anh để tôi thử đi,
tôi lái được thì xe anh đưa tôi mượn, tôi không lái được thì sẽ nghe theo anh.”
Cổ Kính thật sự không hiểu hắn lấy tự tin ở
đâu ra, xe ô tô nhìn thì có vẻ đơn giản nhưng so với xe ngựa thì hoàn toàn là
hai khái niệm khác nhau.
Không phải cứ vung roi là đi được.
Không đánh cái người này thì hắn không nhìn
rõ được hiện thực mà.
Hắn muốn thử, Cổ Kính cho hắn thử.
Cổ Kính làm một động tác ‘mời’.
Tô Cẩm Hòa mang theo rương nhỏ của mình,
khi đi xuống lầu thì không tự chủ được mà khẽ bật cười.
Ngoài cửa hàng.
Xe của Cổ Kính đậu ở gần cửa vào, Tô Cẩm
Hòa gõ gõ cửa sổ xe, ý bảo tên lái xe đi xuống.
Lái xe nhìn Cổ Kính, người sau gật đầu, hắn
ta liền ngoan ngoãn bước xuống nhường chỗ.
Tô Cẩm Hòa nhanh nhẹn chui vào.
Cảm giác lần nữa được ngồi vào khoang lái
thật sự rất tốt.
Tuy cái xe lỗi thời này khác với những chiếc
xe mà hắn từng tiếp xúc, nhưng ở chỗ kia của Tô Cẩm Hòa, chỉ cần là xe thì
không có cái gì là hắn không biết.
Hắn đã hiểu được đại khái, trong lúc này, Cổ
Kính đứng bên ngoài nhíu mày nhìn, y chờ Tô Cẩm Hòa thất vọng trở về, nhưng mà…
Xe khởi động.
Tiếng động cơ vang lên ‘brừm brừm’ vang
lên, xe cũng bắt đầu chuyển động.
Lái xe lo lắng nhìn về phía Cổ Kính, “Nhị
gia, đừng liều lĩnh, cái này không thể đùa được.”
Trong mắt tên lái xe, ô tô này đáng giá hơn
Tô Cẩm Hòa nhiều.
Nhưng tên lái xe vừa dứt lời, tiếng động cơ
đột nhiên trở nên êm hơn, sau đó, chiếc xe kia vèo một tiếng biến mất khỏi tầm
mắt bọn họ…
Tên tài xế trợn tròn mắt.
Cổ Kính cũng trợn tròn mắt.
Bụi cát từ từ rơi xuống, mà tên lái xe thì
kinh ngạc quay sang Cổ Kính, “Cậu ta…lái đi rồi.”
Hắn ta vừa nói, Cổ Kính thiếu chút nữa đã
bóp nát điếu thuốc, “Ta thấy!”
Y không đui!
…
Cảm giác lái xe, thật sự không tồi.
Cái xe cổ này lái không quen lắm, bất quá
lái nhiều cũng quen.
Đây là phương tiện giao thông tốt nhất hiện
tại.
Tô Cẩm Hòa quay kiếng xe xuống, vừa điều
khiển vô-lăng vừa khẽ ngâm nga.
Xe chạy qua thành Bắc, tiến về phía Tô phủ,
Tô Cẩm Hòa lòng đầy vui sướng, cũng không chú ý đến người đi trên đường.
Khi xe của hắn chạy ngang qua nơi nào đó,
chợt có người dừng lại.
“Thiếu gia…”
Ứng Hoằng nhìn chiếc ô tô chạy càng lúc
càng xa, gã nhận ra cái xe đó, là của Cổ Kính, chiếc ô tô duy nhất của huyện
Phong Thành.
Chỉ là, người lái…
…
“Đại thiếu gia, đây là đồ cậu cần.”
Trên bàn bày đầy thực phẩm khô dễ lưu trữ,
Tô Cẩm Hòa không hề biết mất bao lâu mới đến Thiên Lĩnh, hắn chỉ có thể cố gắng
chuẩn bị nhiều đồ một chút, phòng cho bất kỳ tình huống nào.
May mà tiết trời bây giờ đã chuyển lạnh, thức
ăn sẽ không dễ bị hư, mấy thứ này dùng tiết kiệm một chút thì dùng trong một
tháng cũng không thành vấn đề.
Hơn nữa trên đường cũng có bán đồ.
Lão quản gia lo lắng nhìn Tô Cẩm Hòa thu dọn
đồ, tối qua hắn một không về, hôm nay lại cứ thế mà nói phải xa nhà một chuyến,
trước kia Tô Cẩm Hòa chưa từng ra khỏi huyện Phong Thành, lão quản gia thật sự
rất lo, “Đại thiếu gia, cậu thật sự muốn đi…”
“Ừ.” Tô Cẩm Hòa không ngẩng đầu lên đáp, quần
áo hắn đã sắp xếp xong rồi, lúc nào cũng có thể xuất phát, “Đồ ăn thế nào rồi?
Bảo bọn họ nhanh lên đi, tôi vội lắm.”
Trước khi đi, Tô Cẩm Hòa quyết định phải ăn
một bữa no nê.
Sau đó lại đổi chút đồng bạc, may mà hắn đã
dự kiến trước, không để ngân phiếu trong cửa hàng.
“Đại thiếu gia…”
Lão quản gia thật sự không hài lòng, dùng dằng
mãi không chịu rời đi, Tô Cẩm Hòa dứt khoát làm như không thấy, phân phó, “Đúng
rồi, khi nào Hà thiếu soái về, nếu có hỏi thì ông nói thế này, cửa hàng của tôi
bị người ta đập phá, tôi đi tìm cách giải quyết. Ngoài ra, nếu có người đến quý
phủ chúng ta gây chuyện thì ông cứ nói thẳng, cửa hàng xảy ra chuyện, tôi đang
cố gắng bổ cứu (bổ
sung cứu chữa), thời gian mở cửa sẽ dời lại một chút, bảo bọn họ đợi
một thời gian, cam đoan sẽ không để bọn họ tổn thất một đồng bạc nào, đương
nhiên nếu bọn họ không nghe, vẫn tiếp tục làm ầm ĩ thì ông nói với bọn họ,
trong Tô phủ này bọn họ thấy cái nào tốt thì cứ lấy đi đi, lấy mấy cái này trừ
nợ, tôi cũng đỡ phải hao tâm tốn sức.”
Thứ bây giờ có thể lấy khỏi Tô phủ, cũng chỉ
có gạch ốp tường.
Nếu bọn họ thật sự muốn quậy, Tô Cẩm Hòa
cũng không sợ cá chết lưới rách.
Tin rằng những người đó có thể thấy rõ được
tình hình, nếu hắn thật sự ‘lợn chết không sợ nước sôi’, thế thì chịu tổn thất
chính là bọn họ.
Lại nói, Hà Cụ qua một lúc nữa sẽ trở lại,
có y ở đây, ai dám đến gây sự?
“Đại thiếu gia…”
“Được rồi, đừng có ở đây gọi hồn nữa, đi
làm việc đi, đúng rồi, ông đưa cái chìa khóa của vườn báo cho tôi đi, tôi muốn
qua đó một chút.”
“Đại thiếu gia…”
Tô Cẩm Hòa thật sự cảm thấy lão quản gia
này nhất định là thân đàn ông tâm phụ nữ, thích khóc không nói, còn cứ dong dài *
. (* chỗ này thật
sự không hiểu nên chế đại, nguyên văn là墨迹nét mực, chả hiểu =.,=)
“Tô quản gia, Tô phủ giao cho ông trông nom
tôi cũng an tâm, mấy thứ khác không cần phải nói nữa, đừng để tôi tức giận.”
Tô Cẩm Hòa nghiêm mặt.
Ở Tô phủ, Tô Cẩm Hòa hiện tại rất có uy
nghiêm, hắn vừa tức giận, hai bà vợ lẽ kia đều phải sợ hãi, huống chi là lão quản
gia.
Dù cho không cam tâm nhưng lão vẫn làm theo
ý của Tô Cẩm Hòa.
Chìa khóa của vườn báo nhanh chóng được đưa
tới.
Tô Cẩm Hòa bảo lão quản gia tiếp tục đốc
thúc nhà bếp, hắn thì cầm chìa khóa một mình đi tới vườn báo, mới đi được một nửa
đã nghênh đón một người xông tới.
Người tới vô cùng hùng hổ.
Tô Cẩm Hòa vừa thấy người nọ liền đứng lại.
*************
Chương 63 : Lời từ biệt cuối cùng
“Cổ Nhị gia, sao ngài lại đến đây?”
Bộ dáng giả ngu này của Tô Cẩm Hòa khiến Cổ
Kính thật sự hận không thể trực tiếp bóp chết hắn.
Nhưng trước đó, Tô Cẩm Hòa đã phủ tay trước
ngực lùi về một bước.
“Cổ Nhị gia, chúng ta đều là người làm ăn,
nói lời giữ lời, không phải ngài muốn đổi ý đó chứ? Ngài đã nói, tôi có thể lái
thì sẽ đưa cho tôi mượn, bây giờ mới chạy không bao xa, ngài đã đến đòi, e là sẽ
ảnh hưởng đến thanh danh của Cổ Nhị gia đó…”
“Tô Cẩm Hòa!”
“Đây đây, ngài nhỏ giọng chút, đừng la nữa,
coi chừng đau họng đấy.”
Hắn cũng biết Cổ Kính sẽ không dễ dàng đưa
xe cho hắn, vô lại cũng được, bám riết không tha cũng chẳng sao, Tô Cẩm Hòa hắn
đã để ý cái xe đó, bất kể thế nào hắn cũng phải nghĩ cách thu vào tay.
Nhưng mà, hắn không nghĩ tới, câu đầu tiên
khi Cổ Kính tìm đến cửa lại là…
“Tôi đi cùng cậu.”
Tô Cẩm Hòa trợn to mắt.
Nhìn cái vẻ sững sờ của Tô Cẩm Hòa, Cổ Kính
vẫn có ý nghĩ muốn bóp chết hắn.
“Một mình cậu đi, khả năng có thể sống sót
trở về là không, có tôi đi theo, ít ra cũng sẽ tăng lên phân nửa.”
Tô Cẩm Hòa thật sự không dám tin vào tai
mình, ngây người cả buổi không nói nên lời.
“Dù sao cũng đều là trốn đi, xem như đi
tránh nạn, có điều, Tô Cẩm Hòa, trên đường đi cậu phải nghe lời tôi, biết
không? Nếu làm trái lời tôi, dù phải trói tôi cũng sẽ trói cậu về, mặc kệ cậu
có chết hay không…”
Sửng sốt chừng nửa ngày, Tô Cẩm Hòa mới
khôi phục tinh thần.
“Anh…thật sự muốn đi cùng tôi?”
Cổ Kính trả lời hắn bằng ánh mắt ‘nói thừa’,
Cổ Kính y, luôn nói được là làm được.
Đã tới mức này, Tô Cẩm Hòa cũng không giả vờ
nữa, hắn nghiêm mặt nói, “Cổ Nhị gia, anh nói đúng một câu, tôi thật sự là đùa
giỡn với mạng mình, có khi còn chẳng được xem là gà mờ nữa, có thể còn sống trở
về hay không, chính tôi cũng không biết nữa, cho nên…”
Đây không phải đùa.
“Bớt nói nhảm đi.” Cổ Kính nói.
Tô Cẩm Hòa câm miệng.
Người đàn ông này là người hắn vô cùng chán
ghét, thậm chí mỗi lần nhớ tới đều hận không thể giết chết y, nhưng giờ phút
này, lại khiến hắn cảm thấy như y tỏa ra hào quang vạn trượng.
Chỉ ở cùng nhau không đến một ngày, Cổ Kính
đã khiến hắn phải đổi mới cách nhìn của hắn về y.
“Tô Cẩm.”
“Hửm?”
“Nhị gia đã nguyện ý mạo hiểm vì cậu, cậu
chẳng phải cũng nên tỏ ra chút thành ý sao?” Cánh tay vươn về phía Tô Cẩm Hòa,
cả người Cổ Kính dựa sát vào, một tay y nắm lấy cằm Tô Cẩm Hòa, bắt hắn phải
nhìn mình.
Thái độ của Cổ Kính đột nhiên thay đổi ba
trăm sáu mươi độ, cảnh tượng rung động vừa rồi dường như chỉ là ảo giác, khiến
Tô Cẩm Hòa thật sự rất muốn thu lại lời mình vừa nói.
“Ý Cổ Nhị gia là, anh bảy tôi ba sao?” Nhẹ
nhàng nhấc cánh tay trên người mình ra, Tô Cẩm Hòa lặng lẽ kéo dài khoảng cách
giữa hai người.
“Nhị gia thiếu tiền sao?”
Cánh tay của Cổ Kính đã rời khỏi hắn, lúc
này, Cổ Kính chỉ chỉ miệng mình, “Ở đây.”
Tô Cẩm Hòa nhìn đôi môi khẽ cong của y, lập
tức đẩy tay y đi, mau chóng lùi một bước dài ra sau.
Cổ Kính đã sớm nhìn thấu trò hề của hắn,
ngay khi Tô Cẩm Hòa di chuyển, cánh tay liền trực tiếp ôm lấy thắt lưng hắn, tiến
sát tới lấp lấy miệng hắn.
…
Vườn báo.
Đây là lần thứ hai hắn đến đây vào ban
ngày.
Thật trùng hợp, Tiểu Tiểu Tô đang ở giữa vườn,
bộ lông đen tuyền kia sáng bóng dưới ánh mặt trời.
Tiểu Tiểu Tô là thú hoang, nhưng mỗi lần
nhìn thấy nó, Tô Cẩm Hòa đều nhịn không được mà muốn bật cười.
Hắn vừa xuất hiện, Tiểu Tiểu Tô lập tức cảnh
giác quay ngoắt sang.
“Tiểu Tiểu Tô.” Tô Cẩm Hòa ngồi xổm xuống,
nhìn báo đen đằng sau cửa sắt, “Tao phải đi xa một chuyến, có khả năng lâu lắm
mới về được, cũng có thể…”
Không bao giờ trở về.
Câu kế tiếp, Tô Cẩm Hòa không nói.
“Lần trước phải trì hoãn một lúc, lần này
tao có mang chìa khóa này…” Lắc lắc chìa khóa trong tay, Tô Cẩm Hòa mỉm cười
tra chìa vào ổ, ngay lúc ổ kêu ‘rắc’ một tiếng, hắn chợt dừng lại, “Mày đừng ở
đây nữa, đi đi.”
Sau đó, Tô Cẩm Hòa nhanh nhẹn tháo ổ khóa
xuống, hắn chống tay lên gối, đứng dậy.
“Đừng tấn công con người, mau đi đi, mày là
thú hoang, nên trở về rừng núi đi thôi, chứ không phải ở trong lồng sắt này cả
đời.” Hắn rất thích Tiểu Tiểu Tô, dù lần đầu nó dọa hắn suýt chết, nhưng hắn cứ
có một loại cảm giác không nói nên lời với nó. Đây có lẽ là lần cuối cùng bọn hắn
gặp nhau, Tô Cẩm Hòa có chút quyến luyến, trước khi đi cứ nhìn nó mãi. Hắn áp đầu
vào cửa sắt, rũ mắt, “…Tao cũng phải đi rồi, để tao tâm sự với mày lần cuối
đi.”
Tô Cẩm Hòa khẽ cười, sợ Cổ Kính nghe được
nên hắn nói rất nhỏ.
“Mày có biết lúc trước ông tao làm gì
không…Tao phải làm một việc giống như thế, hùng tâm tráng chí cũng có đấy,
nhưng thật lòng mà nói, Tiểu Tiểu Tô, tao rất sợ……Thôi, không nói nữa, hẹn gặp
lại, tạm biệt.”
Nói rồi, Tô Cẩm Hòa xoay người.
Chỉ một cánh cửa thôi, không thể giam nổi
con báo này.
Nó muốn chạy thì lúc nào cũng có thể chạy
được, Tiểu Tiểu Tô đang chờ, có điều, cái ổ khóa này bây giờ đã bị hắn tháo ra
rồi. Tiểu Tiểu Tô còn có thể biết được hắn và Tô Cẩm Hòa trước kia không phải
cùng một người, một con báo thông minh như vậy, hẳn là hiểu được ý nghĩa đằng
sau việc này.
…
Cuối cùng, hắn lại trở về Cổ ký.
Ngoại trừ nơi đó, bất kỳ nơi nào cũng đều rất
nguy hiểm với Tô Cẩm Hòa.
Cổ Kính bảo hắn ở lại một ngày nữa, vì vẫn
còn rất nhiều thứ chưa chuẩn bị xong, mấy thứ Tô Cẩm Hòa mang theo, trong mắt Cổ
Kính chẳng khác nào đồ chơi cả.
Cũng nhờ có sự giúp đỡ của Cổ Kính mà mấy
thứ Tô Hộ không tìm được đã gần như đầy đủ.
Hắn mới ngủ lại một đêm, hôm sau xe đã chất
đủ đồ.
Trong đó có không ít mấy thứ đồ trừ tà mà
Tô Cẩm Hòa yêu cầu.
“Đủ chưa?” Cổ Kính hỏi hắn.
“Cũng tàm tạm.” Tô Cẩm Hòa lật qua lật lại,
Cổ Kính cứ tưởng là hắn đang kiểm tra, ai dè cuối cùng lại lấy ra một tấm bát
quái, để lên trên cổ, “Ai biết được chúng ta có gặp phải mấy thứ tà ma quỷ quái
gì không, mang theo cho an toàn một chút, Cổ Nhị gia anh có muốn kiếm một cái
đeo lên không?”
Cổ Kính lập tức thu tầm mắt về, y bắt đầu hối
hận hôm qua nhất thời xúc động đã làm ra quyết định như thế.
“À đúng rồi.” Tô Cẩm Hòa không chú ý tới
ánh mắt chán ghét của Cổ Kính, hắn nói với tên lái xe, “Cậu hẳn là có dụng cụ sửa
xe hở, bỏ cái đó lên luôn đi.”
Cổ Kính đã nói, phải cố gắng thỏa mãn mọi
yêu cầu của Tô Cẩm Hòa, vì thế cậu tài xế kia nhanh chóng gật đầu một cái, rồi
đưa dụng cụ tới.
Tô Cẩm Hòa đưa mắt nhìn, tuy tất cả đều là
công cụ thô sơ nhưng thấy chúng vẫn khó tránh khỏi thấy thân thiết, hắn đã cho
rằng cả đời này không còn cơ hội được nhìn thấy chúng nữa.
Nghĩ đến lúc trước hắn từng oán hận sao dụng
cụ cũ quá, bây giờ lại hối hận không thôi, bây giờ mỗi một cái hắn đều yêu
thích không muốn buông tay.
“Từ qua tới giờ, tôi đã muốn hỏi cậu một
câu rồi…” Cổ Kính buồn bực nói, “Tại sao cậu lại biết lái ô tô?”
Tô Cẩm Hòa bỗng cứng đờ.
Cả ngày hôm qua hắn chỉ nghĩ làm thế nào để
có thể túm vào tay cái ô tô này, mà vấn đề mấu chốt trong đó, lại bị hắn xem nhẹ…
Nên nói thế nào đây, nói chính mình có
thiên phú dị bẩm sao…
Một thằng ngu si, sau khi hồi phục lại đột
nhiên lĩnh ngộ được kỹ năng lái xe.
“Còn nữa…” Cổ Kính tùy tiện cầm đại một dụng
cụ, “Cậu biết dùng cả cái này sao?”
Mồ hôi lạnh chảy xuống sống lưng.
“Hửm?”
Dưới ánh nhìn chằm chằm của Cổ Kính, Tô Cẩm
Hòa không thể không chậm rãi xoay người lại…
“Thật ra…tôi cũng không biết tại sao nữa…” Tô
Cẩm Hòa nhìn y với ánh mắt vô cùng chân thành, “Không chỉ là ô tô mà cả những
thứ liên quan đến máy móc, tôi chỉ cần nhìn một cái liền biết dùng, tôi cũng thấy
rất kỳ lạ, Cổ Nhị gia anh nói xem, rốt cuộc là tại sao a…”
Tô Cẩm Hòa nói những lời này với bộ dáng ‘tôi
đẹp trai thế này cũng rất đau khổ đó’.
Cổ Kính : “…”
“Tô Cẩm Hòa.”
Ngay lúc hai người đang trò chuyện vui vẻ,
một giọng nam vang lên cắt ngang cả hai, bọn họ cùng nhìn sang, nụ cười trên mặt
lập tức đều biến mất.
Chuyện giữa Tô Cẩm Hòa và Ứng Hoằng, Cổ
Kính sẽ không nhúng tay vào.
Cho nên khi nhìn thấy Ứng Hoằng, y chỉ chào
hỏi một câu rồi trở vào cửa hàng, trừ phi Ứng Hoằng muốn động vào Tô Cẩm Hòa,
còn những thứ khác, Cổ Kính y sẽ không quan tâm tới.
“Để ý kỹ bọn họ.” Sau khi vào, y nói với
tên người làm.
Người sau nhanh nhẹn gật đầu, cách cánh cửa
nhìn chằm chằm tình hình bên ngoài.
“Ứng thiếu gia.” Tô Cẩm Hòa nhìn gã từ trên
xuống dưới, Ứng Hoằng vẫn bộ dáng cũ, gọn gàng sáng sủa, ngay cả làn da cũng vẫn
lành lặn như trước, xem ra đoạn thời gian sống trong nhà giam này chẳng ảnh hưởng
mấy đến gã, “Ra nhanh như vậy, tôi nên nói một tiếng chúc mừng sao…”
Trò chơi lần này, Ứng gia đã hao tâm không
ít.
Trước khi Hà Cụ trở về, Ứng Hoằng đã ra khỏi
nhà giam.
Cũng không biết, tình hình bên Hà Cụ thế
nào rồi…
Hẳn là, không tốt cho lắm…
Hắn rất muốn nói, chó cắn chó, con bại con bị thương * .
(* nguyên văn là “lưỡng bại câu thương”)
Không để ý đến sự châm biếm trong lời nói của
Tô Cẩm Hòa, Ứng Hoằng nhìn về phía ô tô chuẩn bị khởi hành, “Nhanh vậy đã dời mục
tiêu? Hà Cụ còn chưa ngã xuống mà.”
Nghe vậy, Tô Cẩm Hòa không khỏi khẽ bật cười,
“Ứng thiếu gia thật sự là coi trọng tôi quá. Thế nào, anh muốn dạy dỗ tôi, để
tôi biết…ai là chủ nhân thật sự của tôi sao?”
Cảnh tượng vừa nãy ở trong mắt Ứng Hoằng, hẳn
là hắn đang tính đi du ngoạn với Cổ Kính, mà gã thì vô tình nhìn thấy.
Hoặc là, hắn quyết định tìm Cổ Kính làm chỗ
dựa, để làm kim ốc tàng kiều này nọ. (kim ốc tàng
kiều : ý nghĩa ở đây đại khái là để Cổ Kính đưa Tô Cẩm Hòa trốn đi, chi tiết điển
cổ ở ĐÂY)
Cho nên Ứng Hoằng đến tuyên bố quyền sở hữu
sao.
“Đáng tiếc, Ứng thiếu gia anh đoán sai rồi.”
Tô Cẩm Hòa mỉm cười thần bí, hắn hạ giọng hỏi người đàn ông đứng ở đầu xe, “Ứng
thiếu gia biết tôi chuẩn bị làm cái gì không?”
Ứng Hoằng không nói gì.
Ý cười trên mặt Tô Cẩm Hòa lại càng sâu, “Nhờ
phúc của Ứng thiếu gia, tôi tính tiếp bước việc làm ăn của Tô gia, cái việc mà
bị Ứng thiếu gia khinh thường đấy.”
Kinh ngạc lóe lên trong mắt Ứng Hoằng khiến
Tô Cẩm Hòa nảy sinh đắc ý trong lòng, cảm giác này thật sự quá tuyệt vời.
“Chỉ là, ông tôi truyền lại không được bao
nhiêu thứ, tôi chỉ biết chút chuyện da lông thôi, nhưng mà, tôi không thể không
đi, bằng không, tôi lấy cái gì để đấu với Ứng thiếu gia đây.” Nụ cười của Tô Cẩm
Hòa lập tức dập tắt, hắn nghiêm túc nhìn về phía Ứng Hoằng, “Ứng thiếu gia đã
ra khỏi nhà giam, nhưng cửa hàng của Ứng gia vẫn còn ở trong tay Hà Cụ, hiện tại,
Ứng thiếu gia ngay cả chính mình còn khó bảo toàn, cho nên dù có muốn đối phó
tôi, cũng không có khả năng làm việc đó. Tuy nhiên, Ứng thiếu gia ngài là ai chứ,
sẽ mau chóng trở người được thôi, cho nên, bây giờ bọn tôi phải hành động sớm một
chút…”
Nhìn xem Ứng Hoằng thoát khỏi Hà Cụ trước,
hay hắn trở về từ Thiên Lĩnh trước.
“Xem xem tôi có thể chuẩn bị sẵn sàng, trước
khi Ứng thiếu gia lật người trở lại hay không.”
Tô Cẩm Hòa không nói đùa, hắn rất nghiêm
túc.
Dù sao cũng đã đến bước này, hắn đã sớm đắc
tội Ứng Hoằng rồi, chẳng có gì phải kiêng kị nữa.
“Tôi sẽ không thua, Ứng Hoằng, tôi sẽ vĩnh
viễn không khuất phục anh, mặc kệ anh làm gì.” Tô Cẩm Hòa nói, “Ứng thiếu gia,
tôi đây đang đánh cược cả tính mạng mình để “chơi” với anh đấy.”
2 nhận xét:
Rồi anh sẽ bồi em, "chơi" cùng em đến hết đời ấy chứ :v
(Y) e còn gặp a wai mà, trốn đâu cũng ko thoát :3 ~
Đăng nhận xét