Thứ Hai, 30 tháng 5, 2016

DDKR - chương 66

Edit + Beta : Carly



Chương 66 : Thuyết phục đề cử

Cả người Tô Cẩm Hòa ướt đẫm mồ hôi.
Đừng có làm loạn mà…
Hà Cụ anh cố ý đúng không hả…
Hắn chỉ là muốn nhanh chóng tắm rửa đi ngủ thôi, một nguyện vọng nhỏ bé như thế cũng không thể thỏa mãn hắn sao? !
Nhìn Ứng Hoằng, lại nhìn Kỷ Diên đang vô cùng đắc ý, Tô Cẩm Hòa bỏ cuộc, phắc hắn không quan tâm nữa, thích thế nào thì làm thế nấy đi, cùng lắm thì hắn qua đêm trong xe thôi…
Vừa nghĩ đến trước đó hừng hực ý chí, rồi nhìn lại tình huống của buổi chiều đầu tiên, Tô Cẩm Hòa cảm thấy con đường phía trước thật sự là mù mịt mơ hồ không thôi.
Kỷ Diên cầm lấy chìa khóa, cúi người cung kính nói với Hà Cụ, “Thiếu soái, mời đi bên này.”
Hà Cụ không nói gì, cầm lấy găng tay, thân hình cao lớn thoáng chốc đứng thẳng dậy.
Y không thèm liếc mắt nhìn bọn hắn lấy một cái, đi thẳng lên lầu.
Cổ Kính đưa mắt nhìn ra cửa, xe của Hà Cụ đậu ở ngoài, trong xe vẫn còn ánh đèn, chứng tỏ bên trong còn có người.
Hà Cụ này……chuẩn bị cả rồi mới đến.
Cửa thành đã đóng, đêm nay bọn hắn chỉ có thể ở lại nơi này, dù muốn lén trốn đi cũng không được, bên ngoài có người canh.
“Lấy ba phòng.” Nhận rõ tình hình, Cổ Kính quay đầu nói với tên người làm, phòng tốt hay không cũng không sao, có phòng là được rồi.
Tên kia bị Kỷ Diên dọa đến sợ mất mật, đây là lần đầu tiên cậu ta nhìn thấy súng, lúc này vẫn chưa hoàn hồn lại, nghe thấy Cổ Kính hỏi nhưng chừng nửa ngày sau mới trả lời…
“Các vị, phòng đơn đã hết rồi, chỉ còn phòng giường ghép [1] thôi…”
Tô Cẩm Hòa : “…”
Cổ Kính : “…”
……
Tô Cẩm Hòa cho rằng, Ứng Hoằng nhất định sẽ rất giận dữ vì bị Hà Cụ đùa giỡn.
Ứng Hoằng thấy mình đã nắm chắc thắng lợi, phía lãnh đạo tạo áp lực, Hà Cụ sẽ không dám làm gì gã nữa, lại không nghĩ tới Hà Cụ vẫn còn chiêu phía sau.
Thủ đoạn cư nhiên nham hiểu như vậy.
Có thể là do lần này Ứng gia ra tay quá độc nên Hà Cụ chán ghét, vì thế y cũng muốn Ứng Hoằng tức chết.
Phương thức này, dù là ai cũng chịu không nổi, mặt Ứng Hoằng đen sì, nhưng Tô Cẩm Hòa đã xem thường gã quá rồi.
Khả năng thừa nhận của Ứng Hoằng không yếu như vậy.
Gã không tức giận.
Không có phòng đơn thì ở phòng giường ghép.
Ba người bọn họ nằm chung một cái giường lớn.
Điều này khiến Tô Cẩm Hòa cảm thấy, đúng là thổ hào * có khác, muốn bao là bao hết.
(* thổ hào : chỉ những phú hào địa chủ có quyền thế ở nông thôn trong xã hội cũ, còn bây giờ là ý nói những tên giàu có thích xài sang)
Một phòng lớn thế này mà chỉ có ba người bọn họ.
Cái giường vừa lớn vừa dài như vậy, hắn có thể lăn từ đầu bên này đến đầu bên kia, muốn ngủ thế nào thì ngủ thế nấy.
Có điều…
Vừa nghĩ đến phải ở chung một phòng với hai người kia một đêm, Tô Cẩm Hòa có xúc động muốn trở vào xe ngủ.
Nhưng hắn không có tinh lực để làm vậy.
Cổ Kính nói rất đúng, hắn gần như là một tên vô dụng, chỉ mới lái xe một ngày mà hắn không còn sức để ăn cơm luôn.
Hắn không có thể lực lẫn sức chịu đựng, cái gì cũng không có.
Ngược lại là bọn họ, bất kỳ ai cũng có thể một tay nhấc hắn lên.
“Nói thẳng đi, anh tính thế nào?” Cổ Kính ngồi xuống giường, tựa người vào tường, hít một hơi thuốc.
Ứng Hoằng đang cởi quần áo, nghe y hỏi vậy liền dừng lại.
“Hà Cụ bám theo anh như vậy, anh thật sự định đi chung một đường với anh ta?”
Tô Cẩm Hòa đã sớm mệt mỏi, nghe hai người nói thế liền lập tức tỉnh táo, hắn nhìn Ứng Hoằng, nghiêm túc nói, “Tách khỏi anh ta là không có khả năng, trừ phi chúng ta thông thạo đường hơn bọn họ, xe cũng tốt hơn bọn họ, quan trọng hơn là…thân phận của anh ta… Bất kể anh ta đi đâu cũng có thể dễ dàng qua cửa, dù chúng ta bỏ lại được nhưng nếu muốn đuổi kịp cũng chỉ tốn có vài phút thôi.”
Điều kiện vật chất so không lại, mấy thứ khác lại càng không, thân phận của Hà Cụ chính là trở ngại lớn nhất của bọn họ, nếu chỉ đi theo thì còn tạm được, chứ nếu y muốn gây phiền toái cho bọn họ thì đó là chuyện dễ đến không thể dễ hơn.
Cái Cổ Kính lo lắng cũng là điểm này.
“Anh ta tìm đại một lý do là có thể giam xe hoặc người của chúng ta, tuy nói anh ta không thể vươn tay quá xa nhưng tạm thời chúng ta vẫn còn ở trong phạm vi thế lực của anh ta, Hà Cụ không thể không biết, vì thế anh ta nhất định sẽ làm cái gì đó trước khi chúng ta thoát khỏi sự khống chế của anh ta.” Cổ Kính nói.
“Phải…” Tô Cẩm Hòa cũng cảm thấy như vậy, “Nếu tiếp tục thế này cũng không phải cách, chúng ta quá bị động.”
Kỳ thật hắn muốn noi, nếu y là vì anh mà tới, anh nên đi cùng y đi…
Đừng gây thêm phiền toái cho bọn tôi nữa.
“Ứng thiếu gia không tính thay đổi quyết định sao?” Cổ Kính hỏi ra vấn đề mà Tô Cẩm Hòa luôn muốn mà lại không dám nói, khiến cho Tô Cẩm Hòa không khỏi vỗ tay khen hay cho y trong lòng.
Cổ Nhị gia, làm tốt lắm.
“Phải.” Ứng Hoằng dứt khoát.
Tim Tô Cẩm Hòa như bị cho rơi tự do, rớt từ nơi cao ngồng xuống tận đáy cốc, vỡ tan nát.
Cái người này sống chết không chịu đi hả trời…
“Thế thì cũng chỉ có thể…” Cổ Kính nói, “…nói thẳng ra với anh ta, hỏi xem anh ta có muốn đi cùng không.”
“Cái gì? !” Tô Cẩm Hòa ngồi phịch xuống, “Anh điên sao mà nói thật với anh ta!”
“Chứ làm sao?” Cổ Kính hỏi hắn, “Cứ để anh ta đi theo sau thế này sao? Đây là chuyện sớm muộn thôi, hơn nữa Hà Cụ không biết chúng ta định làm gì, nhất định sẽ can thiệp vào, cậu muốn làm xong chuyện này thì nhất định phải nói ra mọi chuyện, ai bảo chúng ta đụng phải người không thể chọc như vậy.”
Cổ Kính nói không sai, Tô Cẩm Hòa im bặt.
Nhưng mà, nếu để Hà Cụ biết chuyện này, hắn nhìn sao cũng thấy không thích hợp…
Chuyện hắn cần làm là chuyện không thể để người khác biết đến, Hà Cụ là quân nhân, từ góc độ của hắn, y đi con đường chính đạo, nếu để y biết thì chẳng khác nào lôi cảnh sát đi đánh cướp…
Bọn họ đối lập nhau.
Hắn có thể ngả bài với Cổ Kính và Ứng Hoằng, nhưng Hà Cụ thì không được a…
“Cứ xem như cho anh ta đi theo như vậy đi, nhưng cậu nghĩ anh ta sẽ vĩnh viễn không biết gì sao?”
“Nhưng mà…”
“Hơn nữa anh ta còn mang theo người…” Cổ Kính không biết bao nhiêu nhưng trong phạm vi quyền lực của Hà Cụ, y muốn điều động bao nhiêu cũng không thành vấn đề, “Cậu cảm thấy, chỉ một mình anh ta biết hay để quân đội đến bắt ngay hiện trường thì tốt hơn?”
Tô Cẩm Hòa nghẹn lời.
“Quan trọng hơn là, chỉ một mình anh ta đi theo chúng ta thì dễ dàng làm việc hơn nhiều.”
Cổ Kính nhìn về phía Ứng Hoằng.
Người sau lập tức hiểu ý y.
Không có quân đội chống lưng, bọn họ ai cũng như nhau.
Hà Cụ đơn thương độc mã, sẽ chẳng làm được gì cả.
Y có biết, bọn họ cũng chẳng sợ.
Cho nên nhiệm vụ ưu tiên hiện tại, chính là phải khiến Hà Cụ gật đầu.
“Làm theo ý cậu đi.”
Tô Cẩm Hòa há mồm, các anh quyết định nhanh gọn ghê ha, nhưng hắn thì sao hả?
Một chuyện đang yên lành như vầy, cứ thế mà bị mấy người bọn họ quấy nhiễu loạn cả lên.
Trước đó Tô Cẩm Hòa lo việc an nguy, bây giờ hắn cũng không biết mình nên lo cái gì nữa.
Câu chuyện bi tráng này, tức thì tràn ngập màu sắc hài kịch.
“Lúc nào đi?” Ứng Hoằng hỏi.
“Càng nhanh càng tốt.” Phải làm trước khi Hà Cụ hành động, “Có điều, tốt nhất là khiến anh ta không kịp phòng bị.”
“Vậy thì hừng đông đi.” Trước khi Hà Cụ rời giường.
“Ừ, cỡ đó.”
Tô Cẩm Hòa nghe hai người cậu một lời tôi một câu, cơn buồn ngủ lại ập tới, hắn ngáp một cái, thuận miệng hỏi, “Vậy ai đi…”
Lời vừa ra khỏi miệng, hắn liền hận không thể tát chết mình, vì hai người đều đồng loạt nhìn sang hắn.
Ánh mắt đó, khiến hắn không khỏi run rẩy…
“Không phải chứ…hai vị đại ca à, đừng nháo loạn a…”
Cổ Kính vỗ vỗ đầu hắn, “Cậu đi đi, anh ta không đề phòng cậu.”
Trong ba người bọn họ, chỉ có Tô Cẩm Hòa là trông vô hại nhất.
Mà hắn lại từng ở chung với Hà Cụ một thời gian dài, so với hai người bọn hắn thì chuyện này giao cho Tô Cẩm Hòa là tốt nhất.
“Nhưng, nhưng…” Hắn không muốn một mình đi kiếm Hà Cụ đâu!
Nghĩ đến cảnh trong nhà giam, chân Tô Cẩm Hòa liền muốn rút gân.
“Đừng quên, đây là chuyện làm ăn của cậu, nếu như thất bại thì người khóc chính là cậu đấy.”
Tô Cẩm Hòa nhìn đầu ngón tay của mình, hắn có thể cắn một cái không, hai người này còn biết đây là chuyện của hắn sao…
Các vị đại gia, chuyện này có liên quan gì tới các anh đâu chứ…
……
Trời tờ mờ sáng, Tô Cẩm Hòa đang say giấc đã thấy sau lưng thổi đến từng cơn gió lạnh lẽo, hắn theo bản năng nhích nhích tới trước, phía trước rất ấm áp, nhưng không nghĩ tới vừa động một cái, sau lưng còn lạnh hơn nữa.
Lạnh đến nỗi hắn không thể không mở mắt ra.
Mở mắt rồi hắn mới phát hiện, không biết từ khi nào, hắn đã chui vào ổ chăn của Cổ Kính rồi.
Không chỉ thế bọn họ còn đang ôm lấy nhau.
Mà tay của Cổ Kính…
Được rồi, báo ứng tới nữa.
Trước kia hắn sờ Hà Cụ nhiều quá nên bây giờ bị Cổ Kính chiếm tiện nghi rồi.
Tình cảnh này nhìn nhiều thành quen, thấy nhiều rồi, Tô Cẩm Hòa trái lại không có phản ứng gì cả.
Hắn kéo tay Cổ Kính ra, lặng lẽ lui về chăn của mình.
Nhưng khi hắn đang định tiếp tục ngủ thì đã thấy sau lưng càng lạnh hơn trước.
Vì thể hắn trở người.
Trong căn phòng tối mờ, hắn đối mặt với một đôi mắt sắc bén.
Lông tơ trên người lập tức dựng hết cả lên, Tô Cẩm Hòa giật bắn người.
Ứng Hoằng không biết đã thức từ lúc nào, đang nhìn chằm chằm hắn.
Ánh mắt đó, khiến hắn thấy mình như sắp rơi vào hầm băng vậy.
Vì thế Tô Cẩm Hòa liền không chút nghĩ ngợi mang giầy vào rồi chạy ra ngoài.
“A..trời sáng rồi, tôi đi tìm Hà thiếu soái…” Nói rồi hắn chạy biến.
Trời còn chưa sáng tỏ, hắn vẫn rất buồn ngủ nhưng hắn không thể không đi.
Tối qua hắn đã nói không thể ngủ như vậy mà!
Cái giường lớn như vậy, tại sao ba người họ cứ phải nằm gần nhau chứ, tuy không kề sát nhưng ba người lại chiếm hết một bên rồi.
Chẳng lẽ bọn họ không thể cách nhau xa thật xa sao!
Y như cửa hàng của ba người họ vậy.
Thôi vậy cũng được đi, gần thì gần, nhưng tại sao người nằm giữa lại là hắn chứ!!
Nhớ lại bộ dáng đèn vừa tắt liền không dám động đậy của mình tối qua, hắn liền thấy mình quá đáng thương, đây chỉ mới bắt đầu thôi đó, thời gian sắp tới phải làm sao đây a!
Tô Cẩm Hòa nghẹn lời, sau khi chạy một vòng trên hành lang, đột nhiên khựng lại.
Đợi đã, Hà Cụ ở hướng nào?
Hắn nhìn mấy cánh cửa gần như y chang nhau.
Vừa rồi hắn đi ra từ phòng nào vậy?
……
Hai tiếng sau.
Cổ Kính sờ sờ chỗ bên cạnh, thân người mềm mại không có, khiến y không khỏi bất mãn mở mắt ra.
Nhìn kỹ lại, Tô Cẩm Hòa không còn, mà cách đó không xa là gương mặt không chút biểu cảm của Ứng Hoằng, khiến Cổ Kính lập tức tỉnh giấc.
Không có chuyện gì khiến Cổ Kính thấy khủng khiếp hơn chuyện vừa dậy liền thấy Ứng Hoằng nằm kế bên.
Đả kích thị giác này làm Cổ Kính tỉnh táo hẳn.
“Người đâu?” Y vừa hỏi vừa theo bản năng dịch vào sát tường.
Cổ Kính thấy khó chịu, Ứng Hoằng dĩ nhiên cũng thế.
Không ai có thể hiểu được cảm giác vừa tỉnh lại đã phải nhìn thấy đối phương của hai người họ.
Khó chịu giống như nuốt phải chuột chết vậy.
Cố nhịn xuống, Ứng Hoằng nhìn lên trần nhà, nói, “Đi tìm Hà Cụ rồi.”
“Hửm?”
“Hai tiếng trước, đến bây giờ, vẫn chưa trở lại.” Ứng Hoằng lại nói.

—————
[1] Nguyên văn là thông phô (通铺) là 1 loại giường lớn dành cho nhiều người nằm chung (nguồn : Hạ Linh Lan). Dạng mà em Hòa với 2 anh ở là dạng giống với hình đầu đó :3


***********

Không có nhận xét nào: