Thứ Ba, 31 tháng 5, 2016

DDKR - chương 67

Edit + Beta : Carly

Chương 67 : Đội ngũ kỳ lạ *
(nguyên văn là kỳ ba [奇葩] : ý chỉ những bông hoa tuyệt sắc, nhưng tùy trường hợp mà cũng có thể chỉ một người nào đó rất lạ lùng, không giống bình thường. Đa phần, “kỳ ba” có ý châm chọc, chỉ những hành động ngoài sức tưởng tượng, khó có thể hiểu được, khác người.)

Thời gian chạy ngược về hai tiếng trước.
Tô Cẩm Hòa hoàn toàn không biết Hà Cụ ở phòng nào, vì thế chỉ đành phải xuống lầu tìm người làm, e ngại thân phận của Hà Cụ nên tên người làm kia sống chết không chịu nói, Tô Cẩm Hòa dây dưa với cậu ta một hồi rồi đành bước đi.
Sau lưng cậu ta là bảng treo chìa khóa, trên đó có số phòng và mấy xâu chìa khóa, trên cơ bản thì liếc sơ qua là hiểu, lầu một là phòng giường ghép, lầu hai dành cho phòng nhiều người [1] và phòng đơn, lầu ba lại là các phòng đơn tốt nhất.
Tô Cẩm Hòa đi lên lầu ba.
Trên cửa có ghi số phòng nhưng nhiều cửa như vậy, toàn bộ chìa khóa lại đều bị người lấy đi rồi, hoàn toàn không nhìn ra cái nào với cái nào…
Hắn rất buồn ngủ, lại phải nói chuyện với tên người làm lâu như vậy, Tô Cẩm Hòa vừa ngáp vừa bước đi trên hành lang, ngay khi hắn đi đến vòng thứ ba thì một cánh cửa gần đó đột nhiên mở ra.
Hà Cụ mặc mỗi áo lót trong thản nhiên nhìn hắn.
Nhìn thấy Hà Cụ, Tô Cẩm Hòa vốn muốn bật cười nhưng thấy bộ dáng của y, nụ cười kia liền lập tức nuốt trở về.
“Ách…Tôi không cố ý phá giấc ngủ của anh…”
Hà Cụ đột nhiên vươn tay tới, Tô Cẩm Hòa sợ đến nỗi rụt cổ lại, còn chưa kịp lùi về sau đã bị Hà Cụ nắm lấy ôm vào phòng.
Sau đó cửa đóng sầm lại.
Hà Cụ xách hắn đến bên giường.
Nhìn thấy ổ chăn ấm áp, Tô Cẩm Hòa do dự một chốc rồi chui vào.
Khi nãy đi vội quá nên hắn chưa kịp mặc quần áo vào, cũng đã đến cuối tháng chín, khí trời dần trở lạnh, đặc biệt là vào sáng sớm, tay chân Tô Cẩm Hòa lúc này đã lạnh ngắt.
Hà Cụ nhìn bộ dáng trườn vào chăn của hắn.
Hồi nãy y chợt nghe thấy tiếng bước chân khi nặng khi nhẹ ngoài hành lang, giống như chú mèo không tìm được nhà vậy, cứ không ngừng đi lại quanh quẩn mãi một chỗ, thấy hắn đáng thương nên y liền cho hắn vào.
Quả nhiên, mèo tìm được nhà rồi liền không náo loạn nữa.
Hà Cụ nằm xuống giường.
Tô Cẩm Hòa thật sự là quá mệt mỏi, vừa tìm được cảm giác ấm áp liền thấy muốn ngủ, nhưng hắn vẫn không quên sứ mạng của mình, vì thế hắn ngáp một cái, miễn cưỡng chống đỡ cơn buồn ngủ, nói với Hà Cụ, “Hà thiếu soái, tôi có chuyện muốn nói với anh.”
Hà Cụ nhìn hắn.
Tô Cẩm Hòa lại ngáp cái nữa, “Lúc trước có người đến tìm tôi, nói là có đồ tốt, người đó muốn bán cho tôi, ông ta rất thần bí nên tôi cứ cho đó là đồ tốt, liền mời vào, nhưng không nghĩ tới, ông ta lại đưa cho tôi một tấm bản đồ…”
Có lẽ là do nói dối quá nhiều nên đã quen, Tô Cẩm Hòa bây giờ có thể vừa gà gật vừa vờ đáng thương vừa nói dối như thật.
“Ông ta nói đó là bản đồ kho báu, có thể đào được báu vật, tôi vốn chẳng cho là thật, đưa lão vài đồng bạc rồi đuổi đi, thế nhưng hai hôm trước, cửa hàng của tôi bị người ta đập phá, tôi còn thiếu chút nữa bị người ta giết…” Ngáp liên tục vài cái, mắt Tô Cẩm Hòa đã đỏ ửng, nhưng khi nói đến cửa hàng thì cảm giác mơ màng kia tan đi không ít, hắn cười rất bất đắc dĩ nhưng chỉ có chính hắn mới biết, hắn sắp kiên trì không nổi nữa, mí mắt càng lúc càng nặng trĩu, lập tức tăng ngữ tốc, “Tôi chỉ có mỗi cửa hàng này, nhờ nó mà sinh hoạt mới có chút chuyển biến, cũng không biết là đắc tội ai mà lại trắng tay chỉ trong một đêm. Tôi nhận không ít tiền đặt cọc của người ta, bây giờ tiền hàng mất sạch, đúng là ép tôi vào đường chết mà…”
Không dám để Hà Cụ nhìn thấy bộ dáng sắp không tỉnh táo nổi nữa của mình, vì thế hắn cuộn người lại, khiến mình trông vô cùng đáng thương.
Lúc y không có mặt, mèo con đã bị khi dễ sao…
Mèo không nghe lời, để nó nếm chút khổ là chuyện đương nhiên.
“Không còn cách nào, tôi nghĩ tới tấm bản đồ này. Tôi không biết là thật hay giả, nhưng đã đến bước này, tôi cũng chỉ có thể trông cậy vào nó, hy vọng có thể tìm được chút gì đó. Sau đó Cổ Kính biết chuyện này, anh ta thấy thú vị nên muốn đi theo, còn Ứng Hoằng, chúng tôi vô tình gặp được trên đường, anh ta hiện tại cũng rảnh rỗi, muốn đi cùng xem rốt cuộc có bảo tàng gì không…Nhưng tôi lại thấy, Ứng Hoằng sở dĩ đòi đi theo là muốn cười nhạo tôi mà thôi, tên ngu ngốc đi đặt hy vọng vào cái này…”
Tô Cẩm Hòa cẩn thận liếc nhìn Hà Cụ một cái, hắn than thở…
“Bọn họ nghĩ sao tôi cũng không quan tâm, dù sao thì tôi cũng đã cược cả tính mạng mình vào nó rồi…”
Sợ Hà Cụ hiểu lầm, Tô Cẩm Hòa vội giải thích…
“Tôi biết bản lĩnh của thiếu soái, có rất nhiều biện pháp dùng để đối phó anh ta, nhưng trong lúc đó sẽ khó tránh khỏi việc ảnh hưởng đến tôi… Loại chuyện thế này không thể công khai được, nếu làm ầm ĩ để người khác biết hết thì tôi có thể sẽ không có gì cả… Thật ra tôi là đang cầu thiếu soái đấy, hãy cho tôi một cơ hội đi, cái mạng nhỏ này của tôi nằm cả trong tay thiếu soái…”
Âm lượng của Tô Cẩm Hòa dần nhỏ xuống, giọng vừa nhỏ xuống hắn liền nhịn không được mà ngáp một cái.
“Tôi tin vào thiếu soái, ngài là người tôi tin tưởng nhất…cho nên…dù chỉ có một mình ngài cũng không sao, chỉ là một Ứng Hoằng mà thôi, một mình thiếu soái cũng có thể xử lý được…”
Hắn cẩn thận nói hết, nhưng dứt lời rồi mà Hà Cụ vẫn không đáp lại, nếu không phải y mở mắt thì Tô Cẩm Hòa đã cho rằng y ngủ mất rồi.
“Hà thiếu soái…” Hắn rất muốn lấy tay chọt chọt y hai cái để y phản ứng nhưng Tô Cẩm Hòa không dám làm vậy, “Cho nên, cho nên, tôi hy vọng thiếu soái có thể đi cùng chúng tôi, có ngài tôi cũng an tâm, dù có hai người họ cũng sẽ không sợ, vì thiếu soái nhất định có thể bảo vệ tôi… Dù ngài không quản tôi nhưng có ngài thì cũng đỡ lo… Còn mấy người Kỷ phó quan thì…người càng nhiều càng phiền toái, tôi chỉ có chút chuyện thôi, không nhất thiết phải huy động nhiều người như vậy…”
Chuyện cần nói đã nói hết, hắn đang chờ câu trả lời của Hà Cụ.
Nhưng người đàn ông này lại không lên tiếng.
Hai người đều không nói gì, trong phòng tức thì an tĩnh lại.
Ổ chăn ấm áp, xung quanh tối mờ, rất dễ dàng khiến người ta buồn ngủ, đặc biệt với Tô Cẩm Hòa vốn đang trong tình trạng miễn cưỡng tỉnh táo.
Mở to mắt một lúc, mí mắt lại bắt đầu trầm xuống.
Đã đến cực hạn rồi.
Nhưng nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành…
“Thật ra tôi càng hy vọng ngài đưa anh ta đi hơn… Ngài không biết chứ anh ta thật sự rất phiền…”
Nhớ tới Ứng Hoằng, lại nghĩ đến những việc gã đã làm, lần này không hề nghĩ ngợi, Tô Cẩm Hòa đã há mồm tuôn ra tiếng lòng…
“Việc làm ăn của tôi, anh ta trăm phương ngàn kế cản trở không nói, còn không ngừng gây sự…Không khi nào là không hại tôi, tôi thật sự không biết mình đã đắc tội anh ta lúc nào nữa…”
“Chuyện anh động vào anh ta, tôi thật ra thấy rất vui, lúc đó tôi đã nghĩ, tốt quá, cuối cùng cũng có người đến chỉnh yêu nghiệt này rồi… Khi thấy anh ta bị giam, tôi sợ hãi nhưng cũng rất thích…Ha ha…”
Tô Cẩm Hòa nói nói, dần dần trật khỏi đường ray…
Hắn không hề phát hiện, trong lúc mơ màng, bản thân đã hoàn toàn chìm vào thế giới của chính mình.
Quên luôn cả đối tượng mình oán giận là ai.
“Tôi ủng hộ anh tìm chứng cớ xử lý anh ta…nhưng tôi thật sự không có cái gì để cung cấp cho anh cả, cùng lắm là ủng hộ này nọ thôi…”
Mí mắt Tô Cẩm Hòa đã mở không nổi nữa, giọng cũng nhỏ dần…
“Nhưng mà tôi biết, Hà thiếu soái căn bản là không cần đến một người nhỏ bé như tôi, anh chỉ cần phất tay một cái là có thể xử lý được… Hơn nữa, tôi còn cảm thấy, cách giải quyết tốt nhất chính là anh mang anh ta đi đi…Thật sự hết cách sao… Anh chỉ cần mạnh tay bắt anh ta là được mà…”
Hắn sắp ngủ mất rồi, những lời này nói rất mơ hồ, nhưng còn vấn đề của Ứng Hoằng…
Có trời biết hắn hy vọng Ứng Hoằng nhanh chóng rời đi biết chừng nào.
“Hà thiếu soái, anh phải mạnh tay một chút…”
Nói rồi, đầu Tô Cẩm Hòa lệch qua một bên, ngủ mất.
Thiếp đi.
Hà Cụ nhìn hắn.
Tô Cẩm Hòa nói nhiều như vậy, kỳ thật y hoàn toàn không hiểu ý mà hắn muốn biểu đạt, nhưng có vẻ như là muốn y đi cùng.
Đang ngẫm lại, người bên cạnh đột nhiên nhích tới gần, Tô Cẩm Hòa cuộn người lại như một chú mèo, đầu kề sát vào dưới cằm Hà Cụ, tay theo thói quen luồn vào áo y, chân thì đặt vào giữa hai chân Hà Cụ…
Hắn tựa như mèo cọ cọ hai cái, Hà Cụ loáng thoáng nghe được tiếng lầm bầm của hắn…
“Ấm quá…”
Hà Cụ không đẩy chú mèo đang sưởi ấm ra.
Có vẻ…gần đây cậu ta thật sự rất đáng thương.
……
Tô Cẩm Hòa khoác quần áo của Hà Cụ vào, ngáp một hơi dài, bước xuống lầu, thật ra hắn vẫn còn muốn ngủ, ngủ đến khi trời tối đen luôn.
Buồn ngủ chết đi được.
Nhưng Hà Cụ lại xách hắn dậy.
Hắn không muốn nhưng vẫn xuống lầu cùng y.
Ngay khi bước xuống cầu thang lầu một, hắn bất ngờ tỉnh táo hẳn.
Ở đại sảnh, một người mặc âu phục đang vắt chéo chân miệng ngâm nga, đôi giày da kia còn khẽ đong đưa theo điệu nhạc.
Từ góc nhìn của mình, hắn có thể thấy được những sợi tóc được vuốt về sau.
Nhịp tim của Tô Cẩm Hòa chợt tăng tốc.
Có thể là do động tĩnh quá lớn nên kinh động đến người dưới lầu.
Người nọ ngẩng đầu lên.
“Anh!” Đông Lộ nhiệt tình vẫy tay với hắn.
“Đông Lộ?” Hắn chần chừ xác định, khi lấy lại tinh thần thì hắn đã phóng xuống dưới lầu, “Sao cậu lại ở đây?!”
“Em nghe nói cửa hàng của anh bị người ta đập phá, em liền vội chạy tới, nhưng em lại nghe Tô quản gia nói anh đã đi ra ngoài nghĩ cách rồi, em lo cho anh nên đã đuổi theo suốt cả đêm…” Đông Lộ nói, “Chuyện cửa hàng anh không cần lo lắng, em sẽ nghĩ cách giúp anh, anh không cần làm gì cả.”
Tô Cẩm Hòa không thể tin được chớp chớp mắt, hiện tại bọn họ đang ở trạm dừng, đã cách Phong Thành rất xa rồi, tại sao Đông Lộ có thể tìm thấy bọn họ…
“Sao cậu tìm tới được đây?”
“Em tự có cách của mình.” Đông Lộ chớp chớp mắt với hắn, ý cười thoát ảm đạm, cậu ta nhìn ra sau lưng Tô Cẩm Hòa, “Anh đi cùng bọn họ sao em có thể an tâm, em phải ở cạnh anh…”
Theo tầm mắt của Đông Lộ, Tô Cẩm Hòa thấy được Ứng Hoằng và Cổ Kính.
Sắc mặt hai vị này không được tốt lắm…
Ứng Hoằng nhìn Đông Lộ, mà ánh mắt của Cổ Kính thì bay tới bộ đồ của Hà Cụ trên người Tô Cẩm Hòa…
Ánh mắt của mọi người giao nhau, Tô Cẩm Hòa cảm thấy không khí tràn ngập mùi thuốc súng.
Lại liếc nhìn Hà Cụ đứng cách đó không xa…
Này rốt cuộc là cái quái gì đây…
Đông Lộ cũng đòi đi…
Cái đội ngũ kỳ quái nào đây trời…
Tô Cẩm Hòa càng nghĩ càng thấy chuyện của mình sắp đi tong rồi.
Vì thế, cuối cùng hắn không ngăn lại ai nữa, tất cả theo tất.
Đi chung thì đi chung, Tô Cẩm Hòa lần nữa cam chịu, thích thế nào thì làm thế đấy đi, hắn đã không dám nghĩ tới những ngày sau này nữa rồi…
Có điều, sự tình cũng không tính là quá xấu.
Hà Cụ đồng ý đồng hành với bọn họ, cũng tỏ vẻ tạm thời sẽ không động vào Ứng Hoằng.
Bọn họ sẽ có một thời gian hòa bình ngắn ngủi.
Nếu như bọn họ có thể làm được…
Cái này, Tô Cẩm Hòa thật sự không dám cam đoan.
Những ngày kế tiếp, hắn không dám nghĩ nữa, ngoài miệng thì nói mình gà mờ, nhưng thật ra là hắn chẳng biết làm gì cả, hắn chỉ là không muốn bị bọn họ xem thường thôi, không muốn bọn họ thấy hắn quá vô dụng…
Hắn thật sự đặt cược cả tính mạng mình, nhưng dường như bọn họ đều không cảm thấy vậy…
Được rồi, mấy người đã muốn tham gia vào chuyện này thì đến lúc đó, có hối hận cũng đừng trách hắn.
Dù là hố lửa nhưng cũng là do các vị cam tâm tình nguyện nhảy xuống mà.
Ngay giây phút tập hợp lại, Tô Cẩm Hòa lập tức giũ sạch trách nhiệm.
Hắn đã nghĩ thông suốt, nếu chết thật thì cũng đáng, nhiều người tuẫn táng thế này mà.
(tuẫn táng : người hoặc vật chôn theo người chết)
Đương nhiên, hắn hy vọng kiếp sau sẽ không có bất kỳ quan hệ nào với bọn họ cả.
Nếu biến thành quỷ thật, hắn cũng nhất định sẽ bay đi thật xa.
Chuyện hắn phiền muộn lúc này nhiều lắm, nhưng cái khiến Tô Cẩm Hòa thấy vui nhất chính là, Hà Cụ quyết định cho bọn họ mượn xe của y.
Tô Cẩm Hòa đã nhớ nhung xe của Hà Cụ lâu rồi, loại xe đó mới thích hợp cho chuyến đi này, lúc lái cũng có cảm giác hơn.
Bọn Kỷ Diên trở lại Phong Thành bằng xe của Cổ Kính, những người còn lại thì theo Tô Cẩm Hòa đi Thiên Lĩnh.
Vật tư tăng lên, người cũng tăng, xe của Hà Cụ vừa vặn có thể chứa được năm người, năm người mà từ khi Tô Cẩm Hòa đến thế giới này liền không ngừng dây dưa.
Nhiều, không thể nhiều hơn nữa, mà ít, lại không ít tí nào.
Đoạn đường đi chung của đội ngũ kỳ lạ này chính thức bắt đầu, hành trình đi Thiên Lĩnh lần này, không biết điều gì đang chờ bọn họ đây…

—————
[1] Phòng nhiều người [多人间] : tức phòng có nhiều giường đơn



************
Hết quyển 1

Carly : đã xong q1, q2 sẽ do thím Đào edit hết nhóe, q3 lại tiếp tục xen kẽ tui với cổ :3 ~ hẹn gặp những ai theo Tang thế tình nhân ~~~ rảnh thì có thể tuần sau sẽ có chương mới Tang thế :v ~

2 nhận xét:

Unknown nói...

Quyên 2 khi nào mới có vậy bạn. Tui hóng dài cổ rồi TT.TT

Carly Lombard nói...

Thím Đào-ng hợp tâc vs tui đang bận + đình công, tui thì đang bận hoàn mấy dự án trg nhà, đợi xong tụi nó r mới tiếp tục nha, yên tâm là tụi tui ko drop :3