Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2016

DDKR - chương 60, 61

Edit : Carly


Chương 60 : Một đêm khó ngủ

“Được rồi, đừng nhìn nữa, lên lầu đi.” Cổ Kính đưa tay che mắt hắn lại, quay người hắn đi, “Không sao, không chết được, cậu lên chờ đi, tối nay đừng đi đâu, cũng đừng ra ngoài, đợi tôi một chút, có chuyện tôi sẽ nói cho cậu.”
Đầu óc Tô Cẩm Hòa hiện tại chỉ có lồng ngực không ngừng chảy máu, máu thịt lẫn lộn của Tô Hộ, dù Cổ Kính bắt hắn nhìn, hắn cũng không dám nhìn lại lần nữa.
Nhưng hắn rất lo.
Tay chống khung cửa, Tô Cẩm Hòa bước lên bậc thềm, không biết nên tiến hay lùi.
Cổ Kính nhìn bàn tay nổi gân xanh của hắn, nhẹ nhàng đặt tay lên, “Đi đi, ngoan, cậu ở đây cũng không giúp được gì cả, đừng cản trở tôi cứu cậu ta.”
Tô Cẩm Hòa nhìn lại, đôi mắt mở to, nổi bật trên gương mặt hốc hác tiều tụy.
Cổ Kính nhịn không được muốn hôn hắn một cái.
Ôm lấy đầu hắn, hôn mạnh một cái, “Tôi cam đoan, sẽ cứu sống cậu ta.”
Nói rồi Cổ Kính liền quay lại xử lý vết thương cho Tô Hộ.
Tô Cẩm Hòa biết mỗi phút mỗi giây hiện tại đều rất quan trọng với Tô Hộ, kéo dài một chút thì sẽ càng nguy hiểm cho tính mạng của gã ta, nhìn Cổ Kính đang xử lý khẩn cấp cho vết thương của Tô Hộ, Tô Cẩm Hòa khẽ cắn môi, đi lên lầu.
……
Trong lòng Tô Cẩm Hòa chỉ nghĩ đến Tô Hộ, ngay cả cái giường la hán mình ghét nhất cũng không để ý tới, một lúc lâu sau, Cổ Kính đi lên.
Tô cầm hòa gần như là nhảy cẫng lên.
“Không việc gì.” Cổ Kính nói thẳng, cầm lấy lọ thuốc hít, dùng sức hít một cái, rồi mới đi về phía Tô Cẩm Hòa. Cổ Kính trông có vẻ mỏi mệt, không còn duy trì vẻ không đứng đắn trước đó, “Tổng cộng ba phát, một phát trên lưng, phát trên tay, và một phát…”
Cổ Kính chỉ chỉ vào ngực trái của mình, là vị trí vừa rồi Tô Cẩm Hòa nhìn thấy.
“Phát này rất nguy hiểm, cũng may, không bắn vào chỗ trí mạng. Tạm thời cậu ta sẽ không sao, đợi đến hừng đông chúng ta sẽ đưa cậu ta đến Phòng Y tế của người Tây.” Đạp giày xuống đất, Cổ Kính ngồi lên giường la hán, xoa xoa mũi, nói, “Qua một đêm vẫn chịu được, không chết đâu.”
Hiện tại Tô Hộ không thể rời khỏi đây, Cổ Kính không biết bên ngoài có mai phục hay không, ngay cả kẻ thù là ai cũng không biết, hiện tại chỉ có ở chỗ của y là an toàn nhất cho hai người họ.
Cái từ chết này khiến cả người Tô Cẩm Hòa run bần bật, như một chú mèo bị đạp phải đuôi, hắn bổ nhào lên người Cổ Kính làm y hoảng sợ không thôi, cánh tay đưa lên cũng quên mất nên làm gì.
“Cứu hắn, tôi có tiền, có thuốc tây, cái gì cũng có, nhất định không được để hắn chết, cứu hắn!”
Có lẽ ở thời đại này, một mạng người chả tính là gì cả, đặc biệt là loại “người hầu” như Tô Hộ.
Nhưng đây là lần đầu tiên, có người chết thay hắn.
Cú đánh này đối với Tô Cẩm Hòa mà nói thật sự là quá lớn.
Tới tận bây giờ, hắn vẫn còn nhớ rõ cái cảm giác đạn bay xoẹt qua tai mình, còn có bộ dáng Tô Hộ đứng chặn phía trước bảo hộ hắn nữa.
Nếu không có Tô Hộ thì người ngã xuống hiện tại chính là hắn rồi, có thể ngay cả việc chạy đến chỗ của Cổ Kính cũng không làm được.
“Cậu lấy thuốc tây ở đâu ra?” Cổ Kính hỏi, bất quá, thấy trạng thái bây giờ của Tô Cẩm Hòa, đành bỏ qua, “Thôi được rồi.”
Cổ Kính giật tay về, y không đỡ Tô Cẩm Hòa xuống mà ôm lấy hắn.
“Tôi đã đồng ý cứu cậu ta thì sẽ dốc hết sức, chút đồ đó cứ giữ lại đi, chỉ cần mạng cậu ta đủ cứng, Cổ Kính tôi sẽ không để cậu ta xảy ra chuyện gì.”
Mặc kệ nó hi hữu đến cỡ nào, mặc kệ giá cả có cao đến đâu, Cổ Kính đều không quan tâm, nhưng tiền đề là, Tô Hộ gã ta có đủ kiên cường duy trì mạng sống.
Cổ Kính người này, có chút đê tiện, có chút phiền phức nhưng không thể phủ nhận là, y rất đáng tin cậy.
Tô Cẩm Hòa tin lời y.
“Cám ơn.”
Hắn che mặt, thở một hơi thật dài.
Cổ Kính có thể cảm giác được cả thân và tâm Tô Cẩm Hòa đều vô cùng mệt mỏi.
Chính Tô Cẩm Hòa cũng không phát hiện được, cơ thể hắn vẫn còn đang run rẩy.
Cổ Kính kéo hắn vào lòng, ôn nhu vuốt tóc hắn.
“Tôi bằng lòng cứu cậu ta, vì không nhờ có cậu ta, có thể sẽ không còn cậu nữa.” Nhìn phía sau, Cổ Kính khẽ than, “Đừng sợ, có tôi ở đây, đều sẽ qua cả thôi…”
Cổ Kính cảm nhận được, người trong lòng đang dùng sức túm chặt lấy quần áo y.
Có lẽ y không nói, Tô Cẩm Hòa cũng không biết, hắn vẫn luôn sợ hãi tột cùng.
……
“Ngủ không được?” Cổ Kính mới vừa xuống lầu, đạn đã được gắp ra, Tô Hộ đang sốt, tình huống không ổn lắm, ngay cả bác sĩ phương Tây cũng không dám cam đoan gã ta có thể chịu được không. Cổ Kính không nói chuyện này cho Tô Cẩm Hòa, nói ra cũng chỉ khiến hắn lo lắng không đâu thôi, hắn bây giờ đã đủ tiều tụy rồi.
Tô Cẩm Hòa lắc đầu, “Không buồn ngủ, Tô Hộ thế nào rồi?”
So với khi nãy thì hiện tại Tô Cẩm Hòa đã tốt hơn nhiều rồi, bình tĩnh lại, cũng có thể nói chuyện bình thường.
Cổ Kính đốt chút hương an thần, vắt áo khoác lên giá, “Ngủ rồi, đạn đã được gắp ra, máu cũng ngừng chảy, có bác sĩ để ý, có chuyện gì ông ta sẽ nói cho tôi ngay.”
“Có đáng tin không?” Tô Hộ bị nặng như vậy, hẳn là nên đưa vào bệnh viện, nhưng tình hình bên ngoài không xác định được, cái gì đang chờ hắn bên ngoài cũng không biết được, Tô Cẩm Hòa biết rõ, cho nên hắn chấp nhận mọi sắp xếp của Cổ Kính.
“Ừ, ông bạn cũ, yên tâm.” Không phải người quen thì sẽ không đến nhanh như vậy, Cổ Kính xoa xoa đầu Tô Cẩm Hòa, leo lên giường la hán. Y đã quen nằm giường cứng, giường đệm y ngủ không được, cho nên không quản là đông hay hạ, giường của Cổ Kính luôn luôn trống trơn, chỉ có một tấm chăn. Y vừa lên giường, Tô Cẩm Hòa liền nhích người vào trong, Cổ Kính tắt đèn, quay đầu lại mới nhớ giường mình không trải gì cả, bèn hỏi : “Cứng không?”
“Vẫn ổn.” Tô Cẩm Hòa nói, “Quen rồi.”
Nằm như thế một lúc rồi mà không thấy cứng.
Vốn là một đoạn đối thoại rất đứng đắn, nhưng nghe vào tai Cổ Kính lại đột nhiên biến đổi.
Y kéo một góc chăn nhưng không lập tức nằm xuống mà là chồm người đưa sát mặt mình qua, “Quen từ lúc nào?”
Tô Cẩm Hòa vừa định nói liền phát hiện nụ cười như có thâm ý khác của Cổ Kính, kéo chăn qua, dứt khoát xoay người đi.
Nhìn tấm lưng kia, Cổ Kính chậc một tiếng, tiến vào chăn, ôm lấy hắn từ phía sau, cả hai dính sát vào nhau.
Y lại đứng đắn hỏi, “Cứng không?”
Tô Cẩm Hòa không phản ứng.
“Cái này đến khi nào cậu mới có thể quen đây?”
Y vừa hỏi xong, bụng đã bị thụi một cái, Cổ Kính khoa trương kêu ai da mấy tiếng, đáng tiếc người nằm trước người lại không thèm quay lại.
“Cậu mưu sát chồng à, phải đem cậu đi ngâm lồng heo * mới được.”
(* Ngâm lồng heo là hình phạt dành cho những đôi nam nữ yêu rồi có con trước khi kết hôn hoặc ngoại tình sau khi cưới của thời cổ đại ở Trung Quốc. Sau khi bị tuyên án, nữ nhân sẽ bị nhốt vào một cái lồng tre thường dùng để chứa heo, trai làng sẽ khiêng “dâm phụ” ra bờ sông thả xuống nước cho đến chết. Còn nam nhân cũng sẽ bị ngâm lồng heo chung với nữ nhân, hoặc bị các trai làng dùng gậy đánh đến thừa chết thiếu sống)
“Cổ Nhị gia thật biết nói đùa, tôi đây là vì dân trừ hại.”
“Miệng lưỡi sắc bén.” Sờ đến cằm hắn, Cổ Kính dùng sức lắc lắc, “Trước kia sao không phát hiện miệng cậu lợi hại vậy nhỉ, hẳn là nên rút răng hết đi.”
“Cổ Nhị gia cảm thấy, khi dễ một tên ngốc rất thú vị sao?”
“Cậu ngốc à?”
Tô Cẩm Hòa không nói.
“Gia vui liền thích khi dễ cậu đấy.”
Tô Cẩm Hòa : “…”
Hắn thật sự rất muốn đốp lại một câu : đồ thần kinh.
Thế nhưng vào lúc này, Cổ Kính lại xoa xoa đầu hắn : “Không tồi, có sức sống rồi.”
Biết phản bác chính là chuyện tốt.
Tô Cẩm Hòa rất muốn quay đầu lại nhưng cuối cùng vẫn nhịn được.
Cổ Kính y…lo lắng cho hắn sao…
Cổ Kính ôm hắn ngủ cả một đêm, Tô Cẩm Hòa ngủ rất an giấc, thế nhưng Cổ Kính dường như một đêm không ngủ.
Tô Cẩm Hòa mơ hồ nghe được tiếng y nói chuyện, nhưng mỗi lần hắn muốn tỉnh lại, Cổ Kính lại nhẹ nhàng vuốt lưng hoặc tóc hắn, cảm giác này rất thoải mái, thế nên Tô Cẩm Hòa mơ mơ hồ hồ mà ngủ thiếp đi.
Cứ như thế, một đêm trôi qua.
Tô Cẩm Hòa tỉnh dậy.
Cảm giác được sức nặng không thuộc về mình, hắn mới nhớ ra hôm qua mình qua đêm ở chỗ Cổ Kính.
Nhưng chuyện đầu tiên hắn nghĩ sau khi tỉnh táo không phải là tình trạng của Tô Hộ, mà là trợn tròn mắt nhìn người mình. Có kinh nghiệm mấy đợt trước, Tô Cẩm Hòa phát hiện mình không thể ngủ cùng với người khác được, lúc ngủ với Hà Cụ, mặc kệ hắn đã tự nhắc nhở mình lời cảnh cáo của Hà Cụ như thế nào thì sáng hôm sau tay hắn nhất định sẽ nằm trên người Hà Cụ, cứ thế một thời gian, cả hai cũng chết lặng luôn.
Sau khi dậy, Hà Cụ sẽ bình thản rút tay hắn ra khỏi quần áo mình, rồi chỉnh lại áo, mà Tô Cẩm Hòa cũng chỉ cúi đầu mặc quần áo vào.
Nhưng mà, tình huống hôm nay hoàn toàn không giống.
Hắn không có quấy rối Cổ Kính!
Mà vị trí, lại đổi ngược…
Tay Cổ Kính đặt trên người hắn.
Tình trạng của hắn có thể nói là chật vật hơn Hà Cụ nhiều, hắn gần như là bị Cổ Kính lột sạch, mà tay của Cổ Kính lại không phải thuần túy là đặt lên thôi, còn động động nữa…
Thong dong, tiêu sái, tự nhiên như thế.
Cảm giác y mang đến khiến Tô Cẩm Hòa nhất thời thấy khác thường.
Tô Cẩm Hòa khóc không ra nước mắt, hắn đột nhiên có cảm giác như tiểu lưu manh gặp đại lưu manh vậy TT.TT.
Trước mặt Cổ Kính, hắn chẳng là gì cả.
Núi cao còn có núi cao hơn, Cổ Nhị gia ngài thắng rồi.
Tô Cẩm Hòa vội đẩy tay y đi, hắn vừa động, Cổ Kính liền không vui.
“Đừng động…” Y khẽ nói.
Không động mới kỳ quái đó!
Tô Cẩm Hòa không chút do dự giật tay y ra.
Tay vừa rời, Cổ Kính lập tức xoay người đè người xuống.
Y ôm lấy thắt lưng Tô Cẩm Hòa, làm như định cởi hết toàn bộ số quần áo còn lại xuống.
Động tác của Cổ Kính, vô cùng nhanh nhẹn.
Y muốn làm gì. Không nói cũng biết.
Người này không mở mắt ra mà bắt đầu hôn dần xuống, hơn nữa tư thế này khá là nhiệt tình, nếu hai người là người yêu, thì lúc này nhất định đã không kìm được mà sa vào bể tình rồi…
Một buổi sáng tốt đẹp lại kịch liệt.
Đáng tiếc, Tô Cẩm Hòa không phải người yêu của y.
Mắt thấy người này bất ngờ động dục như thế, Tô Cẩm Hòa không thèm nghĩ ngợi, giật mạnh đầu gối lên.
Cổ Kính lập tức mở bừng mắt.
Trên mặt còn mang theo tơ máu.
Không phải ngủ không ngon, mà là đau.
Mặt Cổ Kính cũng vô cùng dữ tợn.
Hẳn là…
Rất đau nhỉ.
Tô Cẩm Hòa nghĩ.
Đều là đàn ông, hắn có thể hiểu được đau đớn của Cổ Kính…
“Cậu làm cái gì thế hả?!” Cổ Kính khẽ gầm một tiếng, lúc này chợt vang lên tiếng đập cửa dồn dập, làm cho Cổ Kính càng thêm điên tiết, y dữ tợn nhìn qua, “Lại con mẹ nó chuyện gì nữa!”

***************

Chương 61 : Thản nhiên thông báo
Tiếng rống của Cổ Kính đánh tỉnh lại tinh thần của Tô Cẩm Hòa, hắn nhớ tới Tô Hộ, chút thoải mái trước đó nháy mắt biến mất.
Không thèm nhìn đến Cổ Kính đang khom người, bỏ qua y, Tô Cẩm Hòa trực tiếp leo xuống giường.
Cổ Kính biết hắn muốn làm gì.
Buộc lại mái tóc đen dài, Cổ Kính vươn tay luồn dưới hai tay Tô Cẩm Hòa, người sau vừa mới một chân chạm đất, cả người đã lại lơ lửng giữa không trung.
Khó chịu ném người trở lại giường, Cổ Kính quay đầu mang giày vào, “Cậu chờ ở đây.”
Y chỉ chỉ Tô Cẩm Hòa, lại chỉ vào quần áo hắn, Tô Cẩm Hòa lúc này mới kịp phản ứng, trên người hắn chẳng còn dư lại bao nhiêu thứ.
Cổ Nhị gia lột rất sạch sẽ = =.
Chờ khi hắn quay lại tìm thì Cổ Kính đã ôm bụng ra mở cửa.
Cú thúc kia của Tô Cẩm Hòa không nhẹ, cho nên lúc y nói chuyện với người ta, tay vẫn không ngừng xoa xoa bụng.
“Quy củ đâu hả?” Cổ Kính rất muốn đá người, sáng sớm tinh mơ, dám can đảm làm loạn đập cửa phòng y, quy củ y lập ra để chưng à.
“Nhị gia, có chuyện rồi…” Không phải hắn ta quên quy củ của Cổ Kính, thật sự có nguyên nhân nên mới vậy, tên người làm cẩn trọng lén nhìn Cổ Kính.
Cổ Kính khựng lại, liếc mắt nhìn vào phòng, rồi đóng cửa lại, “Nói.”
Khi Cổ Kính trở vào thì Tô Cẩm Hòa đã mặc quần áo lại tử tế.
Hắn đang ngồi trên giường, lòng nóng như lửa đốt chờ y trở lại, vừa thấy y, hai mắt hắn liền sáng rực.
Nhìn đôi mắt chờ mong của hắn, phản ứng của Cổ Kính là, không chút do dự ôm lấy người rồi nằm xuống giường, “Còn sớm, đi cái gì, ngủ đi.”
Người này cứ như một ngọn núi khổng lồ, Tô Cẩm Hòa hoàn toàn không có chỗ trốn, chỉ có thể mặc cho y thô lỗ đè trở lại, lưng đụng vào ván giường cứng ngắc mình đã ngủ một đêm, hắn lập tức cảm thấy eo mỏi lưng đau.
Thế này mà sao Cổ Kính ngủ được vậy.
Gỗ thật đó!
Nhận ra Tô Cẩm Hòa khó chịu, Cổ Kính đưa tay tới, ôm người vào ngực rồi lộn một cái, sau đó nhắm mắt lại, tay khẽ vuốt ve : “Không quen sao…Cậu nên sớm thích ứng đi, bằng không về sau theo tôi, cậu ngủ thế nào đây.”
Tô Cẩm Hòa cảm thấy, người này nhất định là chưa tỉnh ngủ, bằng không sao có thể nói mớ thế chứ.
Đẩy cánh tay trên lưng đi, Tô Cẩm Hòa nhích tới, lo lắng hỏi, “Tô Hộ thế nào rồi?”
Hắn không phải không sốt ruột, mà mà nhớ đến, đây là lãnh địa của Cổ Kính, dù là vừa rồi lúc hắn lao ra, không có sự cho phép của Cổ Kính, hắn ta cũng sẽ không nói thật, rất mất thời gian, còn không ngồi chờ Cổ Kính trở về.
“Không sao cả, đã đưa đến Phòng Y tế của người Tây rồi, tính mạng đã được bảo toàn, chỉ là tạm thời chưa tỉnh dậy, để gã ta tĩnh dưỡng một lúc đi. Tôi đưa cậu đi, yên tâm, sẽ không ai có thể động vào người gã ta.”
Cổ Kính đã nói vậy, tức chuyện này cũng có phần nắm chắc, điều này giúp tim Tô Cẩm Hòa thoáng thả lỏng.
Tô Cẩm Hòa tạm thời không cần phải lo lắng.
Gã ta không sao thì tốt rồi, tuy hắn hận không thể lập tức đi thăm gã ta nhưng trong khoảng thời gian này, hắn và Tô Hộ nên phân rõ giới hạn.
Hắn biết Cổ Kính đã an bài tốt rồi, nhưng chỉ cần nghĩ tới vì mình mà Tô Hộ gặp nguy hiểm thì lại phiền lòng không thôi.
Ngoài ra, hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.
“Cậu không cần phải lo cho cậu ta, bây giờ cậu nên nghĩ cho mình trước đi.”
“Tôi làm sao?” Tô Cẩm Hòa khó hiểu.
“Cửa hàng của cậu bị người ta đập phá.”
Tô Cẩm Hòa : “…”
Cổ Kính mở mắt, “Chuyện phiền phức hơn tôi nghĩ, tối qua tôi có cho người đi xem, lúc đó vẫn không sao, tôi cho là bọn họ chỉ muốn mạng của cậu…”
Cửa hàng bên kia Cổ Kính không để tâm lắm, chỉ cho người quan sát để ý thôi, không nghĩ tới, trời còn chưa sáng, cửa hàng đã bị phá.
“Hàng thì sao?”
Cổ Kính liếc hắn một cái.
Tô Cẩm Hòa không nói nữa, cửa hàng đã bị phá, hàng còn có thể còn sao?
Cái gì cũng không còn.
“Cậu có manh mối gì không?” Cổ Kính hỏi hắn.
Tô Cẩm Hòa lắc đầu thành thật nói, “Nếu Ứng Hoằng không xảy ra chuyện, tôi nhất định sẽ cho là việc này do gã làm, nhưng hiện tại, Ứng gia ốc còn không mang nổi mình ốc, dù muốn trả thù cũng sẽ không phí sức đi làm cái này, hơn nữa, lấy tính cách của Ứng Hoằng, anh ta càng thích tự thân vận động hơn.”
Cho nên nhất định không phải do Ứng Hoằng làm.
Lại nói, dù Ứng Hoằng muốn mạng hắn, cũng sẽ không dùng cách này.
Tô Cẩm Hòa phân tích rất kỹ càng, cũng rất chuẩn xác, nhưng vừa nghe thấy cái tên Ứng Hoằng, vẻ mặt Cổ Kính liền có chút khó chịu.
“Cậu, cũng hiểu Ứng thiếu gia quá nhỉ.”
Tô Cẩm Hòa chớp mắt, buồn cười nhìn Cổ Kính, “Cổ Nhị gia, anh nói bằng cái ngữ khí đó với vẻ mặt này, tôi sẽ nghĩ là anh đang ăn dấm (ghen) đấy.”
Cổ Kính thở dài, một tay chống đầu nhìn về phía hắn, “Không sai, bị cậu phát hiện rồi.”
Vốn phải nên thẹn quá thành giận không để ý người ta, rốt cuộc lại thành Tô Cẩm Hòa nghẹn họng.
Cổ Kính cầm tóc mình thành dạng chổi, quét quét lên mặt Tô Cẩm Hòa, “Tôi vẫn thấy cậu nên là người của Cổ Nhị gia tôi đây, Ứng Hoằng thật sự rất chướng mắt, tuy Hà Cụ trông cũng rất phiền, bất quá, chuyện đó làm rất hay.”
Tô Cẩm Hòa cảm thấy, tư duy của Cổ Kính thật sự không giống người bình thường, ít nhất cũng không giống hắn, hắn rất lười tranh cãi mọi vấn đề với y, hắn thuộc về Ứng Hoằng, không phải Cổ Kính, cái người này lấy tự tin ở đâu ra mà nghĩ có thể kéo hắn về phía y vậy.
“Tôi muốn trở về một chuyến.” Tô Cẩm Hòa đột nhiên nói.
“Không được, quá nguy hiểm.” Cổ Kính lập tức phản đối, “Nói không chừng bọn họ đang mai phục bên ngoài, chỉ cần cậu ló đầu ra…”
Cổ Kính chỉ chỉ vào đầu mình, làm thành động tác nổ súng, đồng thời còn phát ra tiếng ‘đoàng’ y như đúc.
“Nên biết, Cổ Nhị gia của cậu cũng chẳng phải thần tiên, sẽ có chỗ không với tay đến được.” Toàn bộ thành Bắc gần như đều có người của Cổ Kính, y dùng hết khả năng tăng mạnh cảnh giác nhưng cũng có hạn, không thể phong tỏa toàn bộ thành Bắc, không cho ai ra, cũng không cho ai vào được.
“Tôi phải trở về.” Nhìn Cổ Kính nhíu mày, Tô Cẩm Hòa cười, học y cầm lấy tóc quét quét lên mặt y, “Tôi tin bản lĩnh của Cổ Nhị gia, ngài có thể bảo vệ tôi.”
Lời này không khiến Cổ Kính vui như mở cờ, ngược lại còn thu ý cười trên mặt về.
“Tóc của Cổ Nhị gia tốt thật ha.” Thả tóc y xuống, Tô Cẩm Hòa rời khỏi người người đàn ông.
“Tôi đi cùng cậu.”
Tô Cẩm Hòa ngồi đưa lưng về phía y thoáng khựng lại rồi mỉm cười.
“Bất quá, không phải vì lời nịnh bợ * của cậu đâu, Tô Cẩm, đừng đùa giỡn với tôi, tôi đi theo cậu là không muốn nhìn cậu đi tìm chết thôi.”
(nguyên văn là "cao mạo" 高帽 là cái mũ chóp cao. "Đái cao mạo" 戴高帽 nói ví dùng lời khéo léo để nịnh nọt bợ đỡ người khác.)
Cổ Kính không phải người dễ lừa như vậy, bộ dáng đó của Tô Cẩm Hòa, vô dụng với y.
Nụ cười tắt ngóm, cùng lúc đó, cánh tay Cổ Kính lại luồn qua bên dưới hai tay hắn, kéo hắn trở về ngực mình.
“Cho cậu chạy một lần rồi, lần này, tôi tuyệt đối không để cậu chạy nữa đâu, Tô Cẩm, cậu là của tôi.”
Lời nỉ non của Cổ Kính, đột nhiên khiến Tô Cẩm Hòa thấy vô cùng đáng sợ.
Sự tự tin trong lời nói của người đàn ông, cùng với cánh tay đang ôm chặt lấy hắn.
Sau khi xuống xe, Tô Cẩm Hòa nhìn cửa hàng đã bị phá nát, cả người cương cứng.
Cửa hiệu hắn chưa treo lên, tấm bảng gỗ ghi hai chữ ‘Đào bảo’ hắn tạm dùng kia bị bẻ làm hai.
Vừa nghĩ mở cửa tiệm, trong đầu hắn liền bật ra hai chữ này, cũng hết cách, sức ảnh hưởng của đào bảo thật sự quá lớn. (ý ở đây tui cũng ko rõ lắm, chữ ‘đào bảo’ ở đây phát âm giống Taobao, 1 trang mua sắm trên mạng tương tự Ebay của TQ, có lẽ thế mà khi mở tiệm, em Hòa mới nghĩ đến 2 chữ này chăng?)
Ngay cả lời thoại quảng cáo hắn cũng đã nghĩ xong rồi, cửa hàng Đào Bảo, bạn sẽ đào được bảo vật thuộc về mình, thế nhưng rồi…
Tô Cẩm Hòa muốn nhặt tấm biển lên, Cổ Kính lại ôm lấy vai hắn, kéo vào trong cửa hàng.
Bên ngoài quá nguy hiểm.
Tô Cẩm Hòa cũng biết điều đó.
Một cửa hàng mà thôi, không đáng để hắn thương cảm, vì thế hắn nhanh chóng chạy lên lầu hai, đống hàng Đông Lộ mang về không quan trọng, dù sao cũng chỉ để tặng cho khách hàng, chủ yếu là, hòm thuốc tây kia.
Đẩy đống hỗn độn dưới đất ra, Tô Cẩm Hòa tìm được cái rương nhỏ hắn giấu ở dưới giường, đồ vẫn còn, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc hắn kiểm tra, Cổ Kính cũng thấy được, Tô Cẩm Hòa có thể có được những thứ này, khiến y thấy rất bất ngờ.
Thuốc tây vẫn còn, Tô Cẩm Hòa lại đi xem đồ Hoàng Tông Nhân đưa tới, vì mấy thứ đó không dễ lấy cho nên phần lớn đều đã sử dụng qua, người đập phá cửa hàng muốn tìm Tô Cẩm Hòa chứ không phải hàng hóa, nên không hề động vào, thế nên tất cả đều còn nguyên.
Tô Cẩm Hòa nhét hết chúng vào rương.
“Cổ Kính.” Hắn nói.
Người sau ngậm điếu thuốc nhìn sang.
“Tôi không đi theo anh đâu.” Trên đường đến đây, Cổ Kính nói hắn tốt nhất là nên trốn đi, chờ y tìm ra người sau màn rồi lại trở về huyện Phong Thành, ngay cả nơi chốn y cũng đã an bài xong xuôi rồi, lúc đó Tô Cẩm Hòa không phản bác, nhưng nay đã quyết rồi, “Tôi còn có việc khác cần phải hoàn thành.”
“Cậu có thể làm cái gì chứ?” Trong mắt Cổ Kính, Tô Cẩm Hòa đang hành động theo cảm xúc, y không chút khách khí hỏi ngược lại, hiện tại, điều quan trọng nhất là, bảo toàn được tính mạng.
Tô Cẩm Hòa biết y đang nghĩ gì, hắn không quyền không thế, lại đang gặp nguy hiểm, lúc này hắn chỉ cần an tâm tiếp nhận sắp xếp của Cổ Kính là được.
Nhưng mà, Tô Cẩm Hòa hắn không phải loại người có thói quen trốn trốn tránh tránh.
Hắn thích nghênh đón khó khăn hơn.
Đây là điều Ứng Hoằng đã dạy cho hắn.
Tránh né lâu như thế, hắn chịu đủ rồi.
“Cổ Nhị gia hẳn đã từng nghe thấy, chuyện làm ăn của Tô gia nhỉ…”
Cổ Kính bất ngờ sựng người, khói thuốc chậm rãi phả ra từ mũi y.
Đúng thế, hắn phải đi Thiên Lĩnh, càng nhanh càng tốt.
Giằng co với Ứng Hoằng, hắn như bước đi trên một tầng băng mỏng vậy, làm không tốt ắt sẽ tan xương nát thịt, thứ hắn có thể lợi dụng rất hữu hạn, hắn đã dùng toàn lực để phát huy toàn bộ sức mạnh của chúng rồi.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Hiện tại thật vất vả mới có được chút nền tảng, lại mất sạch chỉ trong một đêm.
Hắn đã không còn đường lui.
Mặc kệ về sau có phải đối mặt với Ứng Hoằng hay những người khác, hắn đều phải dốc toàn bộ vốn gốc của mình.
Còn có những hội viên đó, đến lúc đó nếu họ không lấy được hàng thì nhất định cũng sẽ không bỏ qua cho hắn.
Trừ phi hắn có thể trốn đi xa thật xa, nhưng Tô Cẩm Hòa biết, chuyện đó sẽ không bao giờ thành hiện thực.
Muốn tìm được hắn, rất dễ dàng.
Huống hồ sau lưng còn có mấy lão hổ lớn đang nhìn chòng chọc kia.
Hắn không tìm được Đông Lộ, không có nguồn cung, cũng không có cách nào bù vào đống hàng trong cửa hàng.
Cho nên hắn phải đi, đi sớm hơn dự định.
Tô Hộ bị thương, có Cổ Kính lo rồi hắn cũng an tâm, không ai giúp hắn thì hắn tự đi, một mình cũng chẳng sao, hắn phải đi ngay lúc này.

***************

Không có nhận xét nào: