Thứ Hai, 23 tháng 5, 2016

DDKR - chương 65

Edit + Beta : Carly


Chương 65 : Đối đầu với vô lại

Chiếc xe đã được cải tiến kia của Hà Cụ, Tô Cẩm Hòa liếc một cái là nhận ra liền.
Còn cái màu kia nữa, trên đời này tuyệt đối không có cái thứ hai.
Tô Cẩm Hòa chưa bao giờ mong gặp được Hà Cụ đến vậy, xe vừa dừng lại, hắn liền bước xuống.
Hà Cụ đang tựa người vào cửa xe, không biết đang nghĩ cái gì, thấy hắn đi tới liền nghiêng đầu nhìn sang.
“Hà thiếu soái.” Phía sau Tô Cẩm Hòa là Cổ Kính và Ứng Hoằng.
Hà Cụ nhìn hắn một cái, nháy mắt đó Tô Cẩm Hòa cảm thấy trong mắt y như ẩn chứa ý gì đó, nhưng Hà Cụ đã nhanh chóng dời tầm mắt về phía Ứng Hoằng đứng sau lưng hắn.
“Ứng thiếu gia.”
Quả nhiên y tới là vì Ứng Hoằng, nhận ra được điều này khiến trong lòng Tô Cẩm Hòa mừng rỡ không thôi.
Nhưng phản ứng của Ứng Hoằng lại khiến hắn khá là thất vọng.
Không có kinh ngạc, cũng không có phẫn nộ, Ứng Hoằng vô cùng tự nhiên gật đầu với Hà Cụ, “Hà thiếu soái, thật trùng hợp.”
Thấy như vậy, Cổ Kính không tiến lên chào hỏi, khẽ gật đầu rồi đi sang một bên hút thuốc, Tô Cẩm Hòa cũng vờ như đang điều chỉnh thử máy, mau chóng rút khỏi hiện trường.
Nơi đây là chốn rừng núi hoang vắng, đâu đâu cũng một màu đen kịt, hai người đàn ông đứng giữa hai ánh đèn xe tựa như đang đấu với nhau trên võ đài, những luồng sáng là những mũi kiếm bén nhọn, không ai nhường ai.
Tô Cẩm Hòa ngồi xổm trước bánh xe, vểnh tai nghe hai người nói chuyện.
“Cũng không tính là trùng hợp, lần này, tôi cố ý tới là vì Ứng thiếu gia.”
Đối với lời nói trực tiếp của Hà Cụ, Ứng Hoằng chỉ cười, “Thế nào, Hà thiếu soái vẫn còn muốn bắt tôi về, thẩm tra thêm lần nữa sao?”
Đèn xe vừa vặn chiếu đến ngực hai người, Hà Cụ đang cúi đầu, nửa cằm của y lộ ra, còn những phần khác thì vẫn chìm trong màn đêm, mờ mờ ảo ảo không rõ nét.
“Cơm của lão Hồng, không dễ ăn như vậy, thế nào, Hà thiếu soái vẫn chưa ăn đủ sao?” Ứng Hoằng hỏi đầy thâm ý.
Tô Cẩm Hòa đang ngồi xổm bên kia vẽ xuống một dấu hỏi xuống đất, lão Hồng là ai?
Hà Cụ gật đầu, “Chuyện hòa với Ứng thiếu gia, quả thật là do tôi đã xem thường cậu.”
Cho nên?
Hai người cứ anh qua tôi lại, mãi không chịu đi vào trọng điểm, Tô Cẩm Hòa sốt ruột không thôi, Hà Cụ anh từ nơi xa xôi chạy đến tận đây không phải chỉ để nói mấy cái này chứ hả?
“Thiếu soái nói quá rồi, trời cũng không còn sớm, chúng tôi còn việc phải làm, không thể tiếp Hà thiếu soái được, có cơ hội, tôi lại mời thiếu soái uống trà.”
Ứng Hoằng dứt lời liền gọi Tô Cẩm Hòa đi.
Người sau không nghĩ đến cuối cùng lại như vậy, hắn nhìn về phía Hà Cụ với vẻ không thể tin được, không phải chứ, có vậy thôi hả?
Bộ dáng khiếp sợ của hắn, Ứng Hoằng nhìn hết vào mắt.
Cái người này đang chờ mong cái gì? Hà Cụ sẽ đại phát thần uy áp gã lên xe? Hay là trừng phạt gã?
Mặc kệ là cái nào, Tô Cẩm Hòa cũng đều mang theo tâm tình tràn ngập hy vọng với Hà Cụ.
Điều này khiến Ứng Hoằng thấy cực kỳ khó chịu.
“Tô Cẩm Hòa.”
Tô Cẩm Hòa vừa ngẩng đầu liền thấy gương mặt thâm trầm của Ứng Hoằng, hắn ho khan một tiếng, vội vàng lần mò cửa xe, nhưng trong lúc đứng dậy, hắn vẫn chưa từ bỏ hy vọng nhìn Hà Cụ, người duy nhất hắn có thể trông cậy vào…
Ứng Hoằng có một loại xúc động rất muốn đá hắn vào trong xe.
Nhưng đúng lúc này, Hà Cụ đột nhiên mở miệng…
“Tôi không thể bắt cậu nữa, nhưng hiện tại cậu vẫn còn là nghi phạm, rời khỏi huyện Phong Thành như vậy, tôi sẽ cho rằng, cậu đang chạy tội.”
Ứng Hoằng quay sang, lần này gã không còn khách khí nữa, nói thẳng, “Tôi chính là đang chạy tội đấy, Hà thiếu soái có thể làm gì nào? Anh có chứng cứ thì có thể đưa tôi về, nếu không, tôi muốn đi đâu, Hà thiếu soái cũng không quản được, tôi nghĩ, hẳn là lão Hồng cũng đã dạy cho anh những cái này rồi nhỉ. Ông ta chắc cũng có nói với anh là, trước khi có được chứng cứ chính xác thì không được đến quấy rầy, à không, là quấy rối mới đúng, đúng chứ?”
Hà Cụ là tân chủ nhân của huyện Phong Thành, Ứng Hoằng không muốn rối loạn nên mới luôn thuận theo từ khi y đến, dù sao về sau cũng sẽ có rất nhiều cơ hội hợp tác.
Ngoài mặt không có trở ngại gì, cũng có lợi cho tất cả mọi người.
Nhưng Hà Cụ này lại không biết giới hạn, dám vọng tưởng muốn lật đổ Ứng Hoằng gã.
Nếu đã thế, Ứng Hoằng không ngại xé rách mặt với y.
Một con chó do quân đội nuôi mà thôi, tâm trạng tốt còn gọi y một tiếng thiếu soái, còn không, y chẳng là cái thá gì cả.
Trong xe Hà Cụ truyền đến tiếng động, chắc là Kỷ Diên ngồi không yên, trước khi hắn ta có hành động gì, Hà Cụ đã gõ gõ lên cửa xe, bên trong lập tức an tĩnh trở lại.
“Ứng thiếu gia nói phải.” Đối với sự mỉa mai trong lời nói của Ứng Hoằng, Hà Cụ không hề tức giận, chỉ nói, “Tôi không thể làm gì cậu cả nhưng cậu lại là người có hiềm nghi lớn nhất, bắt không được thì tôi đi theo cậu.”
Không nghĩ đến Hà Cụ sẽ nói như vậy, ba người khác đều vô cùng sửng sốt, ngay cả Cổ Kính đứng ở góc xa cũng vỗ trán một cái.
Y không hy vọng chuyện sẽ như mình nghĩ đâu, nhưng cái dự cảm càng lúc càng xấu này là sao đây…
“Ứng thiếu gia đi đâu, tôi liền đi theo đó, sau khi có được chứng cứ, tôi sẽ người đầu tiên bắt cậu. Yên tâm, tôi sẽ không để Ứng thiếu gia rời khỏi tầm mắt mình đâu.”
Quyết định của Hà Cụ nằm ngoài dự đoán của Ứng Hoằng, gã không nghĩ đến, người này đuổi theo đến tận đây là vì mục đích này.
“Đây…không tính là quấy rối Ứng thiếu gia đúng không.” Hà Cụ thoải mái nói.
Lần này đến phiên Ứng Hoằng đen mặt.
Hà Cụ đưa tay làm động tác mời, “Ứng thiếu gia, mời, tôi đi theo là được, cậu không cần để ý đến tôi, nên thế nào thì cứ như thế đó đi.”
“Hà Cụ…”
“Đừng lôi lão Hồng ra, tôi chỉ đi cùng đường với Ứng thiếu gia mà thôi, lão Hồng không quản cái này được.”
Tô Cẩm Hòa xem như đã nhìn ra được lần này Hà Cụ ra ngoài cũng đã chịu không ít khinh thường, cho nên y mang theo một bụng hỏa mà tới, triệt để đối đầu với Ứng Hoằng, nhưng mà, hắn nên làm cái gì bây giờ đây…
Hắn đổi ý rồi, lần này hắn hy vọng Ứng Hoằng thắng. T.T
Mau đuổi Hà Cụ đi đi…
Hắn thà dẫn theo Ứng Hoằng cũng không muốn có một cái đuôi như vầy đâu.
Nhưng…
Ứng Hoằng quay phắt người lại.
Hai tầm mắt giao nhau.
Hắn ngơ ngác nháy mắt với Ứng Hoằng, hắn đang chờ gã phản kích…
Tiếp tục đi chứ.
Ứng Hoằng nhìn mặt hắn, ánh mắt chờ đợi đối với Hà Cụ vừa rồi giờ đã chuyển sang người gã, lần này ngay cả tâm tình mắng người gã cũng không có nữa, túm lấy cổ áo Tô Cẩm Hòa nhét vào trong xe, bản thân cũng đi lên.
Cổ Kính vừa thấy bọn họ lên xe cũng đi tới.
“Thế nào rồi?”
“Lái xe!”
Tô Cẩm Hòa hoàn toàn không biết nên phản ứng thế nào, âm khí sau lưng vô cùng nặng nề, mà ngoài cửa sổ xe, Hà Cụ vẫn duy trì động tác mời.
Bàn tay trắng kia, thật sự là trắng đến lóa mắt.
“Tôi bảo cậu lái xe!”
Ứng Hoằng cắn răng rống lên, Tô Cẩm Hòa cảm thấy nếu hắn mà không mau chóng lái xe, tên này nhất định sẽ đập mình, vì thế chỉ đành khởi động xe.
Khi xe chạy qua Hà Cụ, Tô Cẩm Hòa nhìn thấy y cũng lên xe, sau đó chiếc xe đã cải tiến kia của Hà Cụ nhẹ nhàng chạy phía sau bọn họ.
Đèn xe phía sau khiến sắc mặt Ứng Hoằng càng thêm khó coi.
Cổ Kính quay đầu nhìn, chỉ tay ra phía sau, “Tình huống gì đây?”
Vị trí đứng vừa rồi của Cổ Kính không xa, y hẳn là biết được chuyện gì xảy ra, cho nên hỏi như vậy, chứng tỏ y cũng giống Tô Cẩm Hòa, không thể nào tin được…
“Cắt đuôi đi.” Ứng Hoằng nói.
Tô Cẩm Hòa liếc mắt nhìn gương chiếu hậu.
“Không cắt được…”
Ông anh à, đùa đó hả? Người ta đi xe gì, còn chúng ta đi xe gì hả? !
Dù kỹ thuật của hắn có tốt mấy thì cũng phải đi trên con đường thích hợp và có cái xe tương tự thế chứ!
Trước mặt là một con đường thẳng tắp, những đường nhỏ hai bên đường chạy đến đâu Tô Cẩm Hòa không hề biết, thời đại này vẫn chưa có nhiều đường dành cho ô tô, đi không đúng, bọn họ chắc chắn sẽ kẹt.
Quan trọng hơn nữa là tính năng! Tính năng hoàn toàn không giống nhau có biết không hả!
Hắn vừa nói xong, mặt Ứng Hoằng lại đen thêm vài phần.
“Không phải tôi không muốn cắt đuôi mà là xe của chúng ta kém người ta nhiều lắm, nói khó nghe thì, hiện tại bọn họ chạy theo chúng ta, chỉ cần muốn, người ta chỉ cần nhấn ga một chút là chúng ta hoàn toàn không thể theo kịp, Ứng thiếu gia, thật sự là không thể nào so được…”
Tô Cẩm Hòa đã giải thích, nhưng Ứng Hoằng không hề muốn mình chịu thiệt, sắc mặt gã vẫn khó coi như trước.
Tô Cẩm Hòa rất muốn nói, phiền toái này do anh tự mình tìm tới, anh có tư cách hô to gọi nhỏ với tôi hả!
Còn nữa, báo ứng tới rồi đó!
Vài tiếng trước anh chơi xấu, bay lên xe bọn tôi, bây giờ tốt rồi đó!
Tiểu vô lại gặp đại vô lại, để xem anh đấu với Hà Cụ thế nào.
Thuộc tính vô lại của tên kia level max rồi!
Thầm mắng xong, Tô Cẩm Hòa lại bắt đầu mặt co mày cáu, nhưng chính hắn phải thế nào đây…
……
Trước khi đóng cửa thành, hắn đã chạy đến trạm dừng, xe của Hà Cụ vẫn không nhanh không chậm chạy theo phía sau.
Vì sắp đóng cửa nên thái độ của lính thủ thành vô cùng ác liệt, hắn ta thét to bảo bọn hắn mau chóng đi qua, miệng còn chưa hùng hùng hổ hổ xong, vừa nhìn thấy xe của Hà Cụ, vẻ mặt lập tức biến đổi.
Cúi đầu khom lưng rồi cúi chào.
Tô Cẩm Hòa nhìn một màn này qua kính chiếu hậu, lại nhìn sắc mặt Ứng Hoằng liền biết gã khó chịu đến cỡ nào.
Trạm dừng này có quán trọ, theo lời chỉ của Cổ Kính, bọn họ mau chóng dừng xe trước quán trọ, tên người làm vừa thấy khách đến liền tươi cười bước đến chào đón, đưa bọn họ vào.
“Ba phòng tốt nhất.” Cổ Kính nói.
“Ai ya, thưa ngài, thật không khéo, chúng tôi chỉ còn lại hai phòng thôi.” Tên người làm kiểm tra bản ghi chép xong, áy náy nói.
“Không sao không sao, hai phòng thì hai phòng, tôi sao cũng được.” Tô Cẩm Hòa không để ý mấy cái này, sợ lửa giận của Ứng Hoằng kéo đến trên người mình, vội vàng nói.
“Được rồi, vậy…”
Tên người làm vừa định lấy chìa khóa, một khẩu súng đột nhiên được đặt lên quầy.
“Cảm phiền, cho một phòng tốt nhất.”
Tên người làm kia vừa thấy quân phục của Kỷ Diên, chân liền mềm nhũn, chìa khóa vốn định đưa cho mấy người Ứng Hoằng, lại không chút do dự đưa tới trước mặt Kỷ Diên.
Kỷ Diên hừ lạnh đặt một đồng bạc xuống.
“Không sao, chẳng phải còn một phòng sao, Cổ Nhị gia quen ngủ giường cứng rồi, đưa phòng đó cho Ứng thiếu gia đi.” Tô Cẩm Hòa vội vàng hòa giải, Cổ Kính vừa tính lên tiếng, đã bị Tô Cẩm Hòa kéo lại, ý bảo không cần nhiều lời nữa, mệt mỏi cả ngày rồi, hắn chỉ muốn nhanh chóng đi ngủ thôi.
Cổ Kính dĩ nhiên không thèm để ý đến bọn họ, đưa tay quàng qua vai Tô Cẩm Hòa, ghé sát tai hắn nhỏ giọng nói, “Tôi đưa phòng cho anh ta, hai chúng ta ở cùng một phòng.”
Y chịu thiệt được, nhưng phải có bồi thường.
Ứng Hoằng lạnh lùng nhìn tay y, Tô Cẩm Hòa vừa định nói ông anh đừng có gây thêm phiền nữa, chợt nghe Kỷ Diên bên kia nói…
“Cho hai phòng.”
Sau đó, một chiếc chìa khóa khác cũng được đưa đến trước mặt Kỷ Diên.

****************

Không có nhận xét nào: