Thứ Ba, 1 tháng 3, 2016

DDKR - chương 41

Edit + Beta : Carly
Chương 41 : Đàn bà Tô gia

Tô Cẩm Hòa cuối cùng đã thật sự trở thành chủ nhân đúng nghĩa của Tô gia.
Không có Ứng Hoằng, cuộc sống ở Tô gia ngược lại càng lúc càng tốt, ít nhất tối đó không còn phải ăn cơm tẻ dưa muối nữa.
Tô Cẩm Hòa cố ý dặn dò bảo người hầu dọn dẹp phòng ăn, bắt đầu từ hôm nay, hắn không còn ăn cơm trong phòng ngủ nữa.
Khi hắn trở lại phủ thì đồ ăn đã làm xong, Tô Cẩm Hòa đang rửa tay, mợ hai đột nhiên khóc lóc chạy vào.
Phía sau ả là mợ tư từng gặp Tô Cẩm Hòa không quá mấy lần, đánh giá của Tô Cẩm Hòa đối với ả ta chỉ có bốn chữ : có ngực không có não. (有胸无脑)
Chỉ có thể làm súng của kẻ khác.
Mợ hai vừa vào cửa liền ngồi ì dưới đất, gào khóc như nhà có tang, mợ tư kia thì giơ nắm đấm tính vồ tới, lại bị Tô Cẩm Hòa trừng mắt mà đành phẫn nộ rụt về.
Mà miệng thì lại yếu ớt lên tiếng, “Mày cái thằng ngu ngốc! Mày đắc tội Ứng thiếu gia, về sau phải sống thế nào đây!”
Ứng Hoằng cắt đứt toàn bộ phí dùng của Tô gia, các ả đến bây giờ mới biết được, sau đó lại nghe nói Tô Cẩm Hòa mở một cửa tiệm cạnh bách hóa Ứng gia, đối đầu với Ứng Hoằng, hai ả suýt nữa đã rớt cả hàm vì sợ.
Tô Cẩm Hòa đào hố chôn mình chưa chịu, còn muốn kéo người khác theo.
Các ả thật sự là bị hắn hại chết rồi.
Ả ta nói lời này xong, mợ hai khóc càng thêm thảm thương, vò đầu bứt tóc đến loạn.
Tô Cẩm Hòa lau tay, đi về phía bàn, “Mợ tư sao có thể nói thế, Tô phủ có bớt phần ăn hay không cho mợ uống nước sao? Sao lại không sống được?”
Hắn bảo lão quản gia bới ba chén cơm, sau đó nhìn về phía mợ tư kia, cười nói, “Mợ tư cũng đã mấy năm không ăn cơm ngon rồi đi, chiều nay mới đưa tới này, nếm thử xem.”
Thái độ của Ứng Hoằng đối với Tô gia, chỉ có thể nói là tiếp tế, cứ như nuôi chó nuôi mèo vậy, không cho nhiều nhưng cũng không quá tốt, đủ để sống mà thôi.
Trước khi Ứng Hoằng làm riêng bếp nhỏ cho hắn, đồ ăn của mấy bà vợ lẻ này chẳng khác hắn là mấy, gạo nát dưa muối, chỉ ngẫu nhiên khi tâm trạng Ứng Hoằng tốt thì mới thưởng cho các ả vài thứ.
Cho nên mợ ba mới ghen tị Tô Cẩm Hòa như vậy.
Cái bọn ả nhận được từ Ứng Hoằng mấy năm nay còn không bằng một thằng ngốc mới khỏe lên.
Mợ tư không nhìn chén cơm kia, ả bước tới trước Tô Cẩm Hòa, đập bàn giậm chân, “Mày còn tâm trạng ăn cơm hả! Còn tiếp tục thế này ngay cả mạng cũng chẳng còn! Ứng thiếu gia là người mày có thể đắc tội sao?! Người của Sở hành chính thấy ngài ấy còn phải cúi mình khom lưng! Đầu óc không tốt thì ở yên trong phủ đi, ra ngoài chi rồi gây họa hả!”
“Mợ tư sợ gì chứ, trời có sập cũng đã có tôi chống rồi.”
Mợ tư hung hăng xì một tiếng, “Tao phi, mày lấy cái gì để mà chống hả!”
Mợ tư hận không thể đánh cho hắn ngốc lại, như thế thì xong hết mọi chuyện rồi. Thế nhưng ả vẫn còn thấy sợ Tô Cẩm Hòa, chỉ dám kêu la chứ không dám thật sự động thủ.
“Mợ tư sợ sao?”
Mợ tư không nói gì, đồng tử mợ hai lại xoay tròn, dùng cả tay lẫn chân mà lết tới, ả ta trợn mắt há mồm, bộ dáng y như tên nghiện nhìn thấy chất độc, “Đại thiếu gia a, mợ hai không có làm chuyện gì có lỗi với cậu, cậu đừng so đo với mợ được không, mấy năm cậu bị bệnh, dù sao ta cùng lão gia cũng từng là vợ chồng, nên không nhẫn tâm vứt bỏ cậu, bây giờ cậu hết bệnh, cũng đã đến lúc ta đi rồi. Mợ hai biết cậu sống cũng không dễ dàng gì, mợ hai không cần gì cả, chỉ lấy quần áo thôi.”
Tô Cẩm Hòa nhìn thẳng vào người đàn bà đang cúi người với mình.
“Mợ đi rồi, chi tiêu trong phủ cũng có thể bớt đi một ít, mợ hai không muốn liên lụy đến cậu, mợ nên đi thôi.”
Mợ tư vừa nghe liền hiểu, vội vàng cướp lời, “Phải phải phải, chị hai nói đúng, ta cũng đi cùng chị ấy, bọn ta đều là phận đàn bà con gái, không giúp gì được mà chỉ mang tới phiền toái thôi, còn không bằng mau chóng rời đi, để cậu được thanh tịnh.”
“Mợ hai, mợ tư.” Nghe hai người nói một lúc, Tô Cẩm Hòa mới ôn nhu cắt ngang.
Hai ả đàn bà im bặt, nhìn chằm chằm Tô Cẩm Hòa.
“Cha đã đi rồi, mợ ba cũng không còn, Tô gia này, chỉ còn lại vài người chúng ta thôi.”
Khi nhắc tới mợ ba, hai ả rõ ràng đã run lên, ánh mắt nhìn Tô Cẩm Hòa cũng tràn ngập khiếp sợ.
“Mọi người gả vào Tô gia ta, sống không được bao nhiêu ngày lành a.”
Tô Cẩm Hòa khẽ than, hai ả đàn bà không ngừng gật đầu.
“Lúc trước, đầu óc tôi không tốt, khiến mọi người phải ủy khuất. Tôi cũng biết, trong nhà không ai làm chủ, người già, phụ nữ cùng trẻ em luôn bị người khi dễ. Nhưng mà bây giờ tốt rồi, tôi sẽ chăm sóc thật tốt nhà này, cũng sẽ chăm sóc tốt mợ hai và mợ tư, không để hai người bị chút khuất nhục nào nữa. Bất kỳ ai, tôi cũng sẽ không để người đó chạm vào các mợ dù là một chút.”
Mợ hai đã quên cả khóc lóc, mợ tư cũng ngây người chớp chớp mắt, Tô Cẩm Hòa cầm đũa nói, “Hai người không cần sợ, có tôi ở đây. Nếu như tâm không tịnh được thì đi ăn chay niệm Phật, chuyện của đàn ông, đàn bà phụ nữ không cần phải lo, cứ yên ổn sống cuộc sống của mình là được rồi.”
Nụ cười trên mặt Tô Cẩm Hòa nhạt đi, hắn nhìn đồ ăn trên bàn, nhẹ giọng nói, “Tô gia, chỉ còn có mấy người chúng ta sống nương tựa vào nhau, mợ hai, mợ tư, đừng nhắc tới việc rời đi nữa, hai người đi rồi, Tô gia này sẽ thật sự tan nát, cái này người làm con như tôi sao có thể an lòng, sau này cũng không còn mặt mũi xuống cửu tuyền gặp cha. Lại nói, thi cốt của mợ ba còn chưa lạnh, mợ ấy nhất định cũng không hy vọng, Tô gia lại xảy ra chuyện gì bi thương nữa, mợ ba, mợ tư, hai người nói xem, có đúng không?”
Ngữ khí chậm rãi kia của Tô Cẩm Hòa khiến người ta không rét mà run, khi tầm mắt kia đảo tới mợ tư, người sau lập tức mềm nhũn chân mà ngã ngồi xuống ghế.
Tô Cẩm Hòa không cho các ả đi, không những không cho đi, còn không cho phép bọn ả gặp lại Ứng Hoằng.
Các ả đã gả vào Tô gia thì chính là người của Tô gia, Tô lão gia chết, Tô Cẩm Hòa liền bắt bọn họ phải sống cuộc sống góa chồng.
Những ngày nhàn nhã tự tại, đã chấm dứt.
Các ả hiện tại không dám ngỗ nghịch hắn, vừa nghĩ tới cái chết thảm của mợ ba, bọn ả ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Tô Cẩm Hòa nhìn đầy hài lòng.
Hắn biết, mấy ả này muốn tìm Ứng Hoằng để nương tựa.
Đắc tội Ứng Hoằng sẽ không có kết cục tốt, mấy ả sợ hãi, đồng thời, cũng rất luyến tiếc gã đàn ông kia.
Có thể nhìn ra, bọn họ thật lòng thích Ứng Hoằng.
Cho dù gã xem bọn họ như thú cưng mà nuôi.
Bất quá, thế thì sao?
Tô Cẩm Hòa hắn sẽ không để bọn ả toại nguyện.
Chuyện hắn té vào giếng còn chưa điều tra rõ ràng, ngày nào nguy cơ ẩn nấp bên trong còn chưa tìm ra, thì bất kỳ ai trong Tô phủ cũng không được rời đi.
Giữ lại mấy ả, cũng là vì còn chỗ để dùng.
Cho dù đến cuối cùng, bọn họ hết giá trị lơi dụng, kết cục của bọn ả, cũng phải do Tô Cẩm Hòa hắn định đoạt.
Tô Cẩm Hòa gõ đũa một cái, lạnh lùng nói, “Ăn cơm!”
Hai người kia bị dọa run, mợ tư theo phản xạ có điều kiện lập tức bưng chén lên ăn, mợ hai thì mặt mũi trắng bệch không biết phải làm sao.
Cả hai đều run lẩy bẩy.
Răng mợ tư nhiều lần đập vào miệng chến, phát ra mấy tiếng vang lạch cạch.
Tô Cẩm Hòa lúc này mới từ tốn gắp thức ăn, nói, “Lão quản gia, mợ hai không đói, đưa mợ về phòng đi.”
Lão quản gia cũng bị khí thế của Tô Cẩm Hòa dọa sợ, lão không dám nhiều lời, lập tức gật đầu, nói với người đàn bà đang run kia, “Bà hai, mời.”
Mợ hai còn định nói cái gì nhưng đã sợ đến không còn sức, ả nắm chặt cổ áo cúi đầu định đi, Tô Cẩm Hòa chợt lên tiếng, “Gần đây bên ngoài rất loạn, mợ hai mợ tư đừng đi lung tung, cứ ở yên trong phòng, thức ăn tôi sẽ cho người mang tới. Còn lão quản gia, bắt đầu từ hôm nay, cả phủ trừ cổng chính, nói đám người hầu bớt ra ngoài đi, mợ hai mợ tư cũng giúp tôi để ý một chút, đừng ra cửa, nhỡ té ngã gì đó, người làm con đây, sẽ rất áy náy.”
Tô Cẩm Hòa muốn cắt đứt hoàn toàn quan hệ của bọn ả với Ứng Hoằng.
Lần này, trong thế giới của hai ả đàn bà, chỉ còn lại tuyệt vọng.
Bọn ả chỉ còn cách chờ đợi, đợi Ứng Hoằng đến cứu bọn họ ra khỏi đây.
Tô Cẩm Hòa bắt tay vào chuẩn bị chuyện đi Thiên Lĩnh, hắn không biết phải mang cái gì, bất quá lúc còn là thợ sửa xe, chịu ảnh hưởng từ bạn gái, hắn đã từng xem không ít tiểu thuyết, lúc đó rất thịnh hành thể loại trộm mộ, có một quyển, hắn cùng bạn gái xem đến mê mẩn.
Nội dung bên trong gần như thuộc nằm lòng, ở nơi mà cái gì cũng không hiểu này, những thứ đã từng xem chính là chỗ tham khảo duy nhất của hắn, lục lại ký ức, liệt kê hết những vật cần thiết, đồng thời cũng để Hoàng Tông Nhân bên kia hỗ trợ chuẩn bị, cứ ấn theo hành trang lúc Tô lão gia tử đi là được.
Ngay khi Tô Cẩm Hòa tính lên đường, có một chuyện cực kỳ bất ngờ đã xảy ra.
Một năm này, trong tình huống không chút báo trước, huyện Phong Thành sa vào hỗn loạn.
Người Phong Thành khủng hoảng vô cùng, bọn họ không biết rằng, trong một tương lai không xa, đất nước này cũng sẽ rơi vào cục diện tương tự hiện tại.
Con đường phía trước trở nên mơ hồ không rõ, kết cục cũng bất định.
Ngày này, chính phủ bị bọn quân phiệt thế chỗ.
Sở hành chính bị quân đội đóng chiếm, quan quân sĩ quan trở thành chủ nhân mới của huyện Phong Thành.
Quyền hạn cao nhất.
Tất cả mọi thứ, bắt đầu thay đổi…


*****************************

Không có nhận xét nào: