Thứ Sáu, 4 tháng 3, 2016

DDKR - chương 43

Edit + Beta : Carly

Chương 43 : Bầu không khí khẩn trương

Tô Cẩm Hòa chỉ nhìn thoáng qua rồi dời mắt đi, nhưng cái nhìn đó, lại gợi lên tầng tầng sóng gợn trong tim mọi người ở đây.
Đây chẳng phải là thằng ngốc Tô gia kia sao?
Cậu ta thế mà lại ở cùng Hà thiếu soái!
Mà quan hệ giữa hai người lại trông có vẻ không bình thường a!
Tên ngốc Tô gia này đúng là có bản lĩnh!
Hiện tại còn chưa biết thế nào đâu, cậu ta thế mà đã đổi chủ rồi.
Trong lúc oán thầm, tầm mắt của bọn họ còn thường dừng lại trên người Ứng Hoằng.
Chỉ cần có mắt là có thể nhìn ra, quan hệ của bọn họ không bình thường.
Lúc các nhà buôn đến đây, đều đi vào từ cầu thang, mà Tô Cẩm Hòa và Hà Cụ, thì đều đi ra từ gian sau.
Những ánh mắt tập trung trên người Ứng Hoằng có khó hiểu có hồ nghi, còn có khiếp sợ sâu sắc.
Bọn họ cũng đều biết đến mối quan hệ của Tô Cẩm Hòa cùng Ứng Hoằng.
Bọn họ muốn biết, Ứng Hoằng sẽ xử trí thế nào.
Cổ Kính cũng liếc nhìn Ứng Hoằng một cái, sau đó chuyển mắt sang người Tô Cẩm Hòa, cái này đúng là làm người ta bất ngờ…
Hiếm khi, Cổ Kính không có tâm trạng vui sướng khi người gặp họa.
Một màn này, y nhìn thế nào cũng thấy không thoải mái.
Bầu không khí quỷ dị này, bị người làm của quán cơm phá vỡ.
Thức ăn được bưng lên.
Nhân dịp này, Tô Cẩm Hòa tính tìm chỗ cho mình, người còn chưa di chuyển, Hà Cụ đã chỉ chỉ vào bên kia bàn vuông.
“Anh ngồi ở đây.”
Tô Cẩm Hòa nhìn nhìn y rồi ngồi xuống.
Đám thương gia bên dưới tuy không có gan nhìn thẳng vào hai người nhưng tầm mắt đều lén nhìn sang đó, hành động này của hai người lần nữa khiến cho chúng thương gia hít một ngụm khí lạnh.
Đồ ăn lần lượt được dọn lên, không bao lâu đã chiếm cả nửa bàn, Tô Cẩm Hòa cầm lấy bình rượu, vừa định rót rượu cho Hà Cụ, lại tới quân nhân không thể uống rượu, nhất là khi còn mặc quân phục, “Xin lỗi, tôi quên anh không thể uống rượu.”
“Không sao.” Hà Cụ gõ gõ bàn, tỏ vẻ cứ tiếp tục.
Bây giờ toàn bộ huyện Phong Thành đều là của Hà Cụ, nói một cách ngắn gọn chính là, y có thể xem như vua một cõi, không ai quản tới y, y muốn thế nào thì liền thế ấy.
Vì thế, Tô Cẩm Hòa rót đầy rượu vào chén y.
Hắn vừa ngồi xuống liền thấy Hà Cụ nhìn vào chén mình.
Tô Cẩm Hòa cười cười, “Tôi không uống được.”
Hà Cụ không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm cái chén kia, Tô Cẩm Hòa lại giải thích, “Tôi thật sự không uống được, trong tình cảnh này mà thất lễ thì không tốt, thiếu soái để tôi lấy trà thay rượu đi.”
Hà Cụ vẫn nhìn cái chén.
Tô Cẩm Hòa nói cả nửa ngày, cuối cùng đành cười bất đắc dĩ mà rót đầy rượu vào chén mình.
Hắn thật sự không uống rượu được.
Hắn từng lén thử một lần rồi.
Tô đại thiếu gia là một tên ngu si, không dám động vào rượu nên tửu lượng có thể nói là cực kỳ kém, thân thể này nếu là hắn trước kia thì còn được, nhưng mà bây giờ, rượu thời kỳ này nồng độ cao như vậy, chỉ hai chén thôi hắn nhất định sẽ say đến lảo đảo.
Nhưng Hà Cụ ép uống, hắn làm sao dám cãi.
Tô Cẩm Hòa nhấp thử một ngụm, vị rượu cay xé lưỡi kia khiến mặt hắn nhăn nhúm lại.
 Hà Cụ nhìn bộ dáng như mèo con liếm nước kia của hắn, đến lúc hắn chán ghét dời chén đi, Hà Cụ lại hất đầu, “Uống tiếp.”
Tô Cẩm Hòa cau mày nhìn y, người đàn ông này quá ác độc, hắn thật rất muốn hỏi y, khi dễ người ta thú vị lắm à…
“Tôi uống nhiều lắm rồi.” Hắn yếu ớt nói.
“Sẽ có người dìu đi.” Phía sau y đều là binh lính, dù thế nào thì Tô Cẩm Hòa cũng sẽ được bọn họ đưa về.
(chém TT.TT cô Đào, chừng nào cô coi lại thì coi câu này giúp tui : 就算每个人扛一步, 苏锦和也能让他们运回去)
Tô Cẩm Hòa nhíu mày uống thêm miếng nữa.
Hà Cụ gắp cho hắn một miếng cá.
Y không ép hắn uống rượu nữa, Tô Cẩm Hòa khẽ thở phào, bỏ miếng cá kia vào miệng, tiếc là mùi rượu quá nồng, miếng cá kia có vị thế nào hắn còn chưa nếm ra thì đã nuốt vào bụng.
Hà Cụ lần nữa chuyển mắt ra phía trước, khuỷu tay chống lên bàn, khẽ động đầu ngón tay, vị sĩ quan phụ tá hiểu ý, vội bước lên.
Hà Cụ hất cằm ra phía trước, sĩ quan nọ cúi đầu nhận lệnh, tiến lên trước.
“Các vị…”
Vốn mọi người chả có tâm trạng ăn uống gì, tuy đều cầm đũa nhưng chẳng ai nhai nuốt đồ ăn, vị sĩ quan kia vừa lên tiếng, bọn họ liền bỏ đũa xuống, bộ dáng như sẵn sàng nghênh đón quân địch.
“Hôm nay thiếu soái mời mọi đến đây cũng không có ý gì, huyện Phong Thành nay đã thuộc về thiếu soái, tất cả mọi việc về sau đều do thiếu soái làm chủ. Mấy hôm rồi vội chuyển giao và xử lý chút chuyện, bây giờ mới có thể bớt thời gian gặp mọi người.”
Bên dưới lặng ngắt như tờ, sĩ quan nọ tiếp tục nói.
“Thiếu soái biết, ngài ấy đột nhiên tiếp quản Phong Thành sẽ làm mọi người thấy bất an, thiếu soái chuẩn bị bữa tiệc này chính là để mọi người an tâm. Những người đang ngồi ở đây đều là các nhà buôn của Phong Thành, ăn bữa cơm này xong, về rồi thì mọi người buôn bán như thường, trước đó thế nào thì bây giờ vẫn như thế nấy, thiếu soái sẽ giúp mọi người sống tốt hơn trước, sẽ không để các vị chịu chút ảnh hưởng nào. Thiếu soái cũng hy vọng, có thể hợp tác vui vẻ với mọi người.”
Sĩ quan nhìn mọi người, bên dưới vẫn không có chút phản ứng, hắn ta mỉm cười.
“Giá thuế vẫn không đổi, cứ dựa theo quy định trước đó, đến ngày sẽ có người tới các tiệm để thu, ngoài ra, thiếu soái sẽ còn cần gặp mọi người không chỉ một lần, như quân nhu (đồ cần dùng cho đời sống quân đội như quần áo, lương thực…), chúng tôi sẽ mua theo giá cả bình thường.”
Sĩ quan nhìn Hà Cụ, thấy y không có ý kiến, nói tiếp…
“Đương nhiên, nếu thiếu soái đã tiếp quản Phong Thành thì có nhiều chỗ sẽ cần phải điều chỉnh, về sau, cảnh giới ở Phong Thành nhất định sẽ nghiêm hơn rất nhiều, mọi người có thấy đội tuần tra hoặc binh sĩ thủ thành cũng đừng quá để ý, bọn họ cũng là vì bảo đảm an toàn cho mọi người thôi. Nói có hơi nhiều, cản trở mọi người ăn cơm, trước hết cứ thế này đi. Cuối cùng, tôi thay mặt thiếu soái cám ơn các vị đã đến đây. Về sau, nếu có gì ủy khuất, có thể trực tiếp đến tìm thiếu soái. Bây giờ, thời đại bất đồng, cũng không thể như trước kia được, cho nên những quy củ cũ cùng tình trạng những thế gia quyền quý một tay che trời kia, thiếu soái không muốn nhìn thấy, ngài ấy hy vọng, mọi người cũng có thể cùng ngài thích ứng với khởi đầu mới này.”
Những lời này của sĩ quan, không nghi ngờ gì chính là liều thuốc an thần cho tất cả mọi người ở đây, không quản y có làm theo những gì đã nói không, nhưng ít nhiều cũng đã đưa ra lời đảm bảo.
Còn câu cuối cùng kia…
Có vài quy củ, là do bên trên truyền xuống.
Quốc gia này đã ngàn năm không đổi.
Lớn áp nhỏ, mạnh chế yếu.
Giống như Phong Thành này, do một mình Ứng gia nắm quyền…
Cái Hà Cụ muốn là bình đẳng.
Điều này làm ánh mắt của mọi người lần nữa tụ lại lên người Ứng Hoằng.
Vị sĩ quan nọ nói xong, bữa tiệc liền chính thức bắt đầu, so với vẻ lòng người hoảng sợ trước đó, mọi người lúc này xem như đã bình tĩnh hơn một chút, có người bắt đầu rót rượu, cũng có người nói chuyện phiếm, được một lúc thì cũng dần náo nhiệt hơn.
Sắc mặt Hà Cụ vẫn không đổi mà nhìn bên dưới, Tô Cẩm Hòa thì trộm nhìn y.
Chờ khi mọi người hoàn toàn thả lỏng, Hà Cụ mới bưng chén rượu lên, đứng dậy.
Tô Cẩm Hòa rất muốn vờ như không thấy, chỉ là khi Hà Cụ đứng lên cũng đồng thời nhìn hắn, bất đắc dĩ chỉ đành đứng lên, mang theo bình rượu, đi xuống dưới.
Hướng đi của Hà Cụ rất rõ ràng, chỉ là Tô Cẩm Hòa không muốn đối mặt với cái bàn kia nhất, không khí trong cả đại sảnh này, chỉ có bàn đó là nặng nề nhất.
“Đây là Ứng Hoằng, con cả của Hội trưởng Thương hội huyện Phong Thành.” Phiên bản mini của Tô Cẩm Hòa đang không ngừng gào khóc trong lòng hắn, nhưng sau khi hắn chính thức mặt đối mặt với Ứng Hoằng, dáng vẻ cùng biểu tình lập tức trở nên vô cùng thong dong, mỉm cười giới thiệu cho Hà Cụ.
Ứng Hoằng vẫn luôn nhìn hắn, ánh mắt kia như hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn, Tô Cẩm Hòa làm như không cảm nhận được, ánh mắt không rời khỏi Hà Cụ.
Nghe hắn nói xong, Hà Cụ nâng chén, Ứng Hoằng lập tức đứng lên, gã đã làm ăn nhiều năm như vậy, chút khả năng thừa nhận tất nhiên vẫn phải có, gã cười, “Hà thiếu soái.”
Hà Cụ gật đầu, uống hết chén rượu kia, Ứng Hoằng cũng phối hợp uống cạn.
“Về sau còn cần Hà thiếu soái chiếu cố nhiều hơn.”
“Tất nhiên.” Hà Cụ nói, sau đó chuyển chủ đề, “Nghe nói, trừ nộp thuế, các nhà buôn còn phải giao một phần hội phí?”
Thuế mà các nhà buôn phải nộp rất nhiều, hằng tháng còn phải nộp thêm hội phí cho Thương hội, không chỉ ở đây mà cả nước đều thế, đó cũng là một cách mà các hội trưởng Thương hội hay dùng để thu lợi nhuận.
Nụ cười của Ứng Hoằng vẫn không đổi, “Phải, đó giờ luôn vậy, xem như một loại bảo đảm cho tất cả mọi người.”
“Ừ, phí này, cứ tiếp tục thu.” Ứng Hoằng vừa định đáp lời, Hà Cụ đã nói tiếp, “Thu rồi thì đưa đến chỗ tôi, ngoài ra, sổ sách mấy năm nay của các người cũng phải đưa qua. An nguy về sau của dân chúng từ bây giờ sẽ do chúng tôi tiếp quản, các vị cứ an tâm làm chuyện buôn bán của mình là được.”
Hà Cụ nói, lại quét mắt một vòng quanh bàn, “Hội trưởng Ứng sao không đích thân đến?”
“Cơ thể cha tôi không khỏe lắm, việc làm ăn trong nhà đều do tôi thay ông xử lý.”
Hà Cụ gật đầu tỏ vẻ lý giải, “Lớn tuổi rồi, luôn có nhiều chỗ bất tiện.”
“Thiếu soái nói phải.”
“Chuyện này không thể bỏ qua được, chức vụ phải có người kế nhiệm, nếu hội trưởng Ứng không còn tinh lực để lo chuyện của Thương hội nữa thì nên nhường cho người sau thôi, tôi sẽ đến tìm hội trưởng Ứng để bàn việc này.”
Tô Cẩm Hòa cảm thấy, vẻ tươi cười trên mặt Ứng Hoằng sắp không giữ nổi nữa rồi.
Hà Cụ cũng đủ nhẫn tâm, vừa đến đã ra tay với Ứng Hoằng.
Chặt đứt con đường kiếm lợi của Ứng gia không nói, còn ép lão gia tử Ứng gia nhường chức…
Cũng đúng, bắn hạ chim đầu đàn, Hà Cụ nếu đã muốn chưởng khống Phong Thành, tất nhiên sẽ không cho phép mấy tên đầu sỏ nơi này xuất hiện, y phải là người có quyền cao nhất ở đây.
Việc này Ứng Hoằng sao chịu nổi…
Tô Cẩm Hòa đang nhìn gã, chợt cảm thấy có cái gì ở dưới đang động vào mình, hắn vừa cúi đầu, liền đối diện với nụ cười đầy thâm ý của y.
Tầm mắt lại dời xuống, Cổ Kính đang dùng lọ thuốc hít của y chạm vào người hắn.
Bàn tiệc rất cao, vừa vặn tới ngang eo, Cổ Kính đang làm gì, căn bản là không ai nhìn thấy.
Y lại ngồi thẳng người, trông vô cùng đứng đắn, nhưng cái tay kia lại…
Thấy hắn nhìn qua, nụ cười của Cổ Kính lại càng xán lạn.
Cái tên này, thế mà dám ở trước mặt bao người, đùa giỡn hắn…


***************************

Không có nhận xét nào: