Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016

DDKR - chương 53

Edit + Beta : Carly

Chương 53 : Vấn đề của Hà Cụ

Hôm sau, hết thảy vẫn như cũ.
Bữa sáng vừa kết thúc, xe liền đến.
Lúc Tô Cẩm Hòa chậm rãi đi ra cửa, Hà Cụ đang ở đó nghe một tiểu binh nói cái gì đó, khuôn mặt y vẫn trước sau như một không nhìn ra vui buồn gì, nhưng ánh mắt nhìn như bình tĩnh đó lại làm cho người ta khó tránh khỏi kinh hãi trong lòng.
Nghe thấy tiếng bước chân của hắn, Hà Cụ giơ tay cắt ngang lời của đối phương, sau đó nhìn sang.
Tô Cẩm Hòa biết, y đây là đang bực bội vì hắn đến chậm.
“Thiếu soái hẳn là không biết, sau khi cơm nước xong không thể hoạt động quá kịch liệt, việc này sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ, nếu muốn…”
Tô Cẩm Hòa còn chưa nói xong đã bị Hà Cụ túm lên xe, sau đó tên lái xe kia vốn luôn lanh lẹ liền khởi động xe, xe giật một cái, Tô Cẩm Hòa liền phịch một cái đặt mông ngồi xuống, ghế rất cứng, hắn thấy chính mình cứ như một cái đồ sứ bị nứt, lần này, cả người hắn bị nứt từ giữa rồi.
Tô Cẩm Hòa siết chặt nắm đấm, ngồi yên không nhúc nhích chờ cơn khó chịu kia tan biến, Hà Cụ quen thói nhìn về phía trước, nếu lúc này y quay đầu lại, sẽ thấy con mắt suýt nữa đã lồi ra của Tô Cẩm Hòa.
Xe đi được một đoạn thì dần chậm lại, tên lái xe nhấn còi vài cái, mấy người phía trước thấy là xe của thiếu soái, liền vội vàng chừa ra một con đường, bất đắc dĩ, người trên đường thật sự rất nhiều, bọn họ tốn chừng mấy phút mới ra khỏi chỗ đó.
Con phố này có một quán trà, chính là nơi mà Tô Cẩm Hòa cùng Hoàng Tông Nhân thường xuyên hẹn gặp.
Không biết có chuyện gì mà đâu đâu cũng đông nghịt người, Tô Cẩm Hòa ló đầu ra nhìn, phát hiện lực chú ý của mọi người đều ngược hướng với bọn họ, bên kia xe bị Hà Cụ chặn, ngồi trong xe hắn chỉ có thể nhìn thấy vô số cái gáy.
Hỏi Hà Cụ, người này nhất định sẽ không để tâm đến hắn, vì thế Tô Cẩm Hòa chỉ đành thu lại lòng hiếu kỳ của mình.
Xe vẫn dừng lại ở thành Bắc, Hà Cụ cũng vẫn ném người lại rồi đi, Tô Cẩm Hòa không lập tức đứng vững như thường ngày, xe đã mất dáng một lúc lâu, mà hắn vẫn còn chống lưng không động đậy.
Hôm qua Đông Lộ làm hắn bị thương.
Hơn nữa còn không nhẹ.
Hôm nay tỉnh lại, ngay cả ngồi hắn cũng không ngồi nổi.
Hắn cố chống đỡ trước mặt Hà Cụ, nhưng Hà Cụ là người thế nào…
Giấu không được Tô Cẩm Hòa cũng mặc kệ, tóm lại, Hà Cụ sẽ không xen vào.
Bây giờ không cần phải diễn nữa, Tô Cẩm Hòa đỡ thắt lưng, lê từng bước vào cửa hàng của mình, lúc đóng cửa hắn liếc mắt nhìn ra ngoài, không biết có phải ảo giác hay không mà hắn cứ cảm thấy, thành Bắc hôm nay có hơi lạnh lẽo…
Nghi hoặc này của Tô Cẩm Hòa, kéo dài mãi cho đến khi Tô Hộ đến.
Tô Hộ đến trễ hơn bình thường, vẻ mặt cũng nghiêm túc hơn dĩ vãng, giống như lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.
“Tô gia, xảy ra chuyện rồi.”
Quả nhiên.
“Sao thế?”
“Ông chủ Cát chết.”
“Cái gì? !” Quên luôn thương tật trên người, Tô Cẩm Hòa bật người đứng dậy, thắt lưng đau đớn kháng nghị nhưng hắn lại như không cảm nhận được, “Anh nói cái gì? Tôi nghe không rõ, lặp lại xem!”
“Ông chủ Cát chết rồi.” Tô Hộ nói lại lần nữa.
Ông chủ tiệm trà, ông chủ Cát từng vũ nhục Tô Hộ đủ đường sau khi mua gã ta từ Kinh về.
Sáng sớm nay, lão ta được người ta phát hiện chết trước cửa hàng của mình, tử trạng khá khó coi.
Quần áo trên người bị lột sạch, thân thể mập mạp bị dây thừng trói chặt, tư thế quỳ hướng về một phía nào đó.
Khi người ta nhìn thấy thì ông chủ Cát chết đã lâu, đầu gục xuống áp sát vào ngực, đẩy thế nào cũng đẩy không ra, cả người đã gần như cứng ngắc.
Tuy nói sau khi phát hiện thi thể ông chủ Cát thì lập tức nâng tới Sở Hành chính, nhưng người vây xem náo nhiệt thật sự rất nhiều, đến bây giờ, trước cửa tiệm trà Cát gia vẫn còn bị người ta vây xem, cảnh sát đuổi mấy lần mà không được, dù gì thì tình huống lần này có chút đặc biệt, bọn họ đều muốn mau chóng biết được chân tướng, xem rốt cuộc là ai đã giết ông chủ Cát.
Nhất thời, đủ loại ý nghĩ dạng nào cũng có, được truyền lưu nhiều nhất chính là…
“Bọn họ đều đoán, là ý của Hà thiếu soái…”
Trên tầng hai của cửa hàng, Tô Hộ nhỏ giọng nói.
Chuyện này mọi người đều đoán như vậy nhưng không ai dám nói ra, Hà thiếu soái là nhân vật lớn không thể trêu vào, làm không tốt có khi lại bị như ông chủ Cát, ném luôn cái mạng nhỏ.
Mới vừa nhậm chức, Hà thiếu soái hiển nhiên phải ra uy, ông chủ Cát này lại cố tình động vào nòng súng như thế…
“Nghe nói ông chủ Cát có một thân thích làm quan to nên hôm Hà thiếu soái đãi khách đó, lão ta đã không đi, lão cảm thấy Hà thiếu soái sẽ không dám động vào lão…”
Ông chủ Cát suy nghĩ quá đơn giản, đối đầu trực tiếp với Hà Cụ.
Cái hôm ở quán cơm Hương Mãn đó, ngoại trừ ông chủ Cát, toàn bộ các nhà buôn đều có mặt, Tô Cẩm Hòa còn nhớ rõ, Hà Cụ cố ý hỏi tới.
“Ai ngờ được, Hà thiếu soái không chỉ động tới lão…”
Còn giết luôn người ta.
“Hà Cụ bên kia thế nào?”
“Bên Sở Hành chính thì không rõ lắm, có điều, thi thể không được đưa tới sở cảnh sát, mà lại bị mang tới Sở Hành chính, nghe nói là Hà thiếu soái muốn đích thân khám nghiệm tử thi.” Tô Hộ nói tiếp, “Chỉ là không biết, y muốn khám nghiệm tử thi hay là định tiêu hủy chứng cứ…”
Tô Cẩm Hòa phất tay, bảo gã ta không được nói lung tung, không cẩn thận là mất luôn cái mạng.
Tô Hộ lập tức im miệng.
“Có điều, ông chủ Cát chết, Phong Thành này sợ là sẽ phát lệnh giới nghiêm, mặc kệ là ai làm, Hà Cụ đều phải làm ra chút động thái…” Tô Cẩm Hòa nhíu mày, chiếu theo tiến triển của chuyện này, ngày hắn đi Thiên Lĩnh càng lúc càng xa, phải làm thế nào mới tốt đây.
Đêm đó, lần đầu tiên Hà Cụ không trở về đúng giờ.
Cứ việc cả người đau nhức không thôi, nhưng xảy ra chuyện lớn thế này, Tô Cẩm Hòa cũng không có tâm tư đi ngủ, ngồi trong phòng một chốc rồi gọi Tô Hộ tới.
“Tô Hộ, anh đấu lại báo không?”
Tô Hộ không rõ lý do nhưng vẫn gật đầu.
“Theo tôi đến nơi này.”
Lần trước đi gặp Tiểu Tiểu Tô là có Đông Lộ đi phía trước, cũng không biết lâu như vậy, Tiểu Tiểu Tô có rời đi không.
Hắn tin, con báo đó có linh tính, mấy lời hắn nói kia, nó hiểu được.
Bình tĩnh nhìn lại, Tô Cẩm Hòa không nắm chắc mình có thể mặt đối mặt với nó, khi Đông Lộ đẩy hắn vào vườn của con báo, cảm giác đối mặt trực tiếp với tử vong đó làm hắn đến bây giờ nghĩ tới mà vẫn sợ hãi không thôi, một mình hắn không dám làm chuyện này, vừa khéo có Tô Hộ ở đây.
“Nếu như nó muốn tấn công tôi, anh đừng giết nó, đuổi đi là được rồi.”
Đưa mắt nhìn cả phủ, hết thảy mọi người ở đây, đều không mang đến cảm giác gì tốt cho Tô Cẩm Hòa như con báo kia, nếu muốn tín nhiệm, chỉ có Tiểu Tiểu Tô mới có thể làm hắn thấy an tâm…
Có đôi khi, hắn thật sự rất hâm mộ đồ ngốc kia.
Cái gì cũng không biết, trong mắt một tên ngốc, thứ gì cũng tốt.
Không biết sợ, cũng không biết đạo lý đối nhân xử thế.
“Cậu ta” có thể làm Đông Lộ mềm lòng, có thể trở thành bạn với dã thú này.
Tô Cẩm Hòa cũng muốn thử cái cảm giác sờ sờ da của Tiểu Tiểu Tô, khi bị khi dễ thì giấu con báo trong vườn, trốn phía sau Tiểu Tiểu Tô…
Đáng tiếc, bọn họ không phải một người.
Tiểu Tiểu Tô cũng sẽ không cho hắn bất cứ chỗ dựa nào.
Người nó thích và chờ đợi, là đồ ngốc trước kia.
Thân thể Tô Cẩm Hòa không khỏe, hai người tốn khá nhiều thời gian mới đến vườn của con báo, nơi này vẫn tối đen như mực, người của Hà Cụ lắp điện cho Tô phủ nhưng không phải chỗ nào cũng có, giống như suy nghĩ lúc trước của Tô Cẩm Hòa, bọn họ cũng cho rằng chỗ này đã bị bỏ hoang.
Ngựa quen đường cũ băng qua con đường khó đi kia, Tô Cẩm Hòa hôm nay không mang theo chìa khóa, hắn nhặt một cục gạch to cỡ nắm tay ở dưới đất lên, trong lúc cân nhắc, hắn nhìn về phía bên trong cánh cửa.
“Tiểu Tiểu Tô, trước đó tao đã đồng ý với mày là sẽ thả mày đi. Giờ được rồi, tạm biệt mày, đừng quay lại đây nữa. Nơi này, mày không cần phải chờ đợi nữa, người mày chờ đã không còn nữa rồi.”
Nói rồi hắn bỏ cục gạch vào tay Tô Hộ, “Đập khóa đi.”
Chuyện còn lại, hắn không muốn xem.
Tô Cẩm Hòa xoay người, nhưng vừa quay đầu, hắn bất ngờ phát hiện có người đứng phía sau bọn họ.
Ngay trên con đường nhỏ này, cách đó không xa, bóng dáng thấp thoáng trong bóng tối, đối diện bọn họ.
Tô Cẩm Hòa ‘A’ một tiếng rồi lùi một bước dài, Tô Hộ vừa giơ gạch lên liền bị hắn tông rớt, gã ta cũng nhìn thấy bóng người kia.
Gã ta không kích động mà kéo Tô Cẩm Hòa ra sau lưng, cẩn thận bước tới.
Tô Cẩm Hòa nắm chặt khung sắt, ngay cả hít thở mạnh một cái cũng không dám, ngay lúc Tô Hộ định ra tay, gã ta đột nhiên khựng lại.
Cùng lúc đó, bóng người kia cũng di động.
Y lướt qua Tô Hộ, đi vào trong.
Cây mây trên đỉnh đầu che khuất ánh trăng, lúc khoảng cách của cả hai không còn xa nữa, Tô Cẩm Hòa cuối cùng cũng thấy được bóng người kia, đó là…
Hà Cụ.
Giày của Hà Cụ phát ra tiếng động rõ ràng dứt khoát, âm thanh đó dừng lại trước mặt Tô Cẩm Hòa, Kỷ  Diên phía sau y kéo Tô Hộ ra khỏi đó, Hà Cụ có việc muốn nói với Tô Cẩm Hòa.
“Hà thiếu soái…” Tô Cẩm Hòa khô khan lên tiếng chào hỏi, vừa rồi Hà Cụ hù chết hắn.
Tới thì rên một tiếng chứ, nào có người không nói câu nào đã lù lù xuất hiện sau lưng người ta.
Lại còn trong tình cảnh này, người dọa người sẽ dọa chết người y không biết sao ? !
“Ừm, anh tìm tôi có gì sao?”
“Đang làm cái gì?” Hà Cụ đột nhiên lên tiếng.
Tô Cẩm Hòa sửng sốt, theo bản năng nhìn về phía cánh cửa sau lưng, “Trước kia có nuôi một con thú cưng, đã lâu không đến nhìn nó, trước kia điều kiện trong nhà không tốt, cũng không thể nuôi nó được, không biết nó còn ở đây không nên mới đến…”
Hà Cụ nhìn về phía vườn của con báo…
“Tối qua, tên người hầu kia của cậu, đã ở đâu?” Bỗng nhiên, Hà Cụ hỏi thêm một câu.
Tô Cẩm Hòa lập tức trợn tròn mắt, “Thiếu soái, ngài đây là có ý gì?”

*******************

Không có nhận xét nào: