Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

DDKR - chương 42

Edit + Beta : Carly



Chương 42 : Bữa tiệc bất ngờ

“Ứng thiếu gia cậu xem, thế này thì phải làm sao…”
“Đúng đó, Ứng thiếu gia, tình hình trong Kinh bây giờ thế nào rồi, tình trạng này đến lúc nào mới ổn định lại được?”
“Ứng thiếu gia, tiếp theo chúng ta nên làm gì bây giờ?”
“Ứng lão gia ông ấy nghĩ thế nào?”
Ứng Hoằng vừa xuất hiện liền bị một đống người vây quanh, bọn họ đều là những nhà buôn lớn ở Phong Thành, lúc này ai nấy cũng đều lo sầu không chịu được.
“Có chuyện gì thì cha tôi sẽ nghĩ cách, các vị thúc bá cứ an tâm đừng nóng vội.” Ứng thiếu gia gật đầu rồi bước thẳng về cái bàn ở góc phòng.
Các thương nhân hai mặt nhìn nhau, có lời cam đoan của Ứng Hoằng, bọn họ bớt sầu không ít, nhưng trái tim treo cao vẫn không buông xuống được, nghĩ đến tình hình của Phong Thành, nhóm người thở dài một tiếng, lắc lắc đầu trở về vị trí của mình.
“Ứng thiếu gia.”
Ứng Hoằng vừa định ngồi xuống đã nghe có người gọi, cách đó vài cái bàn, Cổ Kính vẫy tay với gã.
“Chỗ này.”
Y chỉ chỉ bàn mình.
Lúc này Ứng Hoằng mới phát hiện, trên bàn không có để tên gã, vị trí của gã không phải ở đây.
Chỗ ngồi của Ứng Hoằng là ở cạnh Cổ Kính, bọn họ ngồi cùng bàn.
“Hồng Môn Yến.” Lúc Ứng Hoằng ngồi xuống, Cổ Kính nhỏ giọng nói một câu.
Ứng Hoằng không đáp, gã cũng biết, bữa tiệc lần này không đơn giản.
Vừa rồi khi gã trấn an những thương nhân đó, thực chất bản thân gã cũng không rõ ràng lắm, cục diện này rốt cuộc sẽ phát triển thành cái dạng gì.
Gã chưa bao giờ cảm thấy, con đường phía trước mù mịt vô tận như thế.
Không cách nào khống chế vào tay.
Năm ngày trước, Sở Hành chính đột nhiên bị quân phiệt tiếp quản.
Ứng Hoằng phái người đi dò hỏi khắp nơi, lại không nhận được chút tin tức có giá trị nào.
Người của Sở Hành chính đều bị đưa đi, bao gồm cả gia đình vợ con của họ, nơi đến không rõ, không cách nào tìm thấy.
Vốn là nỗi bất an, khi thời gian tích tắc trôi qua, dân chúng Phong Thành bắt đầu thấy sợ hãi.
Sợ hãi vì biến cố bất ngờ này, vì những điều họ không biết.
Ngay lúc mọi người cảm thấy lo lắng thấp thỏm không thôi, thì bọn họ nhận được lời mời.
Toàn bộ nhà buôn của Phong Thành, bất kể lớn nhỏ, đều được mời đến quán cơm Hương Mãn.
Mà người mời, chính là tân chủ nhân của huyện Phong Thành, Hà Cụ, Hà thiếu soái.
Đột nhiên mở tiệc chiêu đãi, việc này không nghi ngờ gì chính là họa vô đơn chí * đối với những nhà buôn ở đây, bọn họ là người buôn bán, nắm giữ một lượng vật tư tiền tài không tính là nhỏ, một khi thế cục có gì biến hóa, người lo lắng đầu tiên, chính là bọn họ.
(* : còn có thể nói là đã rét vì tuyết lại giá vì sương, ý chỉ việc nạn liên tục tới)
Huyện Phong Thành này, về sau, sẽ biến đổi ra sao đây…
Cho dù không muốn, nhưng những thương nhân này đều đến gần như đông đủ, mỗi người vào cửa đều đến bàn Ứng Hoằng chào hỏi, nhưng khác với những bữa tiệc bình thường, hiện tại trên đầu người nào cũng là mây đen mịt mù, mặt không cười nổi.
Giờ Dậu (từ 5 giờ đến 7 giờ chiều) đã đến, cũng tức là 5 giờ chiều, bữa tiệc bắt đầu.
Hà Cụ là một người rất kỷ luật, Cổ Kính vừa bỏ cái đồng hồ quả quýt vào túi, phía trước đã truyền đến tiếng bước chân dứt khoát rõ ràng, sau đó có một người bước ra từ gian sau.
Người này, chính là Hà Cụ.
Quân phục giày ống, ăn mặc như quân nhân.
Chỉ là so với những thương nhân khéo đưa đẩy, người tên Hà Cụ này, trông có vẻ góc cạnh, sắc bén, vóc người cường tráng.
Gương mặt Hà Cụ ngược lại khiến Cổ Kính có chút bất ngờ, y cứ cho là một lão già, không ngờ, Hà thiếu soái này lại trẻ đến thế, độ tuổi này, không kém bọn họ là mấy.
Hà Cụ lạnh mặt, mắt không chớp nhìn thẳng về trước, quán cơm Hương Mãn là quán ăn lớn nhất huyện Phong Thành, vì bữa tiệc lần này mà quán cơm tận dụng mọi khoảng trống, sắp xếp lại bàn ghế, nơi Hà Cụ ngồi hiện tại, chính là chủ vị trong các gia đình bình thường, khác với những người khác, trước mặt y không phải bàn tròn mà là bàn vuông, nhìn cứ như y là trưởng bối người ta.
Người trẻ tuổi, lúc nào cũng vênh váo kiêu ngạo, đặc biệt là mấy tên trong quân đội.
Cổ Kính thầm cười trong lòng, tay vuốt lọ hít của mình, thu tầm mắt lại.
Hà Cụ vừa xuất hiện, mọi ánh mắt đều tập trung vào y, giờ phút này, tất cả như đang chờ phán quyết.
Mỗi người, đều lâm vào nỗi bất an cực độ.
Nhưng Hà Cụ căn bản là không thèm để ý tới bọn họ, sau khi ngồi xuống, gác chân lên cái bàn vuông nhỏ bên dưới, rồi ngồi yên không động nữa.
Người bên dưới xôn xao, chúng thương gia lần nữa hai mặt nhìn nhau, bọn họ không biết rốt cuộc trong hồ lô Hà Cụ này giấu cái gì, nhưng nhìn những tiểu binh tay cầm súng bên cạnh y, ai cũng không dám lên tiếng, cứ như vậy, sự yên tĩnh này tiếp tục kéo dài.
Này là sao đây?
Ứng Hoằng nhìn sang Cổ Kính, người sau nhún vai lại, y cũng chả hiểu Hà Cụ đang nghĩ cái gì, nếu như đây là ra oai phủ đầu thì cách này cũng quá ấu trĩ rồi.
Gần nửa tiếng trôi qua, bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân, khác với sự nhanh nhẹn của Hà Cụ, cái này lại như vội vàng chạy từng bước nhỏ, tiếp đó, một người xuất hiện từ gian sau.
“Tôi đến trễ sao?” Một cây quân trang của Hà Cụ rất nổi bật, Tô Cẩm Hòa vừa vào liền tìm được y, hắn không chút chần chừ đi tới gần y.
“Không có, đều đang chờ cậu đấy.” Hà Cụ thả chân xuống, lúc này mới nhìn sang các thương gia trong đại sảnh, nói, “Đưa thức ăn lên.”
“Rõ!” Một tiểu binh đứng cạnh chào một cái theo nghi thức quân đội, sau đó hất đầu với ông chủ quán cơm Hương Mãn, ông chủ cúi người thật sâu, rồi mới đi ra bận rộn phân phó.
Nghe y nói vậy, Tô Cẩm Hòa liền nhận ra có chút không đúng, hắn nhìn theo tầm mắt của Hà Cụ, lập tức hít một ngụm khí lạnh.
Đây không phải là không đến trễ a, mọi người đều đã…
Tô Cẩm Hòa nhếch môi.
Hắn trễ bỏ mịa luôn ấy chứ…
Lúc vào quán cơm, hắn chẳng nghe thấy âm thanh nào, lên lầu cũng thấy im ắng, nên hắn cứ tưởng là không có ai…
“Không phải 6 giờ sao?” Hắn cố ý tới sớm, vì thấy Hà Cụ tới rồi nên mới hỏi có phải mình đến trễ không.
Nhưng mà tại sao, mọi người đều đến đông đủ thế này ? !
“5 giờ.” Hà Cụ sửa lại.
“Nhưng mà…” Tô Cẩm Hòa còn tính nói, lại thấy Hà Cụ nhìn qua, lập tức im miệng.
Trên mặt người đàn ông này rõ ràng là viết : sao cậu dám nghi ngờ bản thiếu soái?
Giật giật khóe miệng, hắn ngoan ngoãn câm họng.
Hắn vội nói chuyện với Hà Cụ, lại không phát hiện, hắn vừa xuất hiện, bên dưới liền lần nữa xôn xao cả lên.
Kể cả Cổ Kính ngồi cạnh, tất cả tầm mắt, đều xoẹt xoẹt lia về phía Ứng Hoằng, việc này khiến Tô Cẩm Hòa vừa nhìn liền thấy được gã.


*****************************

1 nhận xét:

A nói...

Thật kích thích