Thứ Năm, 10 tháng 3, 2016

DDKR - chương 46

Edit + Beta : Carly

Chương 46 : Gian nan tìm chỗ ngủ

Xe này rất xốc, mấy cái tâm hùng tâm tráng chí * của Tô Cẩm Hòa cũng theo gió mà bay mất.
(*雄心壮志 : hùng tâm tráng chí; lý tưởng to lớn; chí nguyện lớn lao; hoài bão lớn lao)
Ý thức của hắn, miễn cưỡng duy trì cho đến khi vào Tô phủ.
Nhìn thấy lão quản gia, hắn mơ mơ hồ hồ nói, “Đưa Hà thiếu soái…đi…nghỉ ngơi đi.”
Sau đó, hoàn toàn không biết gì luôn.
Lão quản gia không hiểu cái gì thế cục này nọ, lão cũng không hay ra khỏi cửa phủ, tuy biết Sở Hành chính bị quân phiệt tiếp quản nhưng trong mắt lão, mấy chuyện này đều chẳng có tí liên quan gì tới lão cả, không cần biết ở Kinh ai ngồi trên long ỷ, cuộc sống của lão vẫn cứ trôi qua thôi.
Cho nên lão không biết Hà Cụ, một tiếng Hà thiếu soái này, lão nhớ nhiều nhất cũng chỉ là danh xưng của đối phương.
Bất quá, đây là lần đầu tiên đại thiếu gia đưa bạn về nhà, lão quản gia cũng không lằng nhằng, mau chóng tiếp đón đưa vào phủ, đồng thời cho người hầu đi dọn dẹp phòng ở.
Tô phủ này thật sự đã hoang sơ lâu lắm rồi, chỉ có phòng bọn họ ở là còn ngẫu nhiên tu sửa, những nơi khác, hoàn toàn không thể ở được.
Bây giờ đang là cuối hè đầu thu, buổi tối rất mát mẻ, nhưng vừa vào phòng này, một mùi ẩm mốc khó ngửi liền phả vào mặt.
Mạng nhện tro bụi này nọ bọn họ đã tận lực quét dọn, nhưng trên tường vẫn còn nước sơn đen xì như mực, cứ như son phấn vẽ loạn lên.
Lão quản gia cũng thấy cái mùi này không ổn, liền bảo Tô An tới chỗ mợ Tư mượn lọ nước hoa cao cấp, thứ này đối với mợ Tư vừa đắt lại quý, nhưng vừa nghe là đại thiếu gia cần dùng, chỉ đành nhăn mặt, không tình nguyện lấy đồ ra, lúc giao vào tay Tô An còn lần nữa dặn dò nên dùng ít ít thôi.
Nhưng lão quản gia nào lo nhiều như vậy, gần như mỗi góc đều bảo Tô An xịt vào, lọ nước hoa kia đã gần như thấy đáy, nhưng ngửi lại căn phòng, cái mùi kia lại càng khó ngửi đến gay mũi…
“Tô quản gia, đại thiếu gia đưa người nào về vậy?” Tô Ân bất an hỏi lão quản gia.
“Chắc là bạn.”
“Thế…thế này có ổn không?”
“Ừm.” Lão quản gia nhìn trái nhìn phải, kết quả này tốt hơn lão tưởng nhiều, ngoại trừ cái mùi có chút kỳ lạ thì những phương diện khác đã tốt hơn phòng bọn người hầu không biết bao nhiêu lần rồi.
“Được rồi, cậu cứ đi làm việc đi, ta đi tiếp khách.”
Tô An nhìn bóng dáng vội vã của lão quản gia một hồi lâu, thở dài, lão quản gia lớn tuổi quá rồi, người này a, càng lúc càng hồ đồ.
Chỉ hy vọng, người đại thiếu gia mang về, có thể nể mặt bạn bè mà không ghét bỏ.
Trong đại sảnh.
Tô Cẩm Hòa đang nằm ngủ vù vù trên bàn, Tô Hộ đứng phía sau hắn, Hà Cụ thì uống chén trà kém chất lượng chả ra làm sao của Tô phủ, mà sĩ quan phụ tá của y thì mặt đầy ưu sầu quan sát đại sảnh cũ nát này.
Nói thật, Tô phủ lớn hơn tưởng tượng của hắn nhiều, còn cái phần khí phái thì…20 năm trước hẳn là rất khí phái.
Trong mắt sĩ quan phụ tá, nơi này chẳng khác căn nhà cũ kỹ gần như hoang phế là mấy.
Nhìn con nhện ở góc tường kia kìa, lớn gần bằng bàn tay luôn rồi, người của Tô phủ mỗi ngày nhìn cái thứ đó mà còn có thể ngủ ngon sao?!
Sĩ quan nọ nhịn lắm mới không lấy súng ra xử con nhện đó.
Hắn ta rất hoài nghi không biết thiếu soái có thể ở lại nơi này nổi không.
Nơi này trông còn thảm hơn cả Sở Hành chính.
“Phòng đã dọn dẹp xong, Hà thiếu soái, mời đi bên này.”
Sĩ quan nọ nhịn không được mà nhìn gương mặt đầy tự tin của lão quản gia, hắn chờ mong trong lòng, có lẽ phía sau Tô phủ sẽ tốt hơn đại sảnh này một chút ha…
Lão quản gia đi phía trước dẫn đường, Hà Cụ cùng vị sĩ quan nọ đi theo phía sau, Tô Cẩm Hòa làm chủ nhân, dù say rượu nhưng Tô Hộ vẫn đỡ hắn theo.
Sĩ quan nhìn căn nhà tối đen như mực, càng đi tâm càng lạnh, cả một căn nhà lớn như vậy, thế mà lại không mở điện.
Còn nữa, đây là cái đường gì đây…
Bọn họ không phải là bị hồ tiên dẫn vào động phủ gì đó chứ hả…
Đang nghĩ ngợi, lão quản gia dừng bước.
“Hà thiếu soái, mời vào trong.”
Sĩ quan bước tới, vừa mở cửa, cả người liền ngây ngốc.
Cả căn phòng tối đen, phía trước cửa sổ mở rộng treo một tấm màn suông màu trắng, mỗi lần có gió thổi qua, tấm màn kia lại khẽ đong đưa theo làn gió, nội thất lỗi thời, còn có hơi ẩm ập vào mặt, này còn chưa xong…
Sĩ quan đứng đó một lúc rồi lập tức bụm mũi lùi về sau.
Cái mùi đó, làm hắn ta muốn nôn ngay lập tức.
Nếu nói nơi trước đó là nhà cũ, thì căn này, chính là nhà ma!
Đặc biệt là bộ dáng đong đưa của cái màn cửa kia, nổi cả da gà luôn ấy!
Sĩ quan nhìn lão quản gia đầy hung tợn.
Người sau cực kỳ ngơ ngác, “Phòng này, cậu không hài lòng sao?”
Nếu không phải vì lão lớn tuổi, sĩ quan thiệt muốn tát một cái, bây giờ, hắn ta chỉ đành cắn răng nói, “Đổi!”
Thanh niên bây giờ a…
Lão quản gia lắc lắc đầu, dẫn bọn họ sang phòng khác.
Đó là một căn phòng cũng đã được dọn dẹp sơ qua.
Sĩ quan nhìn một cái, sắc mặt càng thêm khó coi.
“Đổi!”
Lại một phòng khác.
“Đổi!”
Một phòng khác nữa.
Cứ đi vài căn phòng như thế, sĩ quan rốt cuộc nhịn không được nữa, rút súng ra nhắm vào đầu lão quản gia, “Ông con mẹ nó đùa giỡn bố đây hả!”
Lão quản gia dù sao cũng đã một bó tuổi, hiểu biết rộng rãi, nhìn thấy súng cũng không sợ hãi. Trán bị súng áp sát, lão liếc nhìn một cái, “Không có, tôi chỉ là để các cậu so sánh thôi, thật ra căn phòng đầu tiên là phòng tốt nhất rồi.”
Sĩ quan bị một câu này của lão làm cho cứng họng.
Hà Cụ đi một vòng lớn với bọn họ, tình huống đại khái cũng nhìn ra được, y đỡ lấy người đang tựa vào người Tô Hộ, “Tới chỗ cậu ta đi.”
Y không tin, phòng của Tô đại thiếu gia hắn cũng thế này.
“Cái này…”
“Con mẹ nó bớt nói nhiều đi!” Sĩ quan lại ghì súng, hắn ta thật sự sắp bùng nổ rồi.
Lão quản gia bị thế lực tà ác ép buộc, cuối cùng chỉ đành cúi đầu.
Tô Hộ vẫn luôn im lặng, vì Tô Cẩm Hòa đã sớm dặn dò, bất kể Hà Cụ làm gì, ngàn ngàn vạn vạn lần không cần đối nghịch với y, cái này khác với việc đắc tội Ứng Hoằng, chọc vào Ứng Hoằng thì bọn họ chỉ cần chút mánh khóe là có thể tự bảo vệ mình, không giống với những quân nhân này, lúc này cũng có thể làm đầu người ta nở hoa.
Hà Cụ vỗ vỗ mặt Tô Cẩm Hòa, “Tô Cẩm Hòa.”
Người sau ưm một tiếng, mí mắt miễn cưỡng hé ra, sau đó kéo dài giọng, “Ừmmm…”
Nhìn thế nào cũng thấy giống mèo.
Hà Cụ thầm nghĩ.
“Phòng ngủ của cậu nằm ở đâu?”
Tô Cẩm Hòa ngoe nguẩy đầu, sau đó chỉ tay về một phía.
Hà Cụ không do dự đỡ người đi về phía viện tử của hắn.
Tô Hộ cùng sĩ quan theo sát phía sau, lão quản gia muốn đi theo lại vì cái lên đạn của sĩ quan mà dừng bước.
Trong lúc đó, Hà Cụ có gọi Tô Cẩm Hòa mấy lần, hắn tuy say nhưng vẫn chỉ đường rất chính xác.
Cứ thế, bốn người đàn ông đi tới phòng ngủ của Tô Cẩm Hòa.
Hà Cụ đưa mắt nhìn, đơn giản nhưng tốt hơn mấy chỗ vừa rồi nhiều lắm.
Hà Cụ đi vào trong, Tô Hộ muốn đi theo lại bị sĩ quan đưa tay ngăn lại.
Sau đó, cánh cửa kia đóng lại trước mắt bọn họ.
“Tránh ra.” Tô Hộ hiểu rõ trách nhiệm của mình, gã sẽ không đối nghịch bọn họ, nhưng gã phải bảo hộ Tô Cẩm Hòa.
“Thiếu soái cần nghỉ ngơi, ai cũng không được quấy nhiễu.”
“Tô gia ở trong đó.”
“Thiếu soái cũng thế.”
“Tránh ra.”
Sĩ quan trực tiếp rút súng ra.
Tô Hộ mặt không đổi sắc nhìn hắn ta, bước lên một bước, áp đầu vào nòng súng, “Lúc tôi xài cái này, cậu còn không biết đang chơi ở đâu đâu.”
Sĩ quan liếc mắt nhìn cửa phòng, Hà Cụ muốn nghỉ ngơi, hắn ta thật sự không thể nổ súng, hơn nữa thiếu soái có nói, Tô Cẩm Hòa này giữ lại cũng hữu dụng, vì thế hắn điều chỉnh tâm tình lại, thu súng về.
“Thế thì, chúng ta đều không vào, đứng canh ở đây, thiếu soái sợ nhiễu loạn dân chúng nên không mang theo lính cần vụ (lính phục vụ trong quân đội cũ) nên tôi cũng xem như là lính cần vụ rồi, đứng đây gác. Tôi bảo hộ thiếu soái, nhân tiện bảo hộ cho Tô gia nhà anh luôn, đồng dạng, anh cũng đứng đây, bên trong mà có gì chúng ta lúc nào cũng có thể vào.”
Tô Hộ nhìn vào mắt hắn ta, xoay người ngồi xuống bậc thềm.
Sĩ quan nhẹ nhàng thở ra, tối nay không làm lính cần vụ thì hắn ta cũng không còn chỗ để đi, đưa mắt nhìn cả Tô phủ, có chỗ nào ở được chứ.
Thính lực của Tô Hộ rất tốt, dù cho cách một cánh cửa, gã cũng có thể nghe rõ tình hình bên trong, tuy nói đều là đàn ông, nhưng có bài học là Ứng Hoằng, nếu Hà Cụ dám làm ra chuyện gây rối này nọ, gã nhất định sẽ là người đầu tiên vọt vào.
Bên trong phòng.
Hà Cụ cởi áo khoác và sơmi, trên người chỉ còn lại áo trong và quần, rửa mặt xong xuôi, chờ y trở lại giường thì Tô Cẩm Hòa đã giang tay giang chân nằm thành hình chữ đại () chiếm toàn bộ giường.
Hà Cụ mặt không đổi sắc nhìn hắn.
Mèo đi ngủ không phải đều cuộn người lại sao?
Hình như cũng có vài loài kỳ lạ…
Y có nên đá cậu ta xuống không?
Nghĩ nghĩ một lúc, Hà Cụ lấy chân đẩy người vào trong, sau đó nằm xuống giường.
Nhưng y còn chưa duỗi thẳng chân, người bên trong đã ngáy khò khò rồi nghiêng cả người đè cả lên người y…
Hà Cụ khựng người.

————————
Tiểu kịch trường
Hà thiếu soái : cậu là loại kỳ dị.
Tô Cẩm Hòa : anh đây không phải loại kỳ dị!
Hà thiếu soái : vậy cậu chính là người lập dị không mặc quần áo chạy loạn khắp nơi.
Tô Cẩm Hòa : thiếu soái ngài xem người khổng lồ nhiều quá rồi đó! ! ! ! ! !
*****************************

Không có nhận xét nào: