Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

DDKR - chương 49

Edit + Beta : Carly

Chương 49 : Thay đổi liên tiếp

“Đại, đại thiếu gia, quân đội…bao vây…” Biết được phân thận thật sự của Hà Cụ, lão quản gia càng nghĩ càng thấy sợ hãi, nhất là khi nhớ tới Ứng Hoằng, răng lão đánh lập cập vào nhau càng thêm dữ dội, đang lúc lâm vào nỗi hoảng sợ, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng ồn ào, lão ra ngoài liền thấy, cả Tô phủ bị quân đội vây kín.
Hiện tại, lão quản gia bị dọa đến nỗi nói chuyện cũng không còn lưu loát nữa.
Tô Cẩm Hòa nghe thấy động tĩnh bên này liền vội vàng chạy ra cửa, còn chưa chạy tới nơi đã phải nghênh đón những binh lính kia.
Tô Cẩm Hòa mấy lần muốn lên tiếng, nhưng những người này đều không thèm để ý đến hắn, vì thế hắn chỉ có thể dẫn theo lão quản gia đang nơm nớp lo sợ đi về phía trước, cuối cùng thấy được bóng dáng trưởng quan ở ngay cổng phủ, “Trưởng quan, đây là…”
Người nọ vừa thấy người đến là Tô Cẩm Hòa liền nói, “Ông chủ Tô, tôi tuân mệnh thiếu soái mà đến đây, hỗ trợ ông chủ Tô dọn dẹp nhà cửa, các vị có bận gì thì cứ việc, chúng ta làm xong sẽ đi thôi. À phải, những bao gạo và mì này cũng là tâm ý của thiếu soái, hôm qua ông chủ Tô làm rất tốt, này xem như phần thưởng, cứ để như thế bảo bọn họ đưa thẳng đến nhà bếp đi. Thiếu soái còn nói, về sau, ông chủ Tô sẽ có được không ít ích lợi.”
Tô Cẩm Hòa ngượng ngùng cười trừ, gạo và mì được chở tới bằng xe kéo tay, người kéo là dân bản xứ Phong Thành, có thể là do sợ những binh sĩ nên người này cứ mãi không chịu ngẩng đầu, nhưng thế cũng được rồi.
Lại nhìn những người đứng từ xa quan sát…
Hà Cụ làm rất triệt để, thế này thì không bao lâu, cái danh Hán gian của hắn liền được chứng thực.
Chỉ là lúc này còn chưa có cái cách gọi ‘Hán gian’ đó.
Hắn giờ tính là gì đây?
Tay sai của Hà Cụ sao?
Tô Cẩm Hòa cười, thôi kệ đi.
Người của Hà Cụ phải bận rộn, hắn cũng không ngăn cản, Tô Cẩm Hòa dẫn theo Tô Hộ đi đến cửa hàng, hắn xem sổ sách, cũng không biết là do sự xuất hiện của Hà Cụ hay tác dụng của những lời y nói trước kia hoặc những nguyên nhân khác, mà cuối cùng, việc tặng quà cho vay diễn ra vô cùng thuận lợi, số dư cũng đã lấy được, trong này, đúng thật là chẳng còn lấy một chỗ trống.
Tô Cẩm Hòa nhìn ngày tháng, hắn vốn định đi Thiên Lĩnh trong mấy ngày này, Hà Cụ lại ngoài ý muốn xuất hiện, hắn để Tô Hộ đi tìm Hoàng Tông Nhân, báo cho ông ta chuyện này phải tạm hoãn lại.
Hoàng Tông Nhân cũng có ý này, ông ta nói ông chủ của mình cũng biết tình hình ở Phong Thành, trong tình huống thế này thì không nên gây chú ý, chờ thêm một thời gian rồi tính tiếp.
Nói là nói vậy nhưng Tô Cẩm Hòa lại có một mối lo khác.
Sự xuất hiện của Hà Cụ, vừa vui vừa lo.
Vui là hắn được bảo đảm an toàn, Ứng Hoằng không dám động vào hắn, hắn cũng không cần phải lo tên đó có thẹn quá hóa giận mà làm ra chuyện gì không.
Còn lo thì, Hà Cụ đã làm rối kế hoạch của hắn.
Ngoài ra, mục đích của Hà Cụ rốt cuộc là gì?
Hắn không hiểu lắm.
Nhưng sự việc chắc chắn không đơn giản như vẻ ngoài của nó.
Thật khó xử lý mà.
Ngón tay trên bàn, gõ nhanh hơn.
Hà Cụ là một vấn đề, còn bên Hoàng Tông Nhân, nên tiếp tục thế nào đây…
Thời gian của hắn, thật sự là không nhiều lắm.
……
Buổi tối, Tô Cẩm Hòa đi một hồi mà sợ ngây người.
Hoặc là nói, hắn cảm kích đến bật khóc.
Lần đầu tiên hắn thấy ngôi nhà vốn tối om này sáng sủa như thế.
Tô phủ có điện.
Mặc kệ Hà Cụ là thế nào, nói tóm lại là y làm được.
Hắn thật hận không thể ôm lấy cái bóng đèn mà hôn hít một hồi, nhìn thấy thứ này, rốt cuộc hắn cũng có chút cảm giác thân thuộc.
Xem ra, Hà Cụ cũng không phải là vô dụng.
Tô Cẩm Hòa lòng thấy mỹ mãn trở về phòng, hiện tại nó đã không còn giống với lúc hắn đi nữa.
Dường như đã sửa sang lại.
Quả thật là ngay cả góc tường cũng sáng lấp lánh.
Toàn bộ màn đều bị đổi cái mới không nói, mà ngay cả bài trí cũng cực kỳ khác trước.
Máy hát Đông Lộ mang về lúc trước được để ở góc phòng, bên cạnh là một chồng đĩa, bên trên còn có cái đồ đậy trông khá đẹp.
Gương lớn hơn, giường cũng được gia cố thêm, đệm chăn được đổi thành một bộ mới, mặt hàng xa hoa mà hắn chỉ thấy trong tiệm bách hóa, Tô Cẩm Hòa đưa tay sờ sờ, vừa mềm lại ấm, so với cái hắn dùng trước đó quả thật là khác biệt một trời một vực.
Cạnh đầu giường có thêm một cái tủ nhỏ, bên trên là một cái đèn bàn.
Cả phòng gần như đổi mới toàn bộ, ngay cả chậu rửa mặt cũng không được bỏ qua, trên cái giá bên cạnh còn đặt hai cái phích nước nóng mới toanh.
Trong phòng Tô Cẩm Hòa vốn có một cái bàn bát tiên (loại bàn vuông), hiện tại đã không thấy đâu nữa mà thay vào đó là loại bàn công tác, bàn dựa sát vào tường, trên bàn được đặt một bình hoa cùng giấy bút, nhìn đến đây Tô Cẩm Hòa liền giật mình hoàn hồn, Hà Cụ muốn ở lại Tô phủ, phòng này là để y ở.
Hắn vội mở tủ, bắt đầu dọn dẹp quần áo của mình.
Đồ của hắn vẫn còn, khi những người dọn dẹp, không có ném đồ của hắn đi.
“Đang làm gì đó?”
“Thu dọn đồ đạc.”
“Đi đâu?”
“Đi…” Lời còn chưa dứt, Tô Cẩm Hòa đột nhiên quay đầu lại, Hà Cụ đang ở ngay phía sau hắn, hai tay chắp ra sau nhìn hắn dọn quần áo.
Hắn không có nhiều đồ lắm, dọn hết cũng chỉ cỡ một cái bao lớn.
Tô Cẩm Hòa giật mình, vội cười nói, “Thiếu soái, ngài về rồi.”
“Ừ.” Hà Cụ xoay người, cởi nút áo, tiếp đó hai vai giật giật.
Một loạt động tác gọn gàng dứt khoát, làm Tô Cẩm Hòa nhìn mà hoa cả mắt.
Không hổ là quân nhân…
Ngay lúc hắn đang tán thưởng, Hà Cụ đột nhiên nhìn sang, Tô Cẩm Hòa giật mình phản ứng lại, Hà Cụ đây là bảo hắn giúp y thay quần áo chứ không phải phô bày mị lực quân nhân của y a.
Hắn nghĩ nhiều quá rồi.
Làm chuyện không đâu.
Vì thế hắn cười gượng, cầm lấy áo khoác của Hà Cụ rồi móc lên giá.
Hà Cụ bắt đầu rửa tay.
“Cái này, Hà thiếu soái, hôm qua tôi uống có hơi nhiều, có gì mạo phạm xin anh đừng trách, tôi dọn cũng xong rồi, để tôi dọn qua phòng khác ở, điều kiện nhà tôi vốn không tốt, thiếu soái không chê nhưng tôi cũng thấy rất hổ thẹn, không thể để thiếu soái chịu ủy khuất thêm được.”
Hà Cụ cầm lấy khăn lau lau tay : “Cậu tính để tất cả mọi người biết, tôi tước chiếm cưu sào * sao?” (* : chim tước chiếm tổ chim tu hú; chú thích cuối chương)
Nói rồi y liền thay một bộ khác, đi ăn cơm.
Tô Cẩm Hòa nhìn bóng lưng của người đàn ông, loại khí chất này, có đôi khi không phải giả vờ mà giống như nó chính là tính cách của y vậy.
Mặc cho bề ngoài làm người ta vô cùng thán phục, nhưng bản chất bên trong đều là mấy tên xấu xa.
Câu vừa rồi của Hà Cụ nghe thì vòng vèo, nhưng ý chính là, y vào ở, Tô Cẩm Hòa lại dọn sang chỗ khác, chuyện này mà truyền ra, người không biết còn tưởng y ỷ vào quyền thế mà đuổi Tô Cẩm Hòa đi.
Nói cách khác, hắn vẫn phải ở cùng một phòng với Hà Cụ.
Chính căn phòng này.
Tô Cẩm Hòa quay đầu nhìn cái giường đã được gia cố kia…
Không hiểu sao thấy lạnh sống lưng.
Tô Cẩm Hòa cực kỳ muốn hỏi y, anh không có bệnh chứ hả!
Nguyên một phủ lớn như vầy, anh có bản lĩnh khiến nó có điện chỉ trong một ngày, sao không kiếm đại phòng nào rồi sửa nó ? !
Dù cho anh lười động nhưng ông đây cũng không muốn chen chúc ở chung với anh đâu có biết không hả!
Hay là Hà thiếu soái anh sợ bóng tối, có người ngủ cùng mới ngủ được?
Lại nói, anh không sợ tới nửa đêm tôi phi lễ anh nữa à ? !
Tô Cẩm Hòa khựng người, nhìn lại tay mình, hắn mở năm ngón tay ra, để lộ năm dấu ngấn trăng trắng…
Hắn cười ha hả, Hà thiếu soái, đây là ông anh tự tìm đó nhá……
————————
[1] 雀占鸠巢Tước chiếm cưu sào: Tước : là chim sẻ, Cưu: là chim tu hú. Chim tu hú là loài chim không biết làm tổ và không biết ấp trứng, mỗi khi sắp đẻ trứng chim tu hú sẽ tìm một tổ chim sẻ, ăn một quả trứng của tổ chim này rồi đẻ vào đó một quả trứng của mình. Trứng của tu hú nhỏ gần bằng kính thước của trứng chim sẻ và có hoa văn tương tự khiến cho chim sẻ nhầm tưởng rằng đó là trứng của mình. Thường trứng chim tu hú sẽ nở sớm hơn hoặc cùng ngày với quả trứng đầu tiên của chim sẻ. Mặc dù mới nở ra còn đỏ hỏn và mắt còn chưa nhìn thấy ánh sáng nhưng tu hú con đã thể hiện bản lĩnh của một ác thủ. Nó nhanh chóng dùng sức mạnh cơ bắp, đôi cánh và phần lưng để đẩy chú chim chích non tội nghiệp mới nở cùng những quả trứng còn lại văng ra khỏi tổ. Âm mưu của nó là độc chiếm nguồn thức ăn nuôi dưỡng bầy con của cặp chim sẻ. Tước chiêm cưu sào có nghĩa là chim tu hú cướp mất tổ và thức ăn của chim sẻ.
*****************
Chương 50 : Kế hoạch bị chết non ~~

Không có nhận xét nào: