Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

DDKR - chương 52

Edit + Beta : Carly

Chương 52 : Kế hoạch bị phá vỡ

Đông Lộ mặc quần, châm thuốc.
Cậu ta không nhìn tới Tô Cẩm Hòa, cũng không bỏ điếu thuốc vào miệng, chỉ ngửi mùi thuốc, mắt nhìn ra cửa sổ.
“Tôi rất chán ghét Tô gia, từ trên tới dưới, dù là một con sâu cũng thấy chán ghét.”
Đông Lộ nói.
“Tôi cũng rất ghét anh, nhưng ai biết, anh cư nhiên lại là một thằng đần độn.”
Một thằng ngốc đánh không đi, mà mắng cũng không tránh.
“Nói khó nghe thì, anh khỏe lại, tôi rốt cuộc cũng có có hội khiến Tô gia gặp báo ứng…nhưng mà…”
Đông Lộ hút mạnh một hơi.
“Lần này tôi trở về là định chơi chết anh, để anh cảm thụ những ngày mà tôi đã phải trải qua.”
Còn lại nửa điếu, Đông Lộ hút một cái liền hết, sau đó nhấn nhấn đầu thuốc lá.
“Tô Cẩm Hòa, anh làm tôi thấy thật ghê tởm, có thể đây là bộ dáng vốn có của Tô gia các người đi, nói tóm lại, anh thắng rồi.”
Đông Lộ cầm lấy áo khoác của mình, đi ra cửa.
“Lần này cứ thế đi, lần sau khi tôi đến đưa hàng, tôi lại đến tìm ông chủ Tô lấy lợi tức, hy vọng, Đông Lộ tôi còn cơ hội để “được” anh lợi dụng.”
Nói rồi, đóng sầm cửa lại.
Tô Cẩm Hòa vẫn nằm ở đó, không nhúc nhích.
Đông Lộ hẳn là thích Tô Cẩm Hòa đi.
Cậu ta trở về để báo thù, chỉ là nghĩ đến những chuyện đã qua mà lại không ra tay, cho nên tính cách cứ thất thường như thế, lúc thì sáng sủa, khi lại âm trầm.
Có lẽ, Đông Lộ thật sự chính là cậu bé thích làm nũng kia, đáng tiếc, thời đại đã cải biến cuộc đời cậu ta.
Cho nên cuối cùng Đông Lộ bị hắn hấp dẫn, quyết định bỏ qua hiềm khích lúc trước, bước đến nửa bước, lại không ngờ, lần đến này, lại nghe được xôn xao của dư luận.
Hết thảy những chuyện Hà Cụ làm, còn có tên chó săn không biết xấu hổ là hắn đây.
Tô Cẩm Hòa nở nụ cười, cởi đôi giày kia xuống.
Hắn rất thích đôi giày này, nhưng đời này, hắn sẽ không mang lại nữa.
Quần áo bị Đông Lộ xé nát bươm, Tô Cẩm Hòa tìm đại một miếng vải bố lau lau, sau đó thất tha thất thểu bước xuống giường.
Thùng đồ Đông Lộ để lên bàn, trong đó có thứ hắn cần.
Đây là ước định lần trước của hắn với Đông Lộ.
Muốn cửa hàng này tiếp tục mở, hắn cần có nguồn cung cấp, nhưng Ứng Hoằng sẽ không cho hắn cơ hội đó, hắn chỉ có thể tìm đường khác, vì thế, hắn tìm đến Đông Lộ.
Đông Lộ đi du học về, so với những thương nhân kia, cậu ta còn có nguồn nhân mạch khác, quả nhiên, Đông Lộ không khiến hắn thất vọng.
Đống hàng dưới lầu, đều là hàng Tây Dương mà đám đàn bà phụ nữ kia cần, vô luận là thời điểm nào, tiền của nữ nhân luôn dễ kiếm nhất.
Mà trong thùng này…
Là thuốc tây.
Không bao lâu nữa, đây sẽ là thứ hàng bán rất chạy, dù hắn không đem ra bán, giữ lại bảo mạng cũng không tồi.
Tương lai, có lẽ vàng thỏi đồng bạc đều sẽ biến thành phế thải, nhưng cái này, chính là nhu cầu mà rất nhiều người nhiều nơi đều cần.
Thứ này không dễ lấy, lần này Đông Lộ cũng chỉ mang về có một ít.
Rất quý.
Đống thuốc tây này, Tô Cẩm Hòa định giấu đi, không để cho bất kỳ ai biết hắn có thứ này, chỉ khi đến thời điểm mấu chốt.
Kiểm tra xong, Tô Cẩm Hòa đóng kín thùng lại.
Sau đó hắn ngồi xổm xuống, ngây người nhìn thùng nhỏ kia, ngay cả quần áo cũng không để tâm mặc vào.
Hắn muốn ngồi xổm thế này, như vậy mới có thể cảm giác được sự tồn tại của chân, còn có sự lưu động của máu.
Nếu Hà Cụ xuất hiện trễ một chút thì tốt rồi.
Như thế thì kế hoạch của hắn liền thành công.
Đông Lộ trở về trước nửa tháng, trong tay hắn có hàng, sau đó lại đi Thiên Lĩnh một chuyến, kiếm một khoản lớn, như vậy sẽ không phải sợ Ứng Hoằng đến tìm gây phiền toái, mọi thứ cũng sẽ rất thuận lợi, chỉ là, lại xuất hiện biến số Hà Cụ đó.
Y phá hủy tất cả.
Cũng hủy luôn Tô Cẩm Hòa.
Tô Cẩm Hòa dụ dỗ Đông Lộ, nhưng hắn không tính thật sự phát sinh quan hệ với cậu ta, sở dĩ hắn đặt cược lên người Đông Lộ, là vì hắn đã sớm nhận ra nguyên nhân cho tính cách quái đản của Đông Lộ…
Hắn cẩn thận đối phó, hắn có thể tự bảo vệ mình, chờ khi căn cơ của hắn đã vững vờ, sẽ không còn người nào dám cưỡng ép hắn nữa.
Trước đó hắn đã nghĩ rằng, đóng vững đánh chắc thì mới được, sau đó hắn lại biết, phải có thực lực, như thế sẽ không còn bị người ta chơi đùa, ngược lại, hắn còn có thể chơi lại bọn họ.
Ứng Hoằng, Cổ Kính, mỗi một người đều tính vào, Tô Cẩm Hòa nhớ rất rõ.
Chỉ là, chỉ là…
“Tô gia.”
Cửa đóng hờ, Tô Hộ gõ một cái, nó liền mở ra.
Cánh cửa lui về sau, để lộ ra Tô Cẩm Hòa ngồi xổm dưới đất.
Khoảng khắc đó, Tô Cẩm Hòa thấy được vẻ mặt của Tô Hộ.
Hắn nở nụ cười, hẳn là rất ghê tởm.
Bọn họ ở trong cửa hàng đến tối, Tô Hộ mua một bộ đồ mới cho hắn, nhưng Tô Cẩm Hòa không mặc vào, cứ ngồi xổm như thế.
“Tô Hộ, anh đi hỏi xem, còn có thể dùng không.
Tô Hộ nói xong liền định gọi Tô Cẩm Hòa.
Tô Cẩm Hòa trầm mặc vào phòng tắm, nơi này đơn sơ hơn Tô phủ nhiều.
Thùng gỗ đơn giản, bên cạnh còn có vài cái thùng nhỏ, trừ cái đó ra thì chẳng có gì cả.
Tô Cẩm Hòa cởi sạch quần áo, đưa lưng về phía hồ nước kia, hắn ngồi vào trong góc.
Hắn không xuống nước mà dùng mấy cái thùng nhỏ kia, từng thùng từng thùng đổ xuống đầu.
Tô Hộ muốn đi tới giúp hắn chà lưng, nhưng còn chưa đến gần đã bị ngăn lại, hai người cứ cách nhau thật xa như thế, trầm mặc tự mình tắm.
Tô Cẩm Hòa tắm rất lâu, hắn không chạm vào chính mình, cứ mãi xối nước, thẳng đến khi hai tay không còn sức nữa, cái thùng gỗ nhỏ kia ‘ầm’ một tiếng mà rớt xuống.
“Tô Hộ, anh biết không, tôi thật sự là một người vì mục đích mà không từ thủ đoạn…Ha ha ha…”
Tắm xong, bọn họ mới trở về Tô phủ, Tô Cẩm Hòa nằm ngủ trên xe kéo, khi lần nữa mở mắt, đã về đến cửa phủ.
Lúc này, bọn họ đã bỏ lỡ bữa chiều.
Mà vừa khéo, hắn không đói.
Cũng không muốn gặp bất kỳ ai.
Tô Cẩm Hòa đi thẳng về viện tử của mình, nhưng lúc đi tới cửa, mới nhớ tới bên trong có Hà Cụ.
Không muốn nhìn thấy nhất…
Nhưng mà, có thể làm được gì đâu chứ…
Tô Cẩm Hòa mỉm cười bước vào.
Hà Cụ đang đọc sách, thấy hắn liền khẽ cong đầu ngón tay.
“Đi đâu thế?”
Tô Cẩm Hòa đáp, “Người dính bẩn, tắm một cái rồi mới về.”
Mặt hắn vô cùng hồng hào, mịn màng sáng trong như nước, vừa nhìn là biết mới từ trong nước ra, Tô Cẩm Hòa không phải đi tắm, mà là ngâm nước.
Hà Cụ khẽ nhoài người tới, ngửi ngửi.
Trên người Tô Cẩm Hòa toàn là mùi nước, thanh thanh đạm đạm, rất dễ ngửi.
Sau đó lại tiếp tục đọc sách.
Tô Cẩm Hòa cười cười, học y tự ngửi chính mình, cái mùi kinh tởm kia vẫn còn, đã tắm lâu như vậy nhưng mùi vẫn không biến mất a…
“Thiếu soái cứ bận việc mình đi, tôi hơi mệt, đi ngủ trước.”
“Ừm.”
Hà Cụ không ngẩng đầu, Tô Cẩm Hòa mỉm cười trèo lên giường.

******************

1 nhận xét:

A nói...

Hoa ra giải thích hay không cũng vậy
Đắng lòng