Edit + Beta : Carly
Chương 50 : Kế hoạch bị chết non
Bữa chiều, tiêu thực, rửa mặt, cuối cùng
cũng tới giờ đi ngủ!
Tô Cẩm Hòa vẫn luôn chờ đời khoảnh khắc
này, hắn nhất định phải “tặng” cho Hà Cụ một buổi tối khó quên, khiến y hối hận
cùng cực, vĩnh viễn không nghĩ tới việc ngủ chung một giường với hắn nữa.
Vì thế, tối nay Tô Cẩm Hòa từ sớm đã leo
lên giường.
Đáng tiếc, Hà Cụ không hiểu tâm tư của hắn,
thấy vẫn còn sớm, y liền ngồi đọc sách một lúc, khiến cho Tô Cẩm Hòa nằm một
mình trên giường khó chịu vô cùng, muốn nhìn tình hình bên Hà Cụ lại sợ bị y
phát hiện mình giả vờ ngủ, đành không nhìn vậy, không biết tới khi nào anh ta mới
lên giường đây, vất vả chịu đựng đến khi y tắt đèn, nháy mắt đó, Tô Cẩm Hòa thấy
cả người mình thoải mái hẳn.
Đến rồi, cuối cùng cũng đến rồi!
Chỉ cần chờ y lên giường, là hắn có thể chậm
rãi xuống tay, chậm rãi tra tấn…
Giở mọi thủ đoạn, hắn cam đoan có thể để lại
bóng ma trong lòng Hà Cụ.
Dù gì thì y cũng đang ngủ, sẽ không biết gì
cả.
Trong màn đêm, Tô Cẩm Hòa cảm thấy toàn bộ
máu trong người đều đang sôi trào.
Hà Cụ leo lên giường, kéo tấm màn xuống,
sau đó giở góc chăn lên…
Tô Cẩm Hòa duy trì hô hấp, chờ y đến gần,
thế nhưng, Hà Cụ lại không vào.
Làn gió lạnh thổi qua tai, dường như có tia
sáng trắng chiếu qua đôi mi đang nhắm chặt, sau đó chợt ‘keng’ một tiếng.
Âm điệu vô cùng quen thuộc khiến Tô Cẩm Hòa
đột nhiên bình tĩnh trở lại.
Mắt nhẹ nhàng hé mở, chờ khi hắn thấy được
thứ kia, cả người liền thấy không khỏe.
Giữa gối đầu của hắn và Hà Cụ, có một thanh
dao găm bị cắm thẳng tắp ở đó.
Trong bóng tối, cái thứ bằng kim loại kia
lóe lên tia sáng lạnh lẽo, không thể xem thường.
Cả người Tô Cẩm Hòa cứng ngắc mà dịch dần
vào trong, thẳng đến khi dán sát vào tường.
Lúc này Hà Cụ mới vừa lòng chui vào chăn,
sau đó rút dao ra, ‘cạch’ một tiếng quăng vào giữa gối đầu của hai người, thanh
dao này cực kỳ sắc bén, cắm vào thế mà không hề làm văng ra sợi bông nào.
Tô Cẩm Hòa tiếp tục giả bộ ngủ, trong lòng
thì kêu thảm thiết.
Hắn hiểu ý Hà Cụ…
Dám động tới thì y băm cho chết TT^TT.
Uổng công lên kế hoạch cả đêm, ngay lúc tiến
hành kế hoạch thì, Tô Cẩm Hòa tuyên cáo : chết non.
Ông anh à, coi như ông anh thật sự sợ tối
không dám ngủ một mình đi, thế sao không kêu tên sĩ quan phụ tá kia của ông anh
tới chớ? Dù cho ông anh sợ hắn ta biết được sẽ cười nhạo khiến ông anh mất uy
thì chúng ta có thể thương lượng không nằm chung một giường không a ? !
Chẳng lẽ ngài đây không biết hai thằng đàn
ông đắp chung một cái mền trông rất kỳ cục sao ? !
Chỉ tiếc, tô cẩm hóa chỉ dám gào khóc trong
lòng mà không thể nói ra.
Hiển nhiên, Hà Cụ cũng không nghe được.
Cứ thế ôm tâm tình bi phẫn, sau khi hô hấp
của Hà Cụ trở nên đều đều, Tô Cẩm Hòa cũng thiếp đi.
Ban đầu, Tô Cẩm Hòa ngủ không sâu lắm, giờ kế
hoạch đã bể, hắn sợ mình ra chuyện gì quá phận sẽ khiến Hà Cụ cắt mất miếng nào
đó trên người, cho nên ngay cả xoay người, hắn cũng tỉnh được, nhưng càng về
sau, hắn càng buồn ngủ rồi mơ mơ màng màng lăn quay ra luôn.
Thật cảm tạ chất lượng giấc ngủ hơn người của
tô đại thiếu gia, vì thế mà hắn không biết chuyện gì xảy ra sau đó cả.
Chờ khi ý thức của hắn lần nữa trở lại, trời
đã sắp sáng.
Sau khi mở mắt rồi nhìn thấy tất cả, Tô Cẩm
Hòa thiếu chút nữa đã bật khóc.
Hắn quả nhiên không quản nổi tay mình mà…TT~TT
Áo của Hà Cụ lại bị vén lên, mà tay hắn ở
ngay đúng vị trí hôm qua.
Nhưng tư thế của cả hai lại khác, Hà Cụ hôm
nay rõ ràng “nhiệt tình” hơn hôm qua nhiều, y nằm nghiêng, mà chân của Tô Cẩm
Hòa thì bị kẹp giữa hai chân y…
Cằm, cũng cực kỳ tự nhiên để lên đầu Tô Cẩm
Hòa.
Tư thế của hai người, thân mật đến không
cách nào hình dùng được.
Bất đồng với đời trước, đời trước hắn ôm bạn
gái thì muốn làm gì cũng được, có thể là do bả vai Hà Cụ quá rộng, hắn ôm không
được nên cuối cùng đành vùi vào ngực Hà Cụ, như thế thì tiện cho hai tay hành động…
Khoan đã !
Bây giờ không phải lúc phân tích cái này a!
Nhân lúc Hà Cụ chưa dậy, Tô Cẩm Hòa vội
tiêu hủy chứng cứ.
Hắn cẩn thận rút tay ra, kéo áo người ta xuống,
vuốt phẳng, lại nhẹ nhàng đỡ chân y, rút chân mình ra.
Động tác của Tô Cẩm Hòa cực kỳ nhẹ nhàng,
hô hấp Hà Cụ vẫn rất đều, cũng không có dấu hiệu tỉnh lại, lúc này hắn mới yên
tâm thở phào.
Tô Cẩm Hòa quệt trán, tuy không ra mồ hôi,
nhưng lăn qua lăn lại một hồi thế này, ngủ lại cũng chẳng được nữa.
Hắn đưa mắt nhìn đồng hồ, mới hơn 5 giờ,
không bao lâu nữa trời sẽ sáng.
Hắn một chút cũng không muốn ngủ cùng Hà Cụ,
cứ việc người này là người đàn ông “bình thường” nhất hắn thấy từ khi hắn đi đến
thế giới này, nhưng chỉ cần nghĩ tới, hắn lại thấy cả người không được tự
nhiên, vì thế, Tô Cẩm Hòa cẩn thận rướn người trèo qua người y.
Ngay lúc hắn chuẩn bị mang giày, đột nhiên
phát hiện thấy đôi giày Hà Cụ để ở chân giường.
Đôi giày quân đội mà hắn vừa gặp đã yêu
kia.
Ánh mắt bị đôi giày sáng loáng kia bắt giữ,
vô luận cố thế nào cũng không dời đi được, Tô Cẩm Hòa đấu tranh nội tâm một hồi,
cuối cùng vẫn ngoan ngoãn bị thần phục…
Hắn nhìn chăm chú chúng một lúc, lại chú ý
nhìn về phía giường, xác định Hà Cụ vẫn còn ngủ, liền không chịu được mà vươn
tay về phía chúng…
Hắn không có ý gì khác, để hắn cảm thụ cảm
giác mang giày quân đội là được, hắn thật sự rất thích chúng, cho nên…
Sau đó hắn không thèm nghĩ gì nữa, cầm lấy
giày rồi mang vào, nhưng lúc vừa đưa chân vào, hắn lại do dự.
“Hà Cụ người này không bị bệnh nấm chân chứ?
Dù không bị, nhưng hôi chân thì sao đây?”
Tô Cẩm Hòa lầm bầm.
Sợ thối nhưng vẫn muốn thử thì làm sao đây?
“Cũng không ngửi được…cơ mà nếu bị mùi hôi
xông đến choáng váng thì sao……”
Nói rồi, bản thân hắn liền tự cười tự vui.
“Chắc cũng không tới mức đó, Hà Cụ người
này thích sạch như vậy, lại nói, mỗi lần đổi giày thấy cũng đâu có mùi gì kỳ
quái a…”
Lẩm bẩm một hồi, cuối cùng Tô Cẩm Hòa cũng
tự thuyết phục mình xong, vui vẻ phấn chấn mang giày vào, nhưng đúng lúc này, sống
lưng đột nhiên run lên một cái…
Hắn giật bắn người, theo bản năng nhìn về
phía Hà Cụ, không nhìn thì thôi, vừa quay qua đã thấy, người đàn ông vốn nhắm mắt,
không biết đã mở mắt từ lúc nào.
Không chỉ thế, Hà Cụ vốn nằm nghiêng, hiện
tại đã ngồi dậy.
“A ———— ”
Sáng hôm nay, người của Tô phủ đều dậy đặc
biệt sớm.
“Hà, hà, hà, Hà thiếu soái…tôi tôi tôi tôi
tôi thật sự không phải cố ý, ngài tha cho tôi đi, xin ngài đó!”
Hà Cụ nào thèm nghe hắn nói, xách người đi lên
xe, Tô Cẩm Hòa đáng thương rúc vào một góc trong xe, giống như một chú mèo bị
kinh hách quá độ mà run rẩy nhìn người nọ.
Hắn mang giày của Hà Cụ bị người ta bắt gặp
không nói, mà mấy câu bôi nhọ y của hắn, Hà Cụ nghe hết không sót một chữ.
Về phần Hà Cụ thức từ lúc nào, chính là
cùng lúc khi Tô Cẩm Hòa mở mắt.
Cho nên, thật ra Tô Cẩm Hòa chẳng thể che
giấu được gì cả.
Sáng sớm này, cố gắng vượt qua bầu không
khí đầy áp bức trong Tô phủ, vất vả một hồi, cứ tưởng Hà Cụ định đi rồi, nhưng
vừa tiễn tới cửa, Hà Cụ đã kéo hắn cùng lên xe.
Tô Cẩm Hòa vừa từ chối đã bị người ta trực
tiếp xách đi.
Tiêu rồi!
Trong đầu Tô Cẩm Hòa tràn ngập những hình ảnh
tra tấn dã man.
Chuyện lão quản gia hôm kia đã đắc tội bọn
họ, hôm nay nhất định sẽ tính hết lên đầu hắn, hắn vất vả như vậy, không ngờ kết
cục cuối cùng lại thế này, sớm biết thế đã không đưa mấy tờ kim phiếu đó cho Hà
Cụ, mà mua cho mình cô vợ nhỏ để tối đến làm ấm chăn này nọ rồi.
Tô Cẩm Hòa chưa kịp rớt nước mắt, xe đã
phát ra tiếng thắng bén nhọn, bất ngờ dừng lại, hắn không kịp đề phòng, thiếu
chút nữa đầu đã đập vào lưng ghế phía trước, may mà Hà Cụ nhanh tay, trước khi
hắn tông vào đã xách hắn lên.
Sau đó, hắn bị tha xuống xe.
Tô Cẩm Hòa nhìn nhìn xung quanh, bọn họ đến
thành Bắc.
Có ô tô tốt thật, nếu đi xe đẩy thì còn lâu
mới đến đây.
Hà Cụ nào cho hắn thời gian tự hỏi mấy cái
này, chân Tô Cẩm Hòa vừa chạm đất, còn chưa kịp đứng vững đã bị y túm cổ áo lôi
vào một cửa tiệm nào đó. Tô Cẩm Hòa vào rồi mới biết, đây là tiệm giày.
Là loại tiệm giày có thể tự chỉnh sửa giày.
Vừa thấy Hà Cụ, khách hàng trong tiệm đều lập
tức tìm cớ rời đi, ông chủ tiệm giày nơm nớp lo sợ mà khom người.
Ông ta không dám nhìn Hà Cụ, cũng không dám
nhìn Tô Cẩm Hòa bị y xách như mèo con.
“Hà, Hà thiếu soái, không biết ngài đại giá
quang lâm, tôi…”
Hà Cụ không nghe lời thừa của ông ta, đạp một
chân lên bàn, y chỉ vào giày mình, “Y như vậy, cho cậu ta.”
Ông chủ tiệm giày không hiểu.
Tô Cẩm Hòa thấy ông ta ngây ngốc như vậy, vội
phiên dịch, “Ý ngài ấy là bảo ông làm một đôi y như vậy cho tôi.”
Hắn vừa nói xong, Hà Cụ lập tức nhìn qua, Tô
Cẩm Hòa rụt vai, lập tức câm miệng.
Ông chủ tiệm giày hiểu rõ, vội cho người đến
đo lại kích thước và vẽ lại kiểu dáng, lúc này Hà Cụ thả Tô Cẩm Hòa xuống.
“Còn có lần sau, tôi chặt hết ngón chân cậu,
cũng bịt cái miệng cậu lại, nhớ chưa?”
Tô Cẩm Hòa gật đầu như giã tỏi.
Hà Cụ quay đầu nhìn về phía tên người làm của
tiệm giày, người sau run rẩy, “Gia, đã vẽ, vẽ xong…Mời ngài thu chân về.”
Hà Cụ lấy bao tay vỗ vỗ vào giày một chút,
trực tiếp ra khỏi cửa tiệm, sau đó, là tiếng ô tô nghênh ngang chạy đi.
Tô Cẩm Hòa cùng ông chủ người làm của tiệm
giày đều đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ ơi, hù chết người.
Lại nói, Hà Cụ anh ta không nhắc tới vụ
mình sờ mó, y không để ý hay là quên nhỉ…
Mặc kệ thế nào, hắn tránh được một kiếp rồi.
Tô Cẩm Hòa lau gáy.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét