Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

DDKR - chương 48

Edit + Beta : Carly

Chương 48 : Tên của quản gia

“A, đó là nội thị phòng. Mọi khi Tô Hộ đều ngủ trong đó, chắc là sợ trưởng quan vất vả nên mời cậu ấy vào nghỉ ngơi.” Thấy Hà Cụ nhìn bọn họ, Tô Cẩm Hòa vội giải thích.
Hà Cụ quay đầu lại, hắn tức khắc rụt người về.
Tô Cẩm Hòa ôm chăn cuộn người lại thành một quả cầu, thật sự không muốn mặc quần áo mà.
Tối qua hắn vẫn luôn khống chế không để bản thân say khướt, hắn còn nhớ mình có nói nói cái gì đó với lão quản gia, nhưng tại sao, hắn lại ngủ với Hà Cụ trên cùng một cái giường ? !
Rốt cuộc là khúc nào có vấn đề chứ…
Nghĩ đến cái màn lúc tỉnh dậy cùng với vẻ trào phúng vừa rồi của Hà Cụ, trong lòng Tô Cẩm Hòa liền xuất hiện một con quái vật nhỏ đang phá hủy thế giới.
Nghe thấy lời giải thích của Tô Cẩm Hòa, Kỷ Diên như muốn nói cái gì đó nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu, đi thay nước cho Hà Cụ.
Hắn ta có phải được mời vào nghỉ ngơi đâu, Tô Hộ lúc đó nói xong liền đóng cửa sổ lại, tính cáu kỉnh của Kỷ Diên phát tác, liền ngồi ở ngoài cửa, ngồi không tới nửa tiếng, thật sự là vừa lạnh vừa buồn ngủ, hơn nữa lại biết rõ có chỗ để ngủ, tâm liền ngứa ngáy, hắn ta lại kiên trì trở lại.
Tô Hộ không khóa cửa sổ, hắn ta cũng thật sự đi vào, nhưng Tô Hộ đã chiếm cả cái giường, hắn ta hoàn toàn không có chỗ để ngủ, đẩy, đẩy không nhúc nhích, kêu, kêu không dậy, hắn ta lại không dám lớn tiếng, làm ồn đến Hà Cụ thì toi, cuối cùng hắn ta không thể không ngủ cạnh chân giường cả một đêm.
Sau khi rửa mặt, bốn người đi tới nhà ăn, nhìn thấy đồ ăn đã chuẩn bị xong xuôi, lúc này Tô Cẩm Hòa mới thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, vào thời khắc mấu chốt, lão quản gia vẫn rất đáng tin.
Vì thế hắn vội mời Hà Cụ ngồi xuống.
Hà Cụ nói, y đến đây tá túc nên sẽ không câu nệ gì, quy củ ở Sở Hành chính cũng không cần phải thực hiện ở đây, đó cũng là lý do vì sao tối qua y chỉ dẫn theo một mình Kỷ Diên.
Ngoài ra, cũng là nguyên do dù lão quản gia giày vò y như thế, y vẫn không nổi bão.
Cho nên, Kỷ Diên liền ngồi xuống cùng bọn họ.
Bữa sáng rất đơn giản, cháo hoa, dưa muối, tuy không quá cầu kỳ nhưng lại rất tinh xảo, mùi vị cũng không tồi.
Tô Cẩm Hòa lén nhìn nhìn Hà Cụ, tuy trên mặt Hà Cụ không lộ vẻ gì nhưng y không dừng tay một chút nào, điều này tỏ vẻ y có thể tiếp thu được mấy món trên bàn.
Nghĩ đến đây, Tô Cẩm Hòa liền không khỏi gạt lệ vì bản thân, hắn mới quen Hà Cụ có vài ngày mà đã bị y “rèn luyện” đến nỗi nhớ kỹ mọi thói quen của người ta luôn rồi.
“Ông chủ Tô.” Kỷ Diên gần như không ngủ được cả tối hôm qua, hai mắt hiện tại thâm quầng, hắn ta cẩn thận liếc nhìn thiếu soái nhà mình một cái, rồi lại nhìn lão quản gia đứng một bên, nhích tới gần bên tai Tô Cẩm Hòa, nhỏ giọng hỏi, “Tôi nói nhà các cậu sao không có người nào xinh đẹp trẻ trẻ một chút, đứng cạnh thế này, cơm ăn cũng không nuốt trôi a.”
Thấy Kỷ Diên trộm nhìn mình, lão quản gia khẽ gật đầu với hắn ta, đồng thời nở nụ cười.
Nụ cười này của lão khiến nếp nhăn trên mặt càng sâu thêm, lập tức làm Kỷ Diên bật người thu tầm mắt về, chút thèm ăn còn lại biến mất sạch.
“Thật không dám giấu, tôi đây thật sự rất túng quẫn, trong nhà còn không mời nổi người hầu về làm, bọn họ đều là những người từng làm cho ông và cha tôi, còn nhớ kỹ ân tình nên mới lưu lại đến bây giờ.” Tô Cẩm Hòa cười bất đắc dĩ, dù sao cũng đã bị cho là nghèo rồi, hắn cứ dứt khoát thừa nhận thôi, hắn dùng âm lượng tương tự Kỷ Diên nói với hắn ta, “À không, trước đó vừa mở một cửa hàng, làm chút buôn bán nhỏ mới có hơi đỡ hơn một chút chứ lúc đầu chúng tôi toàn phải ăn cơm nát ấy, không thì là loại dưa ướp muối này, hoặc rắc chút muối ăn với cơm.”
Kỷ Diên nhìn hắn với vẻ khó tin, Tô Cẩm Hòa cười khổ gật đầu.
“Được rồi.” Kỷ Diên chấp nhận, “Dù không có cô nào xinh đẹp, nhưng cái vị kia nhà cậu, có thể nào lịch sự lễ độ với thiếu soái một chút không, thái độ với tôi thế nào cũng được nhưng cậu cũng biết đấy, thiếu soái là người không thể đắc tội đâu…”
Lời này của Kỷ Diên tuy nghe như đang bàn bạc trao đổi, nhưng thâm ý trong đó lập tức khiến Tô Cẩm Hòa cảnh giác.
“Lời này của trưởng quan là từ đâu ra…”
Kỷ Diên nhòm nhòm Hà Cụ, hắn ta biết, cái giọng thì thầm này của mình và Tô Cẩm Hòa căn bản là không qua được tai y, nhưng thiếu soái không cắt ngang, hắn ta liền tiếp tục, hắn ta cũng biết, chuyện lão gia kia làm tối qua làm thiếu soái không được vui lắm.
Vì thế hắn ta kể lại chuyện tối qua.
“Tôi chỉ là muốn các cậu có thể đem chúng ra so sánh và hiểu rằng thật ra căn phòng ban đầu chính là căn tốt nhất mà thôi.”
Âm thanh vừa dứt, Tô Cẩm Hòa liền ho khan kịch liệt, thiếu chút nữa đã phụt cơm ra từ mũi.
Hà Cụ từ từ ngẩng đầu, Tô Cẩm Hòa bị nghẹn đến mặt mũi đỏ bừng, ôm mũi mà thống khổ lắc đầu.
Đừng nháo chứ…
Ông có biết ông đã đùa giỡn ai không hả ? !
Ông anh à, chú ơi, lão tổ tông của tôi, tôi bị ông hại chết rồi!
Có điều, ngẫm lại thì hắn chợt phát hiện một vấn đề trọng yếu hơn…
Hắng giọng một cái, hắn vội hỏi, “Ý ông là, thiếu soái tính ở đây lâu dài ? !”
Hà Cụ vẫn luôn không dừng tay, đúng lúc này chợt ngừng lại.
Tô Cẩm Hòa xấu hổ, vội vàng giải thích, “Tôi không có ý đó, tại nhà tôi…tình trạng thì thiếu soái cũng thấy rồi, nhà cửa cũ kỹ, lại thiếu người hầu, điều kiện các mặt thật sự không thích hợp để ở, tôi chỉ là sợ thiếu soái phải chịu thiệt…”
“Cái này cậu không cần lo lắng, tôi sẽ lập tức cho người đến dọn dẹp, ông chủ Tô cũng sống không dễ dàng, chúng tôi sẽ tận lực không tăng thêm phiền toái cho cậu…” Kỷ Diên thoải mái nói.
Ông anh, bản thân Hà Cụ chính là phiền toái, để y ở đây chính là một cục phiền bự chảng đó !
 Nhưng mấy câu này hắn không nói ra được.
Lại nhìn qua Hà Cụ, tui nói chứ, ông anh có phải đang tính toán đè tui không ? !
Hà Cụ vừa động một cái, Tô Cẩm Hòa liền lập tức cúi gằm đầu, uống cháo suỵt soạt, thầm mắng mình không có tiền đồ, sao luôn xui thế chứ…
“Đại thiếu gia, cậu muốn ăn thêm không?” Thấy chén của hắn đã gần hết, lão quản gia tiến lên hỏi.
Tô Cẩm Hòa hóa bi phẫn thành sức ăn, húp một ngụm lớn cháo, đầu không thèm nâng lên đưa chén cho lão, ngay lúc hắn định nuốt xuống, chợt nghe thấy Kỷ Diên ở bên kia lên tiếng hỏi, “Ông tên gì?”
“Bẩm trưởng quan, tôi tên Tô Phi.”
“Phụt — ”
Một miệng đầy cháo kia của Tô Cẩm Hòa, toàn bộ lập tức biếu hết cho cái bàn.
Hà Cụ tay cầm chén, tay cầm đũa, người hơi ngả ra sau, mắt nhìn cháo dính đầy trên bàn không nói gì.
Mà Tô Cẩm Hòa, nước cháo như nước mũi, cứ không ngừng chảy ra từ mũi…
Hắn biết mình đã gây chuyện, muốn lên tiếng giải thích, nhưng vừa há miệng lại ho sặc sụa, khụ khụ đến xé nát tim gan, nước mắt giàn giụa.
Cứu mạng, cứu mạng, tui sắp chết rồi……
Tô Hộ thấy thế liền vội vuốt lưng thuận khí cho hắn, chỉ là Tô Cẩm Hòa cứ không ngừng lắc đầu, cứu mạng a, hắn ho đến hấp hối luôn rồi nhưng trong đầu lại đầy tiếng nhạc quảng cáo có tiết tấu kia…
Thậm chí còn có loại xúc động muốn ngâm nga hừ hừ theo.
Tại sao hắn ở đây lâu vậy rồi mà chưa từng nghĩ tới việc hỏi tên lão quản gia nhỉ…
Này là hắn tự làm tự chịu sao…
Bữa cơm này tất nhiên không thể nào ăn được nữa, Hà Cụ bỏ cái chén trong tay xuống, bước đi không thèm quay đầu lại, Kỷ Diên nhìn Tô Cẩm Hòa một cái, muốn nói cái gì đó nhưng không có cơ hội, chỉ đành vội đuổi theo.
Tô Cẩm Hòa đáng thương kia, ho phải nói là long trời lở đất, điều duy nhất hắn ta có thể làm là quay lưng vẫy vẫy tay với hai người kia…
“Thiếu soái, ngài có cần…” Kỷ Diên đưa tay làm động tác ‘xoạt’ qua cổ.
Hà Cụ không nói gì, chỉ liếc mắt một cái làm Kỷ Diên tức khắc ngậm miệng.
Chỉ là hắn ta không hiểu, Tô Cẩm Hòa này không tiền không bản lãnh, thiếu soái giữ cậu ta lại làm gì chứ.
Tô gia này, ngay cả một người hầu nho nhỏ cũng dám khoa tay múa chân trước mặt bọn họ, còn có tên Tô Hộ chưa từng để bọn họ vào mắt kia.
Kỳ thật Kỷ Diên hiểu rất rõ, Tô Hộ là ngại Tô Cẩm Hòa nên mới cung kính với bọn họ.
Còn có, vừa rồi…
Chuyện Tô Cẩm Hòa làm hồi nãy, chết một trăm lần còn thấy ít đó chứ…
Nhưng thiếu soái lại không để tâm.
Y làm sao mà có thể nhẫn nhịn…
Không giết nhỉ.
Tại sao?
Thiếu soái rốt cuộc là đang nghĩ gì…
Nên biết, sự tàn nhẫn của Hà Cụ, là điều mà ai cũng biết.
Tô Cẩm Hòa lấy lại hơi xong, điều đầu tiên làm chính là đưa cho lão quản gia một buổi học cấp tốc, sau đó kêu toàn bộ người hầu trong phủ tới.
“Hà Cụ kia là một nhân vật không thể chọc vào, y chính là chủ nhân hiện tại của Phong Thành, đắc tội y chính là rơi đầu!”
Hà Cụ là người còn đáng sợ hơn cả Ứng Hoằng.
Chưa tới hai ngày mà bọn họ đã quên đi cuộc sống địa ngục mấy năm nay.
Tô Cẩm Hòa vừa nói như vậy, mọi người liền thấy sợ hãi, kể cả lão quản gia.
Nhưng bây giờ biết sợ thì có ích gì đâu?
Tô Cẩm Hòa đỡ cái trán có hơi nhức, “Ta a, làm nhiều việc như vậy, suýt nữa đã bị ông phá hết rồi.”
Lão quản gia kinh hãi đến mức không nói nên lời.
“Được rồi, nhìn thế này thì y chắc là định ở trong Tô phủ lâu dài, về sau thấy y thì thông minh một chút, còn nữa, nhớ nhắc nhở hai vị phu nhân, tránh hiềm nghi, sau này đừng có ra khỏi phòng, ngoài ra, Tô quản gia, tôi hỏi ông, tại sao tối qua tôi lại ngủ cùng thiếu soái?”
Hơn nửa ngày, lão quản gia mới nơm nớp lo sợ nói, “Tôi có sắp xếp phòng cho thiếu soái, nhưng ngài ấy không thích…”
Cái này hắn biết rồi, Kỷ Diên có nói, “Nhưng tại sao ông phải dọn dẹp phòng cho y? Ông cũng rõ ràng tình trạng của Tô phủ, cứ trực tiếp đưa y tới chỗ tôi là được, sau đó lại tìm chỗ khác cho tôi, hôm qua không phải tôi đã nói vậy sao?”
Mấy lời này, hắn vẫn có chút ấn tượng.
Đầu lão quản gia lắc như trống bỏi, lão thừa nhận, khi Tô Cẩm Hòa thành chủ nhân chân chính của Tô gia thì lão lại tìm về cảm giác kiêu ngạo trước kia, tâm hư vinh tăng thêm, làm việc có hơi không nắm chắc chừng mực nhưng lão tuyệt đối không dám không để ý tới lời dặn của Tô Cẩm Hòa, đại thiếu gia vu oan lão a, “Đại thiếu gia, cậu không có nói!”
Tô Cẩm Hòa lập tức nhìn qua Tô Hộ, người sau cũng nhìn lại hắn, thoáng khựng trong một giây, Tô Hộ há miệng, nhưng vừa định nói thì Tô Cẩm Hòa đã lên tiếng, “Nói thật.”
“Cậu thật sự không có nói.” Lời nói thật hắn muốn.
Tô Cẩm Hòa : “…”
“Được rồi, nên làm gì thì cứ làm đi, nhớ rõ lời tôi vừa nói là được.” Tô Cẩm Hòa đỡ trán, không muốn động đậy, cảm tình hôm qua tốt như vậy, chỉ đành đặt trong lòng mà không nói ra…
Mọi người tản đi, Tô Hộ nhìn bộ dáng ảo não của Tô Cẩm Hòa, thầm nghĩ, Tô gia còn chưa biết tối qua gã ta đã làm gì nhỉ…
Nếu biết thì chắc càng muốn chết hơn.
Tô Cẩm Hòa còn chưa ảo não xong, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng ầm ĩ, hắn đưa đầu nhìn ra thì thấy lão quản gia hoang mang chạy vào…

———————
Tiểu kịch trường
Lão quản gia : đại thiếu gia, để tôi xướng cho cậu một khúc.
Tô Cẩm Hòa : Xướng đi.
Lão quản gia : cậu có bài nào nổi nổi, có thể làm cậu ngâm nga theo không…?
Tô Cẩm Hòa : ông cút cho ta ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! ! !
Tô đại thiếu gia đáng thương, trong đầu toàn là tiếng em gái cười khẽ cùng âm thanh dí dỏm kia. (_)
************************

Không rõ đoạn nhạc quảng cáo lắm, chắc là em Hòa nhớ tới đoạn quảng cáo của em gái nào đó trên TV mà có tên là Tô Phi -.,-

Không có nhận xét nào: