Thứ Ba, 8 tháng 3, 2016

DDKR - chương 44, 45

Edit + Beta : Carly

Chương 44 : Tính ác liệt

Cổ Kính nhìn hắn cười thích thú, tay cũng không nhàn rỗi, vuốt lọ thuốc hít theo đường cong của lọ, Tô Cẩm Hòa theo bản năng tránh đi, nhưng động tác này lại làm hắn đụng phải Hà Cụ, người sau nhìn hắn một cái, Tô Cẩm Hòa cười ngượng tỏ vẻ mình chỉ là không cẩn thận.
Hắn bị Cổ Kính và Hà Cụ kẹp ở giữa.
Cả người Cổ Kính đều ngả hết về phía này, nhìn như đang chuyên chú lắng nghe mọi người nói chuyện, không biết từ lúc nào mà chân y đã vươn ra sau lưng hắn.
Trước kia sao hắn không phát hiện, chân Cổ Kính dài đến vậy…
Nếu muốn rút ra, hắn chỉ có thể vượt lên trước.
Như vậy nhất định sẽ khiến mọi người chú ý.
Hắn bây giờ, đã bị để ý đủ lắm rồi.
Cổ Kính bật ngón cái với hắn, không tiếng động nói một câu, ‘Cậu đủ ác.’
Tô Cẩm Hòa còn chưa phản ứng, Hà Cụ đang quay sang phía này, cùng lúc đó Cổ Kính cũng đứng dậy, cười với vẻ đứng đắn nghiêm túc, “Tôi họ Cổ, Cổ Kính, mọi người thường gọi là Cổ Nhị gia.”
“Tôi biết cậu.” Tô Cẩm Hòa lại rót rượu cho Hà Cụ, Hà Cụ nâng chén mời rồi ngửa đầu cạn sạch.
Cổ Kính nâng chén cùng lúc với anh ta, cũng nốc hết chén,  rồi nháy mắt với Tô Cẩm Hòa.
Người sau cầm bình rượu, lẳng lặng kéo dài khoảng cách với y.
Hà Cụ không nói gì nhiều với Cổ Kính, mời rượu xong liền đi, người trong bàn này, y đều uống hết với bọn họ.
Những người này, đều là mấy nhà buôn đứng đầu ở Phong Thành.
So với những người khác thì họ bất an hơn nhiều, nhất là khi thấy một màn giữa Hà Cụ và Ứng Hoằng.
Nếu Hà Cụ thật sự muốn xuống tay với nhà buôn thì tất cả những người trên bàn này đều sẽ là người đứng mũi chịu sào.
Đều mời cả rồi, Hà Cụ liền định trở về chỗ, khi đang đi thì đột nhiên y thấy một chỗ trống.
Hà Cụ dừng bước, toàn bộ người trong phòng đều dừng động tác.
Tô Cẩm Hòa đưa mắt nhìn vị trí kia, bên trên có để tên, hắn không biết người này nhưng lại rất quen với họ người đó.
Cát…
Ông chủ Cát của Phong Thành, cũng chỉ có một người.
“Đây là ông chủ Cát chuyên buôn bán trà.”
Hà Cụ nghe xong cũng không tỏ vẻ gì, tiếp tục đi.
Tô Cẩm Hòa nhìn lại chỗ vừa rồi, lúc thu tầm mắt về thì thấy tất cả mọi người đang nhìn mình, hắn bèn cúi đầu xuống, chân bước vội đuổi theo Hà Cụ.
Bữa tiệc lần nữa, tiến hành rất thuận lợi.
Trừ một số người thấy nhàm chán thì những người khác đều xem như hài lòng.
Bữa tiệc chấm dứt, mọi người chào tạm biệt Hà Cụ rồi lần lượt rời đi, Hà Cụ này rất lạnh lùng, không nói nhiều nhưng lời nào nói ra cũng đều rất sắc bén.
Y không có phản ứng với bất kỳ chuyện gì nhưng Tô Cẩm Hòa biết, y đang quan sát, hết thảy mọi thứ, trong lòng y đều hiểu rất rõ.
Sau đó, mấy người Ứng Hoằng cũng lục tục rời đi.
Từ đầu đến cuối Hà Cụ vẫn không làm động tác gì khác, lại ngẩng đầu lên ngay một khắc Ứng Hoằng bước đến, hai người bốn mắt giao nhau, sau đó khách khí cáo từ,
Tô Cẩm Hòa vẫn luôn không ngước lên, hắn cảm nhận được tia lửa tóe lên trong không khí, giữa Hà Cụ và Ứng Hoằng, chắc chắn sẽ không chỉ đơn giản như vậy.
Lúc Hà Cụ nhìn Ứng Hoằng, Cổ Kính mỉm cười đi tới, nụ cười này, hoàn toàn là đang cười với Tô Cẩm Hòa.
Tô Cẩm Hòa lười nhìn y, càng cúi đầu thấp hơn nữa, động tác này của hắn khiến Cổ Kính bật cười thành tiếng.
Hà Cụ nhìn sang.
“Hà thiếu soái thật hao tâm tổn trí, chưa khi nào tôi được ăn sung sướng như hôm nay.”
Đối với lời khen khoa trương của y, Hà Cụ không có chút phản ứng nào.
“Hà thiếu soái còn bận việc, tôi đây cáo từ trước, lần nữa cám ơn thiếu soái đã tiếp đãi.” Không cúi đầu cũng không khom người, cứ thế thoải mái rời đi.
Không bao lâu, trong đại sảnh chỉ còn lại hai người bọn họ, cùng với những tiểu binh phía sau vẫn luôn giả làm bối cảnh.
“Thời gian không còn sớm, thiếu soái cũng nên nghỉ ngơi rồi, tôi cũng về đây.”
“Đổi đồ ăn.”
“…” Hà Cụ không đếm xỉa tới hắn, vừa ra lệnh, những tiểu binh nọ liền nhanh nhẹn dọn đồ ăn trên bàn xuống, đồng thời, những đĩa ăn mới được bưng lên, toàn bộ đều nóng hổi.
Lúc này Hà Cụ mới xoay người, lần đầu tiên nhìn vào thức ăn trên bàn.
Được rồi, người này bây giờ mới tính ăn cơm.
Thế sao nãy giờ lại tốn nhiều thời gian làm tượng thế chứ…
Hắn cho rằng y không đói, hại hắn không dám cầm đũa lên, cố nhịn mặc cho bụng kêu rột rột.
Một bàn vừa rồi, con cá kia thiếu một miếng thịt, Hà thiếu soái ngài dù có tiền cũng không nên phung phí thế chứ…
Tô Cẩm Hòa nói thầm trong lòng, bên ngoài vẫn vô cùng ân cần, hắn rót rượu cho Hà Cụ, sau đó động đũa…
Hà Cụ bưng chén lên nhưng không uống.
Hành động này của y làm Tô Cẩm Hòa hận không thể hung hăng tát vào mặt mình vài cái.
Làm quái gì lại đi rót rượu chứ…
Nước mắt hắn chảy ròng ròng trong lòng, sau đó bất đắc dĩ cầm lấy chén rượu của mình.
“Thiếu soái, tôi mời anh.”
Anh hai à, anh không thể chờ tôi ăn cơm rồi hẵng mời rượu sao, bụng tôi trống trơn, cứ thế này sẽ chết người đó…
Nhưng mà, hắn vẫn uống hết chỗ rượu kia.
Rượu rất nồng, lại cay chết người, hắn muốn ực hết cả vào nhưng thực quản lại không chịu được, hắn không nuốt xuống làm rượu suýt chút nữa đã phun từ mũi ra.
Ngay lúc quan trọng, hắn đã nhịn được nhưng miệng và mũi đều cay nồng cả lên.
Hắn mặt đầy thống khổ bắt đầu mau mắn bỏ đồ ăn vào mồm.
Hà Cụ thì chậm rãi uống hết chén rượu của mình.
Thật giống mèo a.
Mèo mà ăn phải đồ cay, cũng phản ứng y như thế này.
Y lại gắp cho hắn một miếng cá.
Tô Cẩm Hòa ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, cứ ăn hết.
Sau đó, Hà Cụ không bắt hắn uống rượu nữa, nhưng Tô Cẩm Hòa cảm thấy tay cầm đũa của mình càng lúc càng không có sức, ngay cả mí mắt cũng không còn nghe theo sự điều khiển của hắn nữa.
Hắn biết mình đã uống hơi nhiều.
Rượu nặng thế này mà hắn còn chưa gục thì cũng không tồi rồi.
Tô Cẩm Hòa đầu óc xay xẩm máy móc ăn, hắn hoàn toàn không biết mình đã ăn cái gì, so với hắn thì Hà Cụ trông trầm ổn hơn nhiều.
Y là quân nhân nhưng tướng ăn cũng rất tao nhã, không lỗ mãng như hắn nghĩ.
Ăn no rồi lại uống chút rượu, lúc này hắn mới buông đũa xuống.
Tô Cẩm Hòa tuy uống nhiều nhưng vẫn biết người trước mặt là ai, Hà Cụ vừa đặt đũa xuống, hắn cũng làm theo.
“Hình như tôi, uống có hơi nhiều, cái này, phiền anh gọi người đi cùng tôi lên đây.” Tô Hộ chờ hắn ở dưới lầu, với tình trạng hiện tại thì hắn hoàn toàn không thể tự đi, chỉ có thể kêu Tô Hộ dìu.
Tô Cẩm Hòa tận lực để mình trông bình thường một chút, chỉ là gương mặt đỏ ửng cùng ánh mắt mông lung kia đã chứng minh tất cả.
Vị tiểu binh nọ nhìn sang Hà Cụ, người sau động đầu ngón tay, tiểu binh nọ làm quân lễ rồi rời đi.
Lúc này, sĩ quan phụ tá kia bước tới bên người Hà Cụ.
“Thiếu soái, trời đã tối, ngài trở về nghỉ ngơi đi.”
Hà Cụ nhìn hắn ta, “Về đâu?”
Sĩ quan nọ biến sắc, cuối thấp đầu, “Tạm thời…chỉ có thể về Sở Hành chính, tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp phủ đệ * cho thiếu soái.”
(*府邸 : Phủ () là tên gọi tắt của vương phủ - gọi chung các dinh cơ của ông hoàng. Còn Đệ (), dành gọi những nơi cư ngụ của các bà hoàng. Cũng là chỉ nơi ở của quan lại quý tộc hoặc địa chủ)
Hà Cụ không nhúc nhích.
Sắc mặt vị sĩ quan đổi rồi lại đổi.
Thiếu soái đây là quyết tâm không đến đó.
Hắn ta cũng không nghĩ tới chuyện sẽ thành thế này.
Phong Thành là một huyện lị, nhưng khiến người ta thấy bất ngờ là nơi này tuy nhỏ nhưng vô cùng náo nhiệt, cũng có thể xem là phồn hoa.
Nhân khẩu Phong Thành không ít, bọn họ tìm vài ngày cũng không tìm được nơi ở.
Nơi quá nhỏ Hà Cụ sẽ không chịu, mà lớn hơn thì đều đã có chủ, theo ý của Hà Cụ thì bọn họ không thể tùy tiện đuổi người đi, cho nên mấy hôm nay, Hà Cụ vẫn luôn ở trong Sở Hành chính.
Chỗ đó mặc dù có chỗ ở, nhưng so với cuộc sống trước kia của Hà Cụ thì đó quả thật không phải chỗ để người ở.
Vì chuyện này mà Hà Cụ đã rất bất mãn.
Bây giờ là cực kỳ không vui lòng.
Nhưng hắn ta phải làm thế nào cho phải đây.
Vị sĩ quan nọ chảy mồ hôi lạnh ròng ròng.
Mà việc này, Tô Cẩm Hòa đã uống say tất nhiên không phát hiện ra, sau khi hắn mơ hồ nhìn thấy Tô Hộ, thì chút lý trí còn sót cũng gần như không còn.
Hắn vẫy tay rồi mặc cho mình say đến lảo đảo.
Tô Hộ vội vàng đỡ hắn.
Mùi rượu trên người Tô Cẩm Hòa không nồng lắm nhưng người lại say quắc cần câu.
Tô Hộ dìu người định đi, nhưng chưa đi được mấy bước, Hà Cụ đột nhiên lên tiếng.
“Tô Cẩm Hòa.”
Tô Hộ dừng bước.
Tô Cẩm Hòa tuy say nhưng âm thanh sau lưng lại tựa như lời nguyền, làm hắn vốn say đột nhiên tỉnh táo hơn một chút.
Hắn thật sự muốn vờ như không nghe được, làm như mình đã say mèm, thế nhưng, Hà Cụ lại nói…
“Tôi sẽ tới chỗ cậu.”
Tô Cẩm Hòa khóc không ra nước mắt, nhìn trời thở dài…
Sao hắn lại xui thế này chứ…
Mà mọi thứ, phải nhắc tới ba hôm trước.


*******************************

Chương 45 : Người đàn ông xấu tính
Năm ngày trước, Sở Hành chính bị quân phiệt đóng chiếm.
Tô Cẩm Hòa hỏi Tô Hộ, “Chuyện này, anh thấy thế nào?”
“Chắc không bao lâu sẽ có người tới tiếp quản.” Tô Hộ nói như thế.
Tô Cẩm Hòa cười cười, không chỉ Tô Hộ mà toàn bộ dân chúng trong Phong Thành chỉ sợ cũng đều nghĩ như vậy, nhưng mà, bọn họ sai hết rồi.
Sẽ không có ai tới quản nơi này.
Đây là số phận họ không thể nào thoát khỏi được, không chỉ huyện Phong Thành mà thậm chí là cả quốc gia này…
“Anh đi hỏi thăm lai lịch của lão đại bên quân đội kia đi.”
Tô Hộ không rõ mục đích của Tô Cẩm Hòa nhưng vẫn làm theo.
Nhưng sự việc cũng không thuận lợi lắm.
Những binh lính này, từ trên tới dưới tên nào tên nấy đều rất kín miệng, Tô Hộ dùng năm gói thuốc lá ngoại cũng chỉ biết được mỗi cái tên Hà Cụ.
“Hà Cụ, Hà thiếu soái sao…” Ngón trỏ gõ gõ lên bàn theo tiết tấu, tìm tin tức đúng là không dễ.
Thiếu soái hay đại soái, cũng không phải là quân hàm thật sự, chỉ là tôn xưng của người ngoài với bọn họ mà thôi. Nếu bọn họ gọi Hà Cụ là Hà thiếu soái thì có nghĩa y có một người cha khá là bản lĩnh…
Có một vị trí cực kỳ quan trọng trong quân đội.
Nói cách khác, với gia cảnh của Hà Cụ thì trong một thời gian ngắn, y sẽ không rời khỏi Phong Thành.
Ít nhất, trước khi cục diện hoàn toàn đảo lộn, y vẫn sẽ là chủ nhân của huyện Phong Thành.
Tô Cẩm Hòa siết chặt nắm tay, đứng lên, “Đi, chúng ta đi gặp vị Hà thiếu soái kia.”
Tô Hộ vẫn không hiểu được suy nghĩ của Tô Cẩm Hòa.
Trong lúc Tô Hộ lẫn dân chúng Phong Thành vẫn không hiểu có chuyện gì, chỉ có một mình Tô Cẩm Hòa là nhìn thấu tất cả.
Tiền lần trước Hoàng Tông Nhân đưa hắn chưa hề động vào, Tô Cẩm Hòa lấy một phần kim phiếu [1] ra, đi thẳng đến Sở Hành chính.
May mắn là, sau khi hắn nói ra mục đích đến của mình, Hà Cụ không từ chối không chịu gặp.
Đây là lần đầu tiên Tô Cẩm Hòa đến Sở Hành chính, bây giờ nơi này canh phòng rất thâm nghiêm, đâu đâu cũng thấy binh sĩ vác súng đứng gác.
Bọn họ được mời đến một căn phòng, nhìn bài trí thì có vẻ là nhà kho, vì ở góc phòng có để một cái giường sắt, tấm đệm bên trên đã biến đâu mất, chỉ còn lại khung giường trơ trọi, còn có một cái bàn công tác đã không còn mặt bàn cùng vài cái ghế dựa cũ nát.
Tô Cẩm Hòa vừa định ngồi xuống, cửa đã mở ra.
Hắn vội đứng dậy, người đi vào, chính là Hà Cụ.
Hà Cụ mặc một bộ quân phục màu xanh lục, chân mang giày ống quân đội, trên hông là một cái dây lưng được thắt lỏng, bên trên móc một khẩu súng sáng bóng loáng.
Tư thế oai hùng hiên ngang, cơ thể cường tráng cương nghị.
Tô Cẩm Hòa là người hiện đại, ở thời đại văn minh kia, mọi thứ đều xử phạt bằng pháp luật. Hắn biết rõ sự hỗn loạn cùng khác biệt của thời đại này, nhìn thấy vũ khí vẫn sẽ sợ hãi, nhưng lần này, lực chú ý của hắn không nằm trên súng của Hà Cụ, mà là giày ống của y…
Đôi giày đó trông tuyệt thật á…
Tô Cẩm Hòa cuối cùng cũng hiểu được vì sao có người lại cuồng mê quân phục, cũng như vì sao có người vừa nhìn thấy loại giày này đã muốn quỳ liếm…
Hắn không muốn quỳ liếm nhưng lại cực kỳ muốn thử mang đôi giày đó.
Có thể nói, ngay từ ánh mắt đầu tiên, hắn đã thích đôi giày này.
“Hà thiếu soái…” Tô Cẩm Hòa hoàn toàn nhìn chưa đủ nhưng lại không thể không thu tầm mắt về, khống chế tốt cảm xúc rồi ánh mắt hắn mới lần đầu tiên nhìn tới mặt Hà Cụ, người này rất trẻ, có thể là nhờ quân trang tôn lên mà mỗi đường nét trên gương mặt đều rất góc cạnh, Hà Cụ là một người vừa có nét đẹp đặc trưng của đàn ông, lại có khí chất nghiêm nghị của một quân nhân.
Hà Cụ bước thẳng đến trước bàn công tác kia, tựa người vào.
“Tôi tên Tô Cẩm Hòa, cũng không tính là người làm ăn, chỉ mở một cửa tiệm nhỏ để sống qua ngày, nghe nói thiếu soái đến nên đặc biệt tới chào hỏi.”
Hà Cụ không nói gì, Tô Cẩm Hòa cười cười lấy mấy tấm kim phiếu kia ra.
“Lần này đến cũng không mang theo gì cả, các anh em đi đường mệt mỏi, đưa cái này để mọi người mua chút thịt, khao một bữa.”
Tô Cẩm Hòa nhìn Hà Cụ, đặt mấy tấm kim phiếu xuống bàn, Hà Cụ liếc chúng một cái, vẫn không tỏ thái độ gì, Tô Cẩm Hòa thầm thở phào, cái này tỏ vẻ, mấy thứ này, y nhận.
“Thiếu soái còn bận việc, tôi đây không quấy rầy nữa, về sau nếu có gì cần giúp đỡ, Tô Cẩm Hòa tôi tất sẽ không ngại máu chảy đầu rơi, cáo từ.”
Chỉ ngắn ngủi ba câu, mục đích của Tô Cẩm Hòa đã đạt được.
Cái hắn muốn không phải là trèo cao bám vào Hà Cụ, mà là tỏ rõ lập trường của mình.
Hà Cụ muốn tạo uy nghiêm ở Phong Thành này thì nhất định phải làm vài chuyện, hắn không muốn bất kỳ lửa giận nào của vị tân nhiệm này, lan tới trên đầu mình.
Hắn chỉ muốn bình an vô sự.
Tô Cẩm Hòa vừa định đi, vị sĩ quan phụ tá đã bước vào.
“Thiếu soái, đây là danh sách liệt kê các nhà buôn.”
Hà Cụ cầm lấy xấp tài liệu kia, ngay khi Tô Cẩm Hòa nhấc chân, nói ra câu đầu tiên trong hôm nay, “Không cần ngày khác, vừa khéo bây giờ có chuyện cần cậu hỗ trợ.”
Chỉ mấy chữ nhạt nhẽo nhưng lại khiến Tô Cẩm Hòa lạnh cả sống lưng.
Cái Hà Cụ đang cầm là danh sách các nhà buôn ở Phong Thành, Ứng Hoằng nằm ngay ở đầu, kế đó, chính là Cổ Kính.
Danh sách này sắp xếp theo quy mô từ lớn đến nhỏ, Tô Cẩm Hòa nhìn một cái liền hiểu.
“Tôi vừa mới đến đây, không quen thuộc lắm, phiền ông chủ Tô chỉ điểm một chút, Phong Thành này, nhà buôn lớn nhất là ai?”
Hà Cụ biết mà vẫn hỏi.
Trên tư liệu kia đã viết cực kỳ tỉ mỉ, chỉ nhìn thấy bên trên viết không phải tên Ứng lão gia mà là tên Ứng Hoằng thì Tô Cẩm Hòa đã biết rồi.
Hắn nhìn về phía Hà Cụ, người sau mặt không đổi sắc nhìn lại hắn, “Ông chủ Tô có vấn đề gì sao?”
Tô Cẩm Hòa nhanh chóng lắc đầu, sau đó chỉ tay vào tên Ứng Hoằng…
Sau đó, Hà Cụ lại đến tìm hắn một lần.
Y nói với hắn, y chuẩn bị mở tiệc chiêu đãi toàn bộ các nhà buôn ở Phong Thành tại quán cơm Hương Mãn, y không nhận ra ai là ai, đến lúc đó, y hy vọng Tô Cẩm Hòa có thể giới thiệu cho mình.
Lần gặp đầu tiên, Tô Cẩm Hòa đã thấy có gì đó không đúng, chuyện quán cơm Hương Mãn lần này, cảm giác không rõ kia của Tô Cẩm Hòa đã hoàn toàn ứng nghiệm.
Hà Cụ đây là muốn ép hắn thành Hán gian * .
(* : từ khinh miệt dùng để chỉ những người Hán phản bội lại dân tộc Hán hay Trung Quốc. Theo giải nghĩa của Từ hải thì Hán gian nguyên nghĩa chỉ người Hán phản bội lại dân tộc Hán nhưng nay nghĩa rộng hơn dùng để chỉ những người phản động giúp đỡ cho kẻ thù xâm lược dân tộc Trung Hoa.)
Theo lý thuyết thì dù muốn tìm một người như vậy thì cũng nên chọn Cổ Kính, người biết tường tận mọi thứ chứ, anh ta nói cái gì thì toàn bộ Phong Thành đều sẽ chịu ảnh hưởng, nếu anh ta đến tìm Hà Cụ trước thì đây tuyệt đối là làm ít mà công nhiều, trừ Cổ Kính, Phong Thành cũng có không ít nhân vật như vậy.
Nhưng y, lại cố tình chọn hắn.
Tô Cẩm Hòa không hiểu lựa chọn của Hà Cụ lắm, hắn không quyền không thế, hoàn toàn không có bất cứ giá trị lợi dụng.
Tác dụng duy nhất là khiến Tô Cẩm Hòa ngày sau sẽ càng khó sống.
Tình hình đã đủ xấu rồi, hắn thật không biết còn có thứ gì có thể khiến tình cảnh xấu hơn được nữa.
Hơn nữa, Hà Cụ sẽ đối đầu với Ứng Hoằng.
Tuy nói hắn đã có một chỗ dựa không nhỏ nhưng đồng thời cũng sẽ mang tới nhiều phiền phức hơn.
Tô Cẩm Hòa chóng mặt, hắn hy vọng mình có thể say chết luôn.
Nhưng mà…
Hà Cụ muốn tới nhà hắn ở…
Y này là muốn ép chết hắn sao.
Rất nhanh, hắn liền được Tô Hộ dìu lên xe, Tô Cẩm Hòa vừa thấy cái xe kia, hai mắt lập tức sáng rực, đang say cũng tỉnh táo thêm vài phần.
Hắn liếc mắt một cái liền nhìn ra xe này là xe đã được cải tiến, vừa giống xe jeep lại giống xe việt dã, nhưng thật ra cũng chẳng phải vậy. Xe khởi động máy, âm thanh kia nghe cũng khá tốt, Tô Cẩm Hòa dựa vào người Tô Hộ, thầm nghĩ, tương lai nếu đi Thiên Lĩnh, có thể dễ dàng lấy thứ này làm phương tiện rồi……

—————————
[1] Kim phiếu金票 :


*****************************

Không có nhận xét nào: