Thứ Sáu, 11 tháng 3, 2016

DDKR - chương 47

Edit + Beta : Carly

Chương 47 : Thói quen xấu

Trong phòng rất yên lặng, có thể nghe được rõ ràng tiếng hít thở đều đều của Tô Cẩm Hòa, nhưng Hà Cụ lại ngủ không ngon lắm.
Có thể do đổi chỗ nên không quen.
Y ngủ ngon hay không Tô Hộ không quan tâm, Tô Cẩm Hòa không sao là được rồi.
Canh đến nửa đêm, gã ta đứng dậy duỗi thẳng lưng.
Vị sĩ quan phụ tá kia họ Kỷ, tên Kỷ Diên, ngoài ra gia đình cũng có chút bối cảnh, cha hắn ta thường xuyên tiếp xúc với quân đội, cho nên mua được một chức vị cho hắn ta trong quân, hắn ta không làm tiểu binh mà trực tiếp đi theo Hà Cụ. Vì Hà Cụ có người chống lưng, theo y tất nhiên có chỗ tốt.
Kỷ Diên chưa từng chịu khổ, đứng canh ở cửa đến hơn nửa đêm, đã sớm ôm hai cánh tay muốn ngủ, thấy Tô Hộ đứng dậy liền nhìn qua.
“Làm gì thế?!”
“Đi ngủ.” Tô Hộ không thèm nhìn tới, đi về phía trước.
Hai mắt Kỷ Diên sáng lên, giây sau tức khắc ảm đạm, đồng thời cũng thấy rất không cam lòng.
“Anh không phải muốn bảo hộ Tô gia nhà anh sao?”
“Đổi chỗ canh.” Tô Hộ nói, “Vừa ngủ vừa canh.”
“Tôi cũng đi!” Hắn ta thật sự buồn ngủ lắm rồi, nhiệt độ tối nay lại thấp, vừa nghe có nơi tốt, Kỷ Diên liền không chút do dự theo sau, “Tôi nói này, có chỗ sao trước đó anh không nói!”
Hại hai người họ phải ở ngoài chịu lạnh.
“Tôi thích.”
Kỷ Diên : “…”
Hắn ta muốn theo, Tô Hộ cũng không cản, hai người đi vòng qua mặt bên của căn phòng, đó là vị trí của nội thị phòng.
Nội thị phòng của Tô phủ khác với nhà cũ ngày xưa, còn rất có nhân tính, phòng tuy nhỏ nhưng giường rộng, còn có cửa sổ, vì không quấy rầy Tô Cẩm Hòa nghỉ ngơi, Tô Hộ bình thường đều đi cửa sổ.
Nếu không vì tên này, Tô Hộ đã sớm đi ngủ, dù sao chỗ cũng lớn, gã ta không ngại chia một chút cho vị quan quân này.
Chỉ là…
Chịu lạnh này nọ, đều là do hắn ta tự tìm.
Cho nên gã ta liền ngồi cùng người này một lúc, gã ta muốn nhìn xem, vị sĩ quan da mỏng thịt non này có thể kiên trì đến lúc nào.
Gã ta ngựa quen đường cũ, mở cửa sổ rồi xách giầy chui vào phòng.
Dưới cửa sổ là giường, gã ta cất giày đi, mặt vô cảm nhìn về phía Kỷ Diên, “Trưởng quan, có muốn ngủ cùng không, giường của tôi rất lớn…”
Kỷ Diên : “…”
“Nhưng cậu không được ồn, thiếu soái nhà cậu và Tô gia nhà tôi ở sát bên kia tường, làm ồn tới bọn họ thì không tốt.”
Hừng đông.
Người có rượu nên một giấc này ngủ rất ngon.
Giường của Tô phủ rất cứng, nhưng hắn lại ngủ đến thoải mái.
Tô Cẩm Hòa thức dậy, nhưng hắn thật sự rất lưu luyến cảm giác này, hắn luyến tiếc mở mắt, hiện thực quá tàn khốc sẽ làm tim hắn đau đớn.
Hắn cọ cọ vào gối đầu, nhưng vừa cọ hắn liền thấy có gì đó là lạ…
Gối đầu của hắn, sao mềm thế nhỉ…
Dù có mềm thì nó cũng không thể có độ ấm được a…
Còn có, cái mà tay hắn đang nắm là…
Tô Cẩm Hòa lại bóp bóp hai cái, xúc cảm nơi bàn tay nhất thời khiến hắn như bị sét đánh, tức khắc tỉnh táo.
Hắn cẩn thận mở mắt, rơi vào mắt là cái áo trong màu trắng bị đẩy lên cao, mà tay hắn, đang nằm bên trong áo…
Không cần nghĩ cũng biết đang làm gì.
Lại còn là một trái một phải.
Khó trách tối qua ngủ tốt như vậy, thoải mái đến thế…
Đừng chứ…
Tô Cẩm Hòa khóc không ra nước mắt, e dè ngẩng đầu, đầu tiên hắn nhìn thấy cằm, rồi môi, mũi, sau đó là mắt…
Đôi mắt kia, đang mở.
Bất động nhìn hắn.
Hai mắt như dính phải keo, không thể tách ra.
Gương mặt này hắn nhận ra, tuy không mặc quân phục không đội mũ quân đội, nhưng đây là Hà Cụ đó…
Đừng đùa chớ! !
Lần trước hắn sờ soạng Ứng Hoằng, lần này lại sờ soạng Hà Cụ, hắn thiệt sự rất muốn cám ơn cô bạn gái ngực phẳng đời trước của mình!
Hại hắn không hà!
Cơ thịt dưới tay khẽ nảy lên, cơ thể cường tráng khiến Tô Cẩm Hòa như bị điện giật rụt tay về, hắn thế mà lại quên thu tay lại…
Ngủ khá ngon, nhưng lại làm trò hề trước mặt người ta…
“Cái này, dáng người của Hà thiếu soái không tồi ha…”
Làm như quen thân lắm ấy, Tô Cẩm Hòa khóc ròng trong lòng…
Hà Cụ không nói gì, mắt trái lại nhìn xuống dưới, nhớ đến buổi sáng sau đêm ngủ cùng Ứng Hoằng, Tô Cẩm Hòa lập tức biết Hà Cụ đang nhìn cái gì…
Máu cả người Tô Cẩm Hòa đột nhiên lạnh băng.
Hắn vội vàng nhấc người, che nửa người dưới mà lui về sau.
“Tôi tôi tôi tôi tôi tôi tuyệt đối không có ý mạo phạm…”
Hắn sợ Hà Cụ tức giận, trực tiếp băm chết hắn…
Hắn thật sự không cố ý, chỉ là phản ứng bình thường thôi mà.
Hắn dù gì cũng là đàn ông a…
“Không sao, dù sao cũng đã bị cậu cọ cả một đêm rồi.”
Hà Cụ nói xong liền xuống giường.
“Ông chủ Tô nghẹn vậy cũng không tốt lắm, nghẹn quá sẽ có bênh.”
Mặt Tô Cẩm Hòa lại càng đỏ.
“Nói thế nào thì ông chủ Tô cũng là người làm ăn, loại chuyện này hẳn là rất quen thuộc.”
Hà Cụ thoáng dừng lại, nghiêng đầu nhìn hắn.
“Chỉ là, nhìn bộ dáng này của ông chủ Tô, cũng không giống người sẽ làm loại chuyện đó.”
Hà Cụ nhìn xung quanh, nhìn căn phòng đơn giản quá mức này…
“Tình trạng của ông chủ Tô thế này, còn muốn tặng quà cho tôi sao?”
Tô Cẩm Hòa rất muốn vùi đầu vào chăn, cho chết ngạt luôn.
“Ông chủ Tô thật khiến người ta mở rộng tầm mắt.”
Hà Cụ đang cười nhạo hắn.
Ngay cả tiền vui chơi còn không có, nhà thì nghèo nàn thế này, còn phải vì thể diện đưa kim phiếu cho y.
Hắn không phải không có tiền, hắn có nhưng mỗi một khoản đều phải chi một cách hợp lý.
Hắn không thể lãng phí.
Đi tu sửa lại căn nhà này, căn bản là một vụ đầu tư vô nghĩa.
Thế cục loạn lạc tương lai, đừng nói là nhà cửa, chỉ sợ là nơi này cũng không thể ở lại nữa, hắn dành dụm chút tiền, để chuẩn bị cho bất kỳ tình huống nào ngày sau.
Hà Cụ không hiểu, hắn cũng không muốn giải thích. Hà Cụ thấy nhà hắn nghèo, thế thì còn có thể bớt nhớ thương đồ tốt trên người hắn.
Trong chậu rửa mặt vẫn là nước Hà Cụ dùng tối qua, Tô phủ rất nghèo, nghèo đến nỗi không có gì để trang trí, ngay cả bình nước nóng cũng không, với thời tiết hiện tại, Hà Cụ tất nhiên sẽ không so đo, nhưng đã qua một đêm, thế mà vẫn không ai đi thay nước.
Người hầu Tô phủ làm cái gì thế không biết ? !
Sau đó, y nhớ tới lão quản gia mặt đầy nếp nhăn kia.
“Kỷ Diên.” Hà Cụ gọi.
Rất nhanh, Kỷ Diên liền đáp lại, chỉ là âm thanh này không phát ra từ cửa, mà từ phía sau lưng.
Nghe thấy động tĩnh, Hà Cụ quay đầu lại liền thấy Kỷ Diên quần áo không chỉnh tề bước ra từ gian trong, phía sau hắn ta, là Tô Hộ.

*********************

Không có nhận xét nào: