Edit + Beta : Carly
Chương 51 : Hôm trở về đó
Hà Cụ người này, sống rất có quy luật, cũng
vô cùng quy củ.
Mỗi ngày y đều sẽ ăn bữa sáng rồi xuất môn,
trước giờ cơm chiều lại trở về. Trước khi đi ngủ sẽ đọc sách, uống một chén trà
an thần.
Y sẽ không mang công tác về nhà làm, cũng sẽ
không có người đến đây tìm y để xử lý công văn.
Ngoại trừ Kỷ Diên, y không mang theo bất kỳ
ai đến, giống y như lời y đã nói, sự xuất hiện của y không ảnh hưởng gì đến cuộc
sống hằng ngày của Tô phủ, ngược lại, còn mang đến không ít chỗ tốt cho Tô phủ.
Từ lúc Hà Cụ vào tá túc, Tô phủ chưa từng
phải đi mua nguyên liệu nấu ăn, mỗi ngày đều có tiểu binh mang rau do nông dân
trồng đến, lần nào cũng là một xe một xe, rau quả thịt cá tươi mới, đưa tới
toàn đồ tốt.
Không chỉ vậy, Hà Cụ còn cho bọn họ tiền.
Khoảng thời gian này, người hầu Tô phủ đều
cảm thấy, vị thực khách này của bọn họ thật sự không tệ, thậm chí còn hy vọng Hà
Cụ có thể ở lại dài dài.
Chỉ có Tô Cẩm Hòa là đáng thương.
Mỗi buổi tối, hắn luôn phải ngủ cùng một
giường với Hà Cụ.
Đêm đầu tiên, vì sợ Kỷ Diên quấy rối, hắn cố
ý bảo Tô Hộ dẫn Kỷ Diên sang chỗ khác, không nghĩ tới lại trộm gà không được
còn mất luôn nắm gạo, kế hoạch bị phá sản không nói, mà Hà Cụ còn cấm không cho
Tô Hộ trở về nội thị phòng của gã ta.
Y không ngại việc Tô Hộ bảo hộ Tô Cẩm Hòa, nhưng
y tuyệt đối không cho phép trong phòng còn người nào khác, y vui lòng cho canh,
ngoài cửa, nóc nhà, tùy theo tâm tình của y.
Khi nghe y nói thế, trong lòng Tô Cẩm Hòa trăm
mối ngổn ngang, hắn thật sự rất muốn gào khóc mà nói, van anh cho tôi đi luôn
đi, tôi cũng là người khác mà…
Nhưng cuối cùng, trao tới đổi lui, hắn vẫn không
thể nào khiến Hà Cụ thay đổi tâm ý.
Tô Hộ dọn đến một phòng khác trong viện,
cách đó không xa, chỉ vài vách tường.
Cạnh phòng Tô Hộ là Kỷ Diên, so với gã ta,
Kỷ Diên tương đối vừa lòng.
Sau vụ trộm thử giày, Tô Cẩm Hòa đã thành
thật hơn một chút, tuy vẫn tâm tâm niệm niệm muốn nhanh chóng ‘chia phòng’ với Hà
Cụ, nhưng ngoài mặt vẫn không có biểu hiện gì quá lố.
Trái lại, từ sau hôm đó, mỗi lần xe đến đón
Hà Cụ, y đều sẽ dẫn theo Tô Cẩm Hòa.
Trước khi đến Sở Hành chính, xe chạy đến
thành Bắc trước, đến nơi, cửa xe vừa mở liền có một người bị ném ra, lần nào
cũng trước khi Tô Cẩm Hòa đứng vững, xe đã nghênh ngang chạy mất.
Ban đầu Tô Cẩm Hòa còn thấy thấp thỏm không
yên, dần dần cũng quen, hắn vui vẻ chấp nhận khi có một lái xe miễn phí thế
này, chỉ có một điểm không được, đó là Hà Cụ chưa bao giờ mang Tô Hộ theo, làm
hại gã ta lúc nào cũng phải tự mình đến đây.
Tài xế này của Hà Cụ, thật không chuyên
nghiệp gì cả!
…
Vài hôm sau, giày của Tô Cẩm Hòa đã làm
xong.
Đôi giày này, quả thực giống y đúc đôi của Hà
Cụ, chỉ là không có đánh dấu hiệu của quân đội thôi.
Trước khi cầm vào tay, Tô Cẩm Hòa cứ cho là
mình sẽ rất chán ghét nó, ngay giây phút giày tới tay, tim hắn thật sự là tràn
ngập vui sướng.
Cho nên dọc đoạn đường này, hắn đều ôm đôi
giày chứ không xách đi.
Giống như một cậu bé, có được món đồ chơi
mà mình thích đã lâu.
Tiệm giày cách cửa hàng hắn không xa, đi
vài bước liền tới, hắn không có tâm tư đi chia sẻ niềm vui với Tô Hộ mà lập tức
lên thẳng trên lầu.
“Các cậu trông tiệm đi, tôi chợp mắt một
chút.” Giọng vừa vang lên, Tô Cẩm Hòa đã mất dáng.
Tô Hộ thấy hắn vẫn luôn ôm cái gì đó, gã ta
ừ một tiếng, chỉ là không biết Tô Cẩm Hòa có nghe được hay không.
Thật ra, Tô Cẩm Hòa người này, rất dễ thỏa
mãn.
Cửa hàng của Tô Cẩm Hòa không lớn, đi băng
qua một con đường chính là hậu đường, trên tầng hai còn có một căn gác xếp, đó
là nơi mà ông chủ cũ dùng làm phòng thu chi, thỉnh thoảng khi phải tính toán
không về kịp thì ở lại luôn, cho nên còn đặt ở đó một cái giường nhỏ.
Tô Cẩm Hòa đặt mông ngồi xuống, đạp văng
giày trên chân đi, không chờ được mà ướm đôi giày mới vào chân.
Sau đó để chân xuống giẫm giẫm, không tồi,
da rất mềm, mang vào rất thoải mái, quan trọng hơn chính là, trông cực ngầu ý.
Hắn đi vài vòng trong phòng, được một hồi,
trong lòng lại âm thầm tính toán, có nên mua một bộ vest về mặc không nhỉ, mặc
bộ này thật không hợp với giày a, đang nghĩ nghĩ thì chợt nghe thấy bên dưới
truyền đến tiếng ồn ào, hắn kéo cửa sổ nhìn, không biết từ lúc nào đã có một
cái xe ngựa dừng lại trước cửa hàng của hắn.
Tô Hộ và tên người làm hắn mướn đang nói
cái gì đó với cái xe ngựa.
Tô Cẩm Hòa vừa định hỏi, sau lưng đã vang
lên một loạt tiếng bước chân, trong lòng nghĩ người này không phải cho người điệu
hổ ly sơn chứ hả, nhưng vừa quay đầu, Tô Cẩm Hòa lại nở nụ cười…
“Về rồi.”
Đông Lộ để thùng đồ qua một bên, rồi trở
tay đóng cửa lại.
“Đây là thứ anh muốn.” Cậu ta vỗ vỗ thùng,
lại đảo mắt nhìn xuống lầu, “Mấy thứ khác, Tô Hộ đang kiểm.”
Tô Cẩm Hòa liếc mắt nhìn cái thùng kia một
cái, hắn biết trong đó có cái gì, hiệu suất của Đông Lộ nhanh hơn hắn tưởng,
hoàn thành trước thời hạn nhữn nửa tháng, “Thật lợi hại, vất vả cho cậu rồi,
anh mời cậu một bữa thịnh soạn, thế nào?”
Đối với sự nhiệt tình của Tô Cẩm Hòa, Đông
Lộ không thèm để ý tới.
Cậu ta mặt không đổi sắc nhìn Tô Cẩm Hòa, ngay
lúc hắn bước tới cầm lấy thùng thì lên tiếng, “Cơm thì không cần, anh hai trước
hết nên thực hiện chuyện đã hứa lúc trước với tôi đi.”
Tô Cẩm Hòa ngây người, còn chưa kịp phản ứng
đã bị Đông Lộ túm lấy cánh tay, hắn thầm kêu không ổn, nhưng bước chân loạng
choạng không thể ổn định được cơ thể, rất nhanh đã bị ấn xuống cái giường nhỏ
kia.
Hai tay Đông Lộ giữ lấy cổ tay hắn, khi hắn
muốn giãy dụa lại càng dùng sức đẩy lên.
Tiếng kêu thảm thiết của Tô Cẩm Hòa bị chăn
chặn lại.
Đông Lộ đã được huấn luyện qua, chuyện chế
ngự Tô Cẩm Hòa, là vô cùng dễ dàng.
“Anh hai thật lợi hại, chỉ mới vài ngày mà
đã leo lên người Hà thiếu soái rồi.”
Hai cánh tay và lưng gần như bị kéo ra
thành góc vuông, động nhẹ một cái là đau đến tê tâm liệt phế, đầu Tô Cẩm Hòa đổ
đầy mồ hôi, đau đớn đến độ không nói nên lời.
Có điều, hắn biết lý do Đông Lộ bùng nổ.
“Trong lúc tôi nơi nơi liều mạng vì anh,
anh lại mang người đàn ông khác về nhà…Vì Hà Cụ có thể mang đến cho anh nhiều
thứ hơn sao…Anh nhìn, đủ thấu đáo, đùa, cũng đủ khôn ngoan…Tô Cẩm, anh thật sự
không ngốc, thông minh đến nỗi tôi không nhận ra.”
“Đông Lộ…”
Tô Cẩm Hòa vừa há miệng, Đông Lộ liền nhấn
cánh tay hắn, động tác này làm lời nói kế tiếp của hắn lập tức biến thành tiếng
la thảm thiết.
Ngoại trừ đau đớn khiến toàn thân run rẩy,
hắn không thể làm gì cả.
“Nhanh thế đã nhận ra được giá trị của
chính mình, chỉ cần có thể mang lại ích lợi cho anh, anh liền không tiếc…Thật
đúng là, chuyện gì cũng có thể làm a…Ánh mắt nhìn người của anh hai chuẩn thật,
không trật phát nào cả…”
Đông Lộ nhìn đôi giày trên chân hắn, sau đó
đưa tay xé toạc vai áo hắn, ‘roẹt’ một tiếng, tay áo của Tô Cẩm Hòa liền bị hắn
xé nát, vải xoắn vào nhau, cậu ta thoải mái trói hai tay Tô Cẩm Hòa lại.
“Thế thì, bây giờ là lúc tôi thu thù lao của
mình rồi, anh để tôi làm, anh hai, anh nên thực hiện lời hứa của anh…”
Đông Lộ buông tay, nhưng cánh tay vẫn duy
trì tư thế kia, không thể thả xuống, Đông Lộ buộc rất chặt, hoàn toàn không thể
động đậy.
Cậu ta lui về một bước, bắt đầu cởi cúc áo
sơmi của mình.
“Tôi làm được, anh để tôi làm đi.”
Hai mắt Tô Cẩm Hòa mở to, lúc này một giọt
mồ hôi đúng lúc rơi vào mắt hắn, cảm giác cay xè làm hắn phải nhắm mắt lại,
cùng lúc đó, quần của hắn bị Đông Lộ thô bạo lột xuống.
“Đông…”
“Tôi không muốn nghe giọng anh, một chút
cũng không.”
Miệng Tô Cẩm Hòa bị bịt lại, Đông Lộ nhét
toàn bộ khăn tay vào, kẹt ngay yết hầu, khiến hắn không ngừng nôn khan.
Hắn không nhổ ra, cũng không thể phát ra âm
thanh.
…
Bất ngờ, Tô Hộ gõ cửa.
Cắt ngang chuyện trong phòng.
“Tô gia, hàng mà Đông Lộ thiếu gia mang về
đã kiểm kê xong, ngài có muốn xuống xem một chút không?”
Đông Lộ nhìn sang Tô Cẩm Hòa, khựng lại
trong nháy mắt, tiếp đó không nói hai lời mà kéo người dậy, đẩy hắn đến trước cửa,
rồi rút khăn tay trong miệng hắn ra.
Bị khăn tay chặn họng nãy giờ nên miệng Tô
Cẩm Hòa rất khô, ngay cả nước miếng cũng không có.
Tô Cẩm Hòa có thể cầu cứu, hắn chỉ cần há
miệng lên tiếng là Tô Hộ sẽ xông vào, giống như lúc trước, động thủ, giằng co với
cậu ta.
Nhưng Tô Cẩm Hòa chỉ mở to mắt ổn định lại
hô hấp, hắng giọng nói, “Biết rồi, tôi và Đông Lộ có chuyện cần bàn, đừng quấy
rầy.”
Đông Lộ hừ một tiếng, bất ngờ dùng sức.
Tô Cẩm Hòa ngậm chặt mồm, chết cũng không
dám phát ra âm thanh.
Nếu bây giờ Tô Hộ tiến vào, nhất định sẽ
đánh nhau với Đông Lộ, như thế hắn liền thành trò cười của cả cái phố này, hoặc
là nói, hắn giống như tuyên bố cho cả huyện Phong Thành này, hắn tìm đường sống
như thế nào với Ứng Hoằng, Hà Cụ, Đông Lộ hay là càng nhiều người đàn ông nữa.
Tô Hộ đến chậm, muộn rồi.
Nếu đến trước khi chuyện này xảy ra thì tốt
rồi…
Ngoài cửa, Tô Hộ nắm chặt lấy nắm cửa, không
động một lúc lâu.
Dù cho Tô Cẩm Hòa nói vậy, nhưng gã ta vẫn
biết được bên trong có chuyện gì.
Thính lực của gã ta, rất tốt.
Chỉ là…
Cuối cùng, cánh cửa kia bị gã ta siết chặt
đến suýt rớt ra, gã ta mới cúi đầu, đi xuống lầu.
Đông Lộ kéo hắn vứt lại về giường.

1 nhận xét:
Qúa đáng
Một lời giải thích cũng không cho người ta
Đăng nhận xét